Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Tiệc mừng Kỳ gia và thử thách piano
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa trưa, Văn Nhân Liên và Khuông Chính đến bệnh viện.
Có vẻ như những người tu huyền học sở hữu một loại sức mạnh kỳ diệu trong cơ thể, giúp thể chất của họ vượt trội hơn người thường. Vết thương xuyên thủng trên đầu Lục Hữu Nhất hôm nay đã bắt đầu hồi phục, chỉ cần nằm viện thêm một ngày nữa là có thể về nhà tĩnh dưỡng.
Vết thương chỉ là chuyện nhỏ, nhưng kiểu tóc của Lục Hữu Nhất mới là vấn đề lớn.
Để thuận tiện cho việc khâu vết thương, bác sĩ đã cạo sạch tóc xung quanh khu vực đó. Tuy nhiên, nếu chỉ cạo một mảng nhỏ thì trông không khác gì bị rụng tóc từng mảng, vì vậy Lục Hữu Nhất đành bất lực để bác sĩ cạo trọc toàn bộ đầu mình.
Để bày tỏ tấm lòng thăm hỏi 'thương binh', Văn Nhân Liên còn đặc biệt mua tặng Lục Hữu Nhất hai chiếc mũ: một chiếc mũ lưỡi trai bình thường và một chiếc mũ có gắn tóc giả.
"Cậu muốn đội cái nào thì đội cái nấy." Văn Nhân Liên nhìn cái đầu trọc lóc, bóng loáng như trứng vịt của Lục Hữu Nhất, chân thành nói: "Người ta vẫn thường nói, ai vượt qua được thử thách đầu trọc mới thực sự là trai đẹp. Lục Hữu Nhất, đầu cậu tròn lắm đấy!"
Lục Hữu Nhất ai oán đáp: "Nếu huynh không cười, đệ đã tin lời huynh rồi."
Giang Lạc phì cười, chợt thấy Văn Nhân Liên lấy dụng cụ nhuộm tóc ra, nhìn về phía mình: "Không phải cậu muốn nhuộm đen mái tóc bạc sao?"
"…" Giang Lạc giật mình: "Suýt nữa ta quên mất chuyện này."
Cậu ngồi xuống trước mặt Văn Nhân Liên, y thành thạo mở dụng cụ nhuộm tóc ra: "Yên tâm, ta chắc chắn sẽ nhuộm cho cậu trông tự nhiên nhất có thể."
Giang Lạc kéo một sợi tóc bạc bên tai ra nhìn: "Ban đầu ta không cần nhuộm tóc."
Văn Nhân Liên không ý kiến gì, Giang Lạc không giải thích lý do tóc mình bạc trắng nên họ cũng không hỏi nhiều: "Nhưng ta thấy để tóc bạc cũng rất đẹp mà."
Y cầm lọn tóc của Giang Lạc lên, mái tóc của Giang Lạc từ trước đến nay luôn mềm mại, suôn mượt, chỉ cần chạm vào một lần là không thể không yêu thích. Văn Nhân Liên vuốt ve không muốn buông, nói: "Nhưng Kỳ Dã nói với ta rằng cậu không thích mái tóc bạc này."
Giang Lạc gác chân lên chỗ để chân, đôi chân dài cong lên, cậu suy nghĩ: "Hình như ta từng nói thế thật."
Văn Nhân Liên mỉm cười, sau khi chải tóc cho Giang Lạc xong, y giả bộ lơ đãng hỏi: "Miệng cậu bị sao thế?"
Giang Lạc vô thức sờ lên môi, dù đã bôi thuốc nhưng giờ vẫn chưa lành hẳn. Cậu suýt chút nữa lộ ra vẻ mặt âm trầm, nhưng đúng lúc quan trọng chợt nhớ ra Văn Nhân Liên đang đứng phía sau, liền kịp thời kìm nén lại: "Huynh đoán xem?"
Văn Nhân Liên không phải Diệp Tầm hay Lục Hữu Nhất, Giang Lạc vẫn chưa nghĩ ra nên nói với y như thế nào.
