Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Vết cắn khó hiểu và bí mật về Trì gia
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khuôn mặt Giang Lạc lập tức sa sầm. Cậu cười lạnh, nụ cười khiến vết thương trên môi cậu nhói đau. Cậu u ám đáp: "Bị chó cắn."
Đằng Tất: "..."
Sau khi hỏi xong, Đằng Tất cũng nhận ra có điều không ổn, bởi vì anh ngửi thấy mùi hương của chủ nhân trên người Giang Lạc.
Giờ đây anh chợt nhớ ra mình cũng từng ngửi thấy mùi của người sống trên người chủ nhân.
Chẳng lẽ hai người họ đã đánh nhau?
Chủ nhân bị Giang Lạc chặt đứt một cánh tay, còn môi của Giang Lạc... lại bị chủ nhân cắn rách?
Thậm chí chủ nhân còn bị mắng là "chó".
Đằng Tất nhíu chặt lông mày, nghĩ mãi vẫn không hiểu rốt cuộc họ đã đánh nhau thế nào mà lại ra nông nỗi này. Để không bại lộ thân phận, anh chỉ có thể giả vờ không biết. Nhưng chỉ giả vờ không biết liệu có đủ không? Đằng Tất lãnh đạm đáp: "Vậy sao, thế có cần đi bệnh viện tiêm vắc xin phòng dại không?"
Vắc xin phòng dại – đây là từ mà anh học được từ xã hội loài người.
Ngọn lửa giận trong lòng Giang Lạc lập tức nguôi đi nhiều. Cậu cười như không cười nói: "Đúng vậy, bị chó cắn, chẳng phải nên đi tiêm vắc xin phòng dại sao?"
Đằng Tất không hiểu tại sao tâm trạng cậu lại đột nhiên tốt lên. Hai người rời khỏi ký túc xá. Trên đường đi, Đằng Tất lén lút quan sát Giang Lạc.
Chủ nhân dặn "theo dõi Giang Lạc" rốt cuộc là có ý gì?
Giang Lạc hỏi: "Ma Quỷ, sao anh nhìn tôi hoài thế?"
Đằng Tất cứng người, vội thu tầm mắt lại, ậm ờ đáp: "Không có gì."
Giang Lạc không hỏi thêm, rời khỏi địa điểm quay phim, cậu bắt xe đến bệnh viện tìm Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất.
Trong phòng bệnh, ngoài hai người họ còn có một cảnh sát, tổng đạo diễn và tổng biên tập.
Tổng đạo diễn đang cười tít mắt với Diệp Tầm. Mỗi lần nhìn thấy Diệp Tầm, trông ông ấy đều có vẻ sợ hãi cậu.
Anh cảnh sát trông rất quen. Sau khi thấy Giang Lạc, anh ta nở nụ cười tươi rói, vẫy tay nói: "Xin chào, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Giang Lạc nghĩ ngợi, người này chính là cảnh sát phụ trách xử lý vụ khách mặt người ở khách sạn 129. Cậu nói: "Trùng hợp quá vậy?"
"Các sự kiện linh dị trong khu vực này đều do tôi và các đồng nghiệp khác phụ trách." Anh cảnh sát cười tươi như nắng: "Bạn Lục đang khâu vết thương trong phòng phẫu thuật rồi. Bạn Giang, tôi có vài vấn đề muốn hỏi em, em rảnh trả lời bây giờ không?"
Giang Lạc nhếch môi: "Anh đợi em đi đánh răng một lát."
Anh cảnh sát thấy đôi môi sưng tấy, rách da của cậu, trông như bị thứ gì đó cắn xé. Anh ta khéo léo hỏi: "Em bị sao thế?"
Đằng Tất thoáng nhìn sắc mặt khó coi của Giang Lạc, ho khan một tiếng, đường hoàng nói: "Cậu ấy bị chó cắn."
Anh cảnh sát ngượng nghịu: "Ồ, ra vậy."
Diệp Tầm kỳ lạ hỏi: "Trong ký túc xá có chó sao?"
Giang Lạc mỉm cười đáp: "Có."