"Ta đoán..." Văn Nhân Liên kéo dài giọng, chậm rãi nói: "Cậu bị người khác cắn."
Giang Lạc thấy khó chịu.
Giang Lạc nghiến răng, bỗng nghĩ tới chuyện gì đó. Gương mặt cậu ửng hồng, không tự nhiên ho khan một tiếng, ngượng ngùng đáp: "Ừm."
Đầu ngón tay Văn Nhân Liên khựng lại.
Giang Lạc quay đầu, hạ thấp giọng nói: "Văn Nhân Liên huynh này, nếu có ai đó hỏi tới thì huynh giúp ta giấu nhé, tuyệt đối đừng nói cho sư phụ ta biết. Nếu tiên sinh mà biết ta vẫn dây dưa với Trì Vưu thì ta chết mất."
Hóa ra là Trì Vưu. Văn Nhân Liên vẫn giữ nguyên nụ cười, trấn an nói: "Ta sẽ không nói cho ai nghe đâu, cậu cứ yên tâm."
Thực ra, còi báo động trong lòng y đang vang lên dữ dội.
Đã lâu lắm rồi họ không còn nghe Giang Lạc nhắc đến cái tên Trì Vưu. Lúc đầu, Văn Nhân Liên còn nghĩ Giang Lạc đang dần thoát khỏi nỗi đau mất đi người yêu, nhưng không ngờ hai người họ vẫn còn liên hệ, thậm chí còn hôn nhau.
Rốt cuộc Trì Vưu đang tính toán điều gì?
Chẳng lẽ hắn không biết nếu cứ tiếp tục mê hoặc con người để yêu đương với lệ quỷ thì Giang Lạc sẽ phải gánh chịu hậu quả gì sao?
Không lẽ sau khi thành người chết thì tính tình sẽ thay đổi lớn đến vậy ư? Chuyện Trì Vưu chắc chắn không làm khi còn sống, tại sao sau khi chết đi lại nhớ mãi không quên Giang Lạc, cố chấp hóa thành ma?
Giang Lạc đã từng tự sát vì hắn một lần, lái xe rơi xuống sông một lần. Hắn còn muốn Giang Lạc chìm đắm đến mức nào nữa đây?
Không chỉ quyết định nói thật với Phùng Lệ, Văn Nhân Liên còn hạ quyết tâm phải tác hợp cho tình yêu của Kỳ Dã và Giang Lạc.
Y bình tĩnh, tự nhiên nói: "Nhắc mới nhớ, kể từ khi các cậu ra ngoài làm nhiệm vụ, Kỳ Dã vẫn chưa trở về trường học lần nào."
Quả nhiên sự chú ý của Giang Lạc bị dời sang Kỳ Dã. Cậu trầm tư hỏi: "Thật sao?"
Văn Nhân Liên đáp: "Tuy nhiên giáo viên có gọi điện cho Kỳ gia rồi, họ nói chuyện ở Kỳ gia chưa xử lý xong, cần đợi thêm chút thời gian mới cho Kỳ Dã đến trường lại. Ngược lại, thái độ của họ khá khiêm tốn. Suy cho cùng, chương trình học ở trường không quan trọng đối với Kỳ Dã mấy. Những gì Kỳ gia có thể dạy cho Kỳ Dã còn nhiều hơn những gì trường học dạy."
Giang Lạc chỉ cười cười, tỏ vẻ không có ý kiến.
Cậu thì không cho là như vậy.
Kỳ gia giữ Kỳ Dã trong nhà cho đến khi họ hoàn thành nhiệm vụ, chủ yếu là để ngăn Kỳ Dã vướng vào rắc rối sau khi họ chết.
Còn Kỳ Dã có biết việc Kỳ gia nhúng tay vào nhiệm vụ lần này không... Giang Lạc nhớ tới vẻ mặt khó chịu của Kỳ Dã, cậu nghiêng về phía suy đoán rằng hắn không biết gì cả.
Bây giờ Giang Lạc hoàn toàn có thể xác định, ảo thuật Kỳ Môn Độn Giáp mà họ gặp phải trong nhiệm vụ chắc chắn là do Kỳ gia bày ra.