Cậu lấy bộ bàn chải đánh răng dùng một lần trong ngăn tủ ra, thản nhiên cười gật đầu với mọi người rồi đi vào toilet. Khi không còn ai ở bên ngoài, Giang Lạc lập tức thu lại nụ cười trên mặt. Cậu đánh răng, lông bàn chải vô tình chạm vào môi. Giang Lạc xuýt xoa, sắc mặt ngày càng lạnh lẽo.
Cậu nhích lại gần tấm gương, khẽ hé miệng. Vết thương chồng chất trên môi, đầu lưỡi cũng nhanh chóng bị cắn thành một lỗ thủng. Đừng thấy lỗ nhỏ nhưng lại đau nhói, đồng thời vô cùng bất tiện.
Dù Giang Lạc dùng lý do "bị chó cắn", nhưng người có kinh nghiệm nhìn vào vẫn sẽ nhận ra ngay.
Chỉ có Diệp Tầm và Ma Quỷ mới có thể tin lý do hoang đường đó của cậu.
Giang Lạc khép môi lại, sắc mặt của thanh niên tóc đen trong gương lạnh lẽo như sương phủ tuyết rơi.
Mất hết thể diện, ngay cả lớp vỏ bọc ngụy trang cũng không còn.
Nếu nói đây là nụ hôn thì chắc chắn không thể nào. Giang Lạc không hiểu rõ Trì Vưu sao? Trì Vưu đã nói cả hai đều giống nhau, Giang Lạc đặt mình vào vị trí đó lập tức có thể suy đoán cảm nhận của Trì Vưu. Đối với Trì Vưu, nụ hôn đó chỉ có thể được kết luận như sau.
Trì Vưu muốn trả thù cậu, khiến cậu khó xử.
Có lẽ hắn càng muốn chế giễu cậu hơn, khiến cậu cảm thấy ghê tởm.
Chế giễu Giang Lạc làm chuyện vô ích, bởi vì quái vật không mặt còn chẳng chịu nổi một đòn của hắn. Giang Lạc hôn hắn với mục đích khiến hắn buồn nôn, vì vậy ác quỷ phải đánh trả bằng cách hôn thô bạo hơn nữa.
Tất cả những cảm xúc tiêu cực đều có thể gói gọn trong cái "hôn" này, duy nhất không có dục vọng hay tình cảm.
Giang Lạc có thể vỗ ngực cam đoan.
Sau khi nghĩ như vậy, cái cảm giác nguy hiểm và cảm xúc kỳ lạ như có như không quanh quẩn trong lòng cậu hầu như biến mất. Giang Lạc nhịn đau đánh răng ba lần. Càng đánh, cơn đau càng dữ dội, kéo theo đó là ngọn lửa giận càng bùng lên.
Môi Trì Vưu cứng rắn như đá tảng. Nụ hôn của họ xen lẫn lửa chiến và máu tươi. Sự va chạm áp chế đầy bất mãn đó chính là củi khô gặp lửa lớn, một bên chỉ muốn thiêu rụi bên còn lại.
Máu của Giang Lạc hòa với máu đen trượt xuống từ mặt đến khóe môi ác quỷ, xuyên suốt cuộc chiến không khói lửa này.
Nhưng chắc chắn ác quỷ sẽ không chật vật như Giang Lạc.
Giang Lạc vốc nước lạnh tạt lên mặt.
Hơi lạnh trong trẻo làm dịu đi ngọn lửa giận của cậu. Sau khi ngẩng đầu lên khỏi bồn nước, thanh niên tóc đen lại trở về dáng vẻ mỉm cười nhẹ nhàng.
Cậu ra khỏi toilet, bắt đầu trả lời những câu hỏi của anh cảnh sát.
Anh cảnh sát đơn giản chỉ hỏi quái vật không mặt là gì, và cậu đã giải quyết nó như thế nào. Giang Lạc nói dối trắng trợn, loại bỏ hết các sự cố liên quan đến Trì Vưu rồi thêm thắt một vài tình tiết.
Anh cảnh sát nghe mà liên tục cảm thán.
"Đúng là quá nguy hiểm."