Trì Vưu cũng 'chung vui' bằng cách đóng giả một vai.
Hắn biết Kỳ gia và Trì gia muốn ra tay với nhóm người Giang Lạc, biết ảo thuật khi nào bắt đầu, thế là tương kế tựu kế mà tham gia vào đó.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là, rốt cuộc ảo thuật bị ai phá giải?
Giang Lạc gạt nghi vấn sang một bên, cầm thuốc đi nhuộm tóc.
Mái tóc bạc nhanh chóng biến thành màu đen. Tóc Giang Lạc vốn đen bóng, dày dặn nên sợi tóc vừa nhuộm đen không sáng bóng như màu tóc tự nhiên của cậu, nhưng nếu xen kẽ với nhau cũng không phân biệt được sự khác biệt ở đâu.
Giang Lạc buộc tóc lên, sấy khô, rồi đội mũ lưỡi trai: "Ta ra ngoài mua cổ vịt."
Dù sao cũng là người vừa được lên hotsearch, để phòng ngừa, Giang Lạc đeo thêm khẩu trang. Lúc cúi đầu, kiểu tóc đuôi ngựa cao lộ ra sau chiếc mũ lưỡi trai trông rất tự nhiên và gọn gàng. Cậu khiêm tốn rời khỏi bệnh viện.
Giang Lạc bắt xe tới địa điểm quay của "Next stop, idol" tìm tổng đạo diễn, cậu muốn hỏi về camera giám sát trong ký túc xá.
Vừa lên lầu năm, Diệp Tầm lập tức cắt hết điện nhưng trên lầu sáu vẫn còn điện. Giang Lạc xem đoạn video còn lại, thần sắc nghiêm túc.
Mắt người có thể bị ảo thuật lừa gạt nhưng camera thì không. Tầng sáu không phải nơi luyện tập của thực tập sinh, bởi vậy nên chỉ có hai đầu trái phải của hành lang lắp camera. Màn hình của hai đoạn video cuối đều chuyển sang màu đen. Trước khi màn hình tối đen, Giang Lạc phát lại video mấy lần, cuối cùng cũng thấy được điều bất thường trên màn hình.
Cậu nhấn nút tạm dừng, phóng to hình ảnh hết cỡ. Trong góc cầu thang, có một chuôi dao to bằng ngón cái lóe lên ở góc phải bên dưới.
Đó là dao của Ma Quỷ.
Giang Lạc đứng dậy, mặt không đổi sắc nhìn hình ảnh này.
Tại sao Ma Quỷ lại đi lên lầu sáu?
Lúc đó, không ai trong số họ có mặt ở lầu sáu.
Đạo diễn thận trọng hỏi: "Đại sư, cậu cần xem cái gì khác không?"
"Không cần." Giang Lạc nói: "Đạo diễn, chú giúp cháu sao chép một phần rồi gửi cho cháu với ạ. Sau đó nhớ xóa sạch toàn bộ video."
Giang Lạc cầm đồ rời khỏi nơi này, ngồi xe đến chợ mua chút thịt heo và cổ vịt nướng, mua thêm một quả dưa hấu rồi mới quay về bệnh viện.
Mấy người tới nhận lấy đồ đạc, Giang Lạc ngồi trên thành ghế sofa, tháo khẩu trang và mũ xuống: "Ma Quỷ, huynh không ăn sao?"
Đằng Tất hơi do dự, rồi ăn một miếng dưa hấu.
Thịt dưa trong miệng ngọt ngào mát lạnh, anh cắn hai ba miếng là hết miếng dưa. Giang Lạc hỏi: "Ngon không?"
Rất ngon.
Nhưng Đằng Tất chỉ nói: "Không tệ."
Giang Lạc không hỏi nữa, nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế sofa.
Trưa hôm sau, Lục Hữu Nhất xuất viện. Họ xuống lầu bắt xe, thấy Ma Quỷ không có chỗ để đi thì đưa anh về trường học.
Lục Hữu Nhất cảm thán nói: "Nhớ lần trước chúng ta mang về một con quỷ cụt đầu."
"Hiện tại quỷ cụt đầu sống rất vui vẻ." Văn Nhân Liên nhún vai: "Nó còn thường xuyên thảo luận chủ đề chăm sóc tóc với viện trưởng đấy."
Giang Lạc tưởng mình nghe nhầm: "Viện trưởng có tóc sao?"
Văn Nhân Liên nhỏ giọng nói: "Viện trưởng có râu."
Một tuần trôi qua, cuối cùng Giang Lạc cũng về đến trường học. Cậu về phòng dọn dẹp vệ sinh xong, mua thêm chút đồ dùng nhà bếp. Sáu giờ chiều, cậu nhận được một thiệp mời từ giáo viên.
"Cái gì vậy ạ?" Giang Lạc nhận lấy, nhìn xung quanh.
Thầy nói: "Là thiệp mời dự yến tiệc Kỳ gia."
Giang Lạc hứng thú, nhếch môi: "Ai cũng có sao ạ?"
"Chỉ ai vào được vòng ba mới nhận được thư mời, coi như là tiệc chúc mừng các em luôn. Những năm trước là các gia tộc khác tổ chức, năm nay đến lượt Kỳ gia. Đến lúc đó, những thanh niên xuất sắc trong giới huyền học đều tụ tập ở Kỳ gia, có thể xem đây là tiệc ra mắt." Thầy giáo trêu ghẹo nói: "Giang Lạc nha, em tuyệt đối đừng để trường học khác 'thao túng tâm lý' nhé."
Giang Lạc nhíu mày: "Thiệp mời được đưa tới khi nào vậy thầy?"
"Một tiếng trước." Thầy giáo trả lời: "Em không thấy trùng hợp sao? Các em vừa về, thiệp mời liền đến tay."
Giang Lạc bật cười rồi tạm biệt thầy giáo.
Khi chỉ còn một mình, cậu cẩn thận nhìn tấm thiệp mời một lần nữa.
Thời gian yến tiệc là hai ngày sau, đáng mừng chính là đến lúc đó môi của cậu chắc hẳn đã lành.
Các phần còn lại thì không khác gì thiệp mời bình thường.
Giang Lạc mở tủ quần áo.
Trong tủ quần áo có mấy bộ âu phục, cậu tùy tiện chọn một bộ mặc thử, kích thước xem như phù hợp. Bộ âu phục đen tuyền vừa vặn, tôn lên vòng eo nhỏ, đôi chân dài, khiến cậu trông cao ráo và xinh đẹp.
Nếu đã mặc vừa thì Giang Lạc không có ý định bỏ tiền ra mua quần áo mới.
Hai ngày nhoáng cái trôi qua, Giang Lạc đã gặp lại tất cả bạn bè, chỉ có Samuel là chưa.
Mãi đến sáng sớm hai ngày sau, cậu vừa chạy bộ xong trở về ký túc xá thì bắt gặp Samuel với dáng vẻ rã rời. Đáy mắt hắn xanh đen, môi trắng bệch, hoảng hốt đi vào ký túc xá.
Dáng vẻ túng dục quá độ như vậy khiến bác quản lý ký túc xá không nhịn được lắc đầu: "Sam à, con đúng thật là..."
Samuel chật vật mở mắt, ánh mắt vô thần trống rỗng, trông như bị kiệt sức: "Dạ?"
Dáng vẻ cậu trai tóc xoăn vàng trông quá tang thương, Giang Lạc suýt nữa không nhận ra hắn. Cậu cẩn thận gọi: "Samuel?"
Samuel phờ phạc quay đầu về phía cậu, một lúc lâu sau mới phản ứng được: "Giang, cậu về rồi sao?"
"Ta về được hai hôm rồi..." Giang Lạc nói: "Hai ngày qua sao không thấy cậu?"
"Hai ngày vừa rồi là ngày nghỉ, tôi ngủ bù." Samuel ngáp một cái, tinh thần đã hơi khôi phục nhưng vẫn còn chút uể oải: "Tôi buồn ngủ quá."