"Trời đất, thật không dễ dàng chút nào."
"Ôi, lần nguy hiểm này... may mà bạn Giang chạy nhanh!"
Hai người giống như người kể chuyện và người nghe chuyện, một người nói đến mức thật giả lẫn lộn, người còn lại nghe say sưa ngon lành. Đến khi Giang Lạc kể xong xuôi, anh cảnh sát vẫn chưa thỏa mãn cất quyển sổ đi: "Bạn Giang, em cứ yên tâm. Anh sẽ báo cáo lên cấp trên, xin họ xem xét tăng thêm ít điểm tích lũy cho các cậu."
Giang Lạc sảng khoái cười: "Cảm ơn anh."
Cậu lại thuận miệng hỏi thăm: "Lúc chúng em tham gia Cuộc thi quốc gia dành cho sinh viên khoa học tự nhiên, cảnh sát có tham dự toàn bộ quá trình, khi đó cảnh sát Lâm có mặt không ạ?"
Anh cảnh sát trả lời: "Đúng là có cảnh sát tham dự, mỗi khu đều điều người sang nhưng anh không đi, tuy nhiên đồng nghiệp của tôi đã được điều tới đó."
"Thật ra em còn một nghi vấn chưa hiểu rõ liên quan đến cuộc thi này." Giang Lạc mỉm cười, nhỏ giọng hỏi: "Cảnh sát Lâm, anh có biết thi thể người bị hại mà bọn em phát hiện trong vòng hai ở đâu không?"
Qua cuộc trò chuyện vừa rồi, có thể thấy vị cảnh sát tên "Lâm Khâm" này có lòng tò mò rất mạnh, nghe một mẩu chuyện cũng muốn hỏi cho ra ngọn ngành, y hệt tính cách bà tám của Diệp Tầm.
Đồng nghiệp của anh đã được điều đi Vân Nam để giữ trật tự cuộc thi, chắc hẳn cảnh sát Lâm đã hỏi được không ít chuyện từ miệng người đồng nghiệp đó.
Cảnh sát Lâm cũng nhỏ giọng theo: "Các em không biết sao?"
Giang Lạc lắc đầu: "Ban tổ chức không nói cho tụi em."
"Có thể họ nghĩ các em không cần biết." Cảnh sát Lâm nói: "Nghe nói thi thể nạn nhân ở vòng hai đã biến thành oán linh, chẳng phải sau khi chết cô ta đã kéo theo rất nhiều thi thể chui vào tường chung với mình sao? Xác chết bình thường không thể làm được đến trình độ ấy. Lúc cô ta còn sống, thiên phú không tệ, là một vật liệu huyền thuật tốt. Anh nghe nói ban tổ chức đã đưa thi thể đến tay Trì gia, dù sao thi thể đặc biệt như vậy, chỉ có vào tay Trì gia mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất."
Giang Lạc bừng tỉnh ngộ nói: "Thì ra là thế."
Cậu mỉm cười cảm ơn: "Cảm ơn cảnh sát Lâm đã cho em biết chuyện này."
Quả nhiên là thủ đoạn của Trì gia.
Nhưng Trì gia không khỏi quá trắng trợn sao, dùng Phó Viện Nhi để đối phó bọn họ, chẳng lẽ không sợ chuyện bị bại lộ?
Giang Lạc lại nghĩ một lát: à, nếu như tất cả bọn họ đều chết hết thì làm sao chuyện có thể bại lộ?
Lại là kỳ môn độn giáp, lại là điều khiển rối, tại sao Kỳ gia và Trì gia đột nhiên nhúng tay vào?
Sau khi cảnh sát Lâm lấy lời khai của Giang Lạc xong, anh bèn dẫn Giang Lạc đi tìm đạo diễn: "Nhiệm vụ lần này đặc thù, tôi cứ ngỡ chỉ cần khiêm tốn làm việc là có thể tránh khỏi việc bại lộ thân phận, không ngờ rằng bạn Giang vẫn nổi tiếng... Đạo diễn, ông nên biết, bất kể là giới huyền học hay quốc gia, không ai hy vọng dân chúng bình thường biết về sự tồn tại của giới huyền học cả."
Đạo diễn cười khổ nói: "Mời cậu cứ nói, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp với quốc gia."
Cảnh sát Lâm lắc đầu: "Những chuyện còn lại chúng tôi sẽ giải quyết. Dù sao chuyện đến nước này cũng không ai mong muốn cả."
Nói xong những lời này, cảnh sát Lâm tạm biệt họ. Giang Lạc và mấy người khác đi vào phòng bệnh chăm sóc. Lục Hữu Nhất nằm trong phòng bệnh cao cấp. Đây là lần đầu tiên Giang Lạc thấy ghế sofa, bàn trà, tủ lạnh, còn thêm cả một phòng bếp tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi trong phòng bệnh.
Giang Lạc dứt khoát xắn tay áo lên, nhìn sơ qua đồ ăn trong tủ lạnh, chuẩn bị làm bữa ăn khuya cho mọi người sau khi bôn ba mệt nhọc.
Đôi mắt vốn đã sắp khép lại của Diệp Tầm lập tức mở ra. Thấy động tác của cậu, Diệp Tầm nhanh chóng lấy lại tinh thần, đứng dậy đến bên cạnh Giang Lạc: "Cậu định nấu gì thế? Có cần tớ phụ một tay không?"
Giang Lạc ngắm nghía đồ trong tủ lạnh, suy nghĩ: "Tối trước khi ngủ tốt nhất đừng ăn nhiều dầu mỡ... Nhưng đôi khi ăn một lần cũng không sao. Thịt ba chỉ, cà tím, trứng gà..."
Cậu xem qua gia vị trong bếp, hành, gừng, tỏi và dụng cụ nấu nướng không thiếu thứ gì. Giang Lạc hỏi: "Làm thịt băm cà tím, rau xào thịt và canh trứng nhé?"
Ánh mắt Diệp Tầm sáng rực, giọng hào hứng: "Ừ!"
Giang Lạc vo gạo: "Hai người đừng có đứng đó nhìn nữa, lại đây giúp đi."
Đằng Tất ngẩn người, đặt đại đao trong tay ra ngoài tường phòng bếp, do dự đi vào bếp.
Giang Lạc đưa một quả cà tím cho anh, lại bảo Diệp Tầm thái nguyên liệu, còn mình thì đi vo gạo nấu cơm.
Giang Lạc cũng chẳng thích nấu cơm là bao, nhưng lúc chuyên tâm làm một chuyện gì đó quả thật giúp đầu óc cậu bình tĩnh lại. Ngày xưa khi chưa đi làm, cậu thường vẽ kỹ thuật để bản thân đắm chìm vào đó. Nhưng sau khi có công việc, yêu thích biến thành nghề nghiệp, suốt ngày ngồi trước máy tính, đại não cũng bắt đầu rã rời.
Giang Lạc bắt đầu học nấu nướng. Nói là luyện tay nghề nhưng cũng chỉ là học theo video mà thôi. Cậu vốn có chút năng khiếu trong việc này. Từ nhỏ đến lớn, cậu đã biến tay nghề có thể nuôi sống mình thành một khả năng có thể khoe khoang.
Giang Lạc đổ nước vo gạo đi, nghe thấy tiếng dao phay sau lưng liên tục bập xuống. Cậu quay đầu lại nhìn, thấy đồ ăn trên thớt đã thành một mớ hỗn độn. Dù sao Ma Quỷ cũng chơi đao nên gọt quả cà tím rất tốt. Tuy nhiên, kỹ thuật của Diệp Tầm thì không thể chấp nhận được, hành lá bay tứ tung, tép tỏi nhão nhoét.
Giang Lạc: "... Được rồi, hai người qua rửa rau rửa chén là được."
Đằng Tất lạnh lùng theo sát Diệp Tầm đi rửa chén bát.
Diệp Tầm nhỏ giọng nói: "Giang Lạc nấu ăn rất ngon."
Đằng Tất nói: "Xác sống không cần ăn cơm."
Diệp Tầm vui vẻ cười: "Vậy là tôi có thể ăn phần của hai người rồi."
Đằng Tất: "..." Quả thật không thể ưa nổi nhân loại mà.
Sau khi chuẩn bị xong nguyên liệu, Giang Lạc bắt đầu xuống bếp. Mùi thơm trong phòng bếp nồng nàn ngát hương, lập tức khơi dậy cơn thèm ăn của mọi người.
Hai món một canh rất nhanh đã xong. Diệp Tầm và Đằng Tất lần lượt dọn canh, bát, đũa lên bàn cạnh giường bệnh.
Giang Lạc ngồi ở giữa. Cậu đang định ăn một miếng rau xào thịt, nhưng đồ ăn chạm vào môi khiến cậu đau nhói, vẻ mặt tức khắc nhăn nhó. Cậu mới nhớ ra mình đang bị "nội thương", cần kiêng ăn cay, kị dầu mỡ.
Nấu xong bữa cơm lại không thể ăn. Giang Lạc hít một hơi sâu, bình tĩnh bới thêm cho mình một bát cơm, chan chút canh trứng trắng đặc. Cười nói với hai người đang nhìn cậu: "Tôi ăn canh trước, hai người ăn trước đi."
Dưới sự dụ hoặc của mùi thơm, Lục Hữu Nhất có tỉnh lại một lần, ăn hai bát cơm rồi lại ngủ thiếp đi, y như lợn chết sung sướng ngã lăn.
Đợi đến khi mọi thứ yên tĩnh lại, đã gần bốn giờ sáng, chân trời đã hơi hửng sáng.
Đằng Tất canh giữ trên ghế sofa, anh ôm đại đao. Mặc dù mặc quần áo hiện đại nhưng lại giống như tướng quân sa trường thời cổ đại ngồi xếp bằng, một thân một mình thủ vệ chiến trường.
Trên người anh thấp thoáng toát ra cảm giác phong sương tiêu điều và cô độc từ thuở xa xưa.
Giang Lạc nằm trên giường của người nhà, nhìn bóng lưng của anh, ánh mắt lóe lên.
"Ma Quỷ." Cậu khẽ nói: "Đao của anh đã đi theo anh từ bao giờ?"
Đằng Tất lắc đầu: "Ta không nhớ rõ."
Anh vuốt ve miếng vải đen bao quanh chuôi đại đao, thật sự không nghĩ ra cây đao này đi theo mình từ khi nào. Đằng Tất ngồi thẳng dậy, nói: "Cậu nên đi ngủ."
Giang Lạc cười cười: "Ngủ ngon."
Giang Lạc ngủ rất nông, chuông điện thoại vừa vang lên, cậu lập tức mở mắt.
"A lô?" Thanh niên tóc đen nghiêng người, dùng chăn mền bọc quanh cuộn mình lại, cả người và tóc đều chôn vùi trong chăn. Giọng nói ấm ách, toát ra vẻ mệt mỏi lười biếng.
Tiếng cười của Văn Nhân Liên vang lên: "Còn chưa chịu tỉnh hả?"
"Giờ tỉnh rồi." Giang Lạc ngáp một cái, nhắm mắt hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Một tin tốt." Văn Nhân Liên nói: "Quốc gia và Phủ Thiên Sư đồng loạt ra tay trấn áp tin tức về cậu."
"Hiện tại, toàn bộ internet đều không tìm ra một từ nào liên quan đến cậu, thậm chí tìm kiếm cũng không ra mục liên quan và tên. Hình ảnh về cậu cũng bị xóa bỏ hoàn toàn, dù có lưu cũng vô dụng... Quốc gia ra tay là đảm bảo, như sấm rền gió cuốn." Văn Nhân Liên cảm thán nói: "Giang Lạc, cậu không biết trong giới có bao nhiêu người muốn kéo chút giao tình với Phủ Thiên Sư. Phủ Thiên Sư chỉ hơi để lộ chút tin tức, tất cả mọi người từng chia sẻ weibo vì cậu đều xóa weibo, không chừa một chữ."
Mà trong giới giải trí, Giang Lạc rất nhanh sẽ mai danh ẩn tích, không còn bị ai phát hiện.
Giang Lạc lên mạng tìm từ khóa về mình. Quả nhiên trên internet một mảnh gió êm sóng lặng, cậu không tìm được bất cứ thứ gì liên quan đến mình.
Cậu nghĩ ngợi, nhấn vào weibo của Tần Phạm. Bài weibo Tần Phạm đăng trước đó đã không còn, bình luận phía dưới hoàn toàn hòa bình yên tĩnh.
Giang Lạc thỏa mãn gật nhẹ đầu, đang định thoát ra, lại trơ mắt nhìn weibo Tần Phạm cập nhật trạng thái ngay trước mắt cậu.
[@Tần Phạm: Một ngày vui sướng.]
Năm chữ rất đơn giản, số lượt bình luận nhanh chóng tăng lên. Giang Lạc nhìn chằm chằm câu nói đó, có cảm giác đây là lời hắn muốn nói riêng cho cậu nghe.
Chết tiệt!
Khuôn mặt mỉm cười của Trì Vưu khi nói ra câu này hiện lên trước mắt cậu. Vẻ mặt ác quỷ tươi cười, tư thái cao ngạo, gương mặt tuấn mỹ lại chỉ viết mấy chữ cực kỳ muốn ăn đòn. Trong mắt Giang Lạc, mỗi một chữ đều cong lên vạch một nét, tất cả đều chứa ý chế giễu cậu.
Cậu đăng ký một tài khoản mới, trở về khung bình luận, gõ xuống hai chữ: "Ngu xuẩn."
Bên dưới câu bình luận lập tức có rất nhiều fan của Tần Phạm tràn vào.
Giang Lạc không thèm để ý bọn họ. Cậu cười hừ một tiếng, tâm trạng tốt hơn nhiều, bò lên giường: "Các cậu đang ở đâu?"
"Tôi và Khuông Chính đang trên đường đến tìm các cậu." Văn Nhân Liên tháo kính râm xuống, nhìn cảnh đường phố lướt nhanh ngoài cửa sổ xe: "Tối qua Diệp Tầm kể với tôi, Tiểu Phấn mất khống chế, Lục Hữu Nhất bị thương, cậu cũng bị chó cắn một phát. Tôi tới an ủi thương binh, còn Khuông Chính tới để sửa Tiểu Phấn."
Cuối cùng y nói: "Những chuyện còn lại đến bệnh viện rồi nói sau, các cậu có muốn ăn gì không?"
Giang Lạc nhờ y đặt cơm trưa tới rồi cúp điện thoại.
Cậu tranh thủ lúc này tắm rửa một lần. Lúc trở ra, Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất đang ngồi chung một chỗ xem tivi.
Giang Lạc nằm trên ghế sofa nghỉ ngơi một hồi. Diệp Tầm đi tới lau tóc cho cậu. Giang Lạc hưởng thụ cảm giác da đầu được ma sát nhẹ nhàng, lười biếng nói: "Diệp Tầm, tớ luôn cảm thấy tổng đạo diễn rất sợ cậu, lúc đối mặt với cậu đều khép nép."
"Tớ cũng có cảm giác như vậy." Diệp Tầm nghiêm túc nói: "Hôm qua, lúc cậu chưa tới bệnh viện, tớ có hỏi ông ấy lý do. Ông ấy ấp úng rồi nói sợ tớ ăn mất hồn."
Giang Lạc loáng thoáng cảm thấy câu nói này khá quen thuộc: "Tại sao lại sợ cậu ăn mất hồn?"
Diệp Tầm lắc đầu: "Tớ không biết, ông ấy còn gọi tớ là 'Ngài'."
Giang Lạc: "..."
Đột nhiên cậu nhớ lại mình từng bịa ra lời nói dối 'sinh viên năm mươi tám tuổi thích nuốt sinh hồn tử hồn còn cố ý giả bộ nai tơ' với ông chủ khách sạn 129.
Cậu cười ha hả: "Thật thế hả, ha ha ha."
Rốt cuộc tổng đạo diễn nghe ngóng tin đồn liên quan tới giới huyền học ở đâu mà lại không đáng tin như vậy!