Giang Lạc hỏi: "Mấy đêm rồi cậu không hề nghỉ ngơi sao?"
Samuel suy nghĩ, không chắc chắn nói: "Tôi giống như đã nghỉ ngơi, lại như chưa nghỉ ngơi... Mà không hiểu sao, hiện tại trời vừa tối là tôi cảm thấy hơi sợ hãi. Tôi ước gì giờ vẫn là ban ngày."
Hắn run lẩy bẩy.
Giang Lạc nhớ ra rồi, Samuel không nhớ tới chuyện đi tuần âm vào buổi tối.
Cậu nặng nề vỗ vai Samuel, nhưng dáng vẻ này khiến người khác lo lắng liệu hắn có đột tử hay không.
Mỗi khi trời tối đều bị bắt đi làm vô thường, nhìn Samuel, dù không nhớ rõ nhưng tiềm thức đã bắt đầu sợ trời tối.
Giang Lạc cảm thấy mình nên nói chuyện với Hắc vô thường.
Tạm biệt Samuel, Giang Lạc quay về phòng tắm rửa.
Mười giờ họ phải xuất phát đến Kỳ gia, quyết định thời gian sớm như vậy vì họ đoán sẽ ở Kỳ gia nghỉ ngơi một ngày. Giang Lạc cẩn thận tắm rửa sạch sẽ, khoác áo choàng tắm sấy khô tóc, cầm bộ âu phục đã được chuẩn bị sẵn ở một bên rồi mặc từng món lên người.
Nhưng khi Giang Lạc cài cúc áo sơ mi, ánh mắt cậu lại thoáng nhìn về phía bộ trang sức âu phục đặt trên áo vest.
Một đôi khuy áo bảo thạch đỏ, một chiếc kẹp cà vạt hình hoa hồng bảo thạch đỏ, thêm một đôi bông tai bảo thạch đỏ.
Giang Lạc bình tĩnh nhìn một lúc, xoay người, mái tóc đen xõa tung trên bả vai, cậu cầm những món trang sức trong tay.
Những vật này trông rất quen mắt, cậu từng thấy chúng trên người Trì Vưu.
Giang Lạc lạnh lùng nhếch môi.
Cậu chỉ ra ngoài chạy bộ một tiếng, cửa phòng khóa, những người khác không vào được.
Người không vào được, quỷ lại có thể.
Trì Vưu đưa những thứ này cho cậu là có ý gì?
Đuôi mắt Giang Lạc không chút gợn sóng lướt qua những món trang sức, cậu nhẹ nhàng, linh hoạt đi đến thùng rác bên cạnh. Bàn tay buông ra, bộ trang sức âu phục hồng ngọc bị cậu ném vào thùng rác.
Không chút lưu tình.
"Đồ không tệ, nhưng thật đáng tiếc." Cậu nói, môi mỏng khẽ nhếch, giống như một vị quốc vương cao cao tại thượng, hờ hững bình luận: "Ta ghét những thứ mà người khác đã từng sử dụng."
Giang Lạc cầm áo khoác âu phục, cất bước ra khỏi cửa.
Bạn bè gần như đều đã chuẩn bị xong, họ mặc trang phục chỉnh tề, ngay cả Văn Nhân Liên cũng bỏ váy dài đổi sang âu phục, đang cười híp mắt nói chuyện với Khuông Chính.
Với trường hợp này, Lục Hữu Nhất không cách nào đội mũ. Hắn sáng suốt đội tóc giả, thấy mọi người đông đủ, thuận tiện nói: "Đệ vừa mượn bố mẹ mấy chiếc xe, chúng ta đi thôi."
Xe của Lục Hữu Nhất đương nhiên là xe sang trọng, Giang Lạc dẫn đầu chiếm ghế lái, cậu chưa từng lái qua chiếc xe nào đắt tiền như vậy đâu.
Viện trưởng đi cùng bọn họ, là người phụ trách của nhóm. Yến tiệc của Kỳ gia được tổ chức ở biệt thự trên núi, lúc nhóm Giang Lạc lên đến đỉnh núi, dưới núi đã đỗ một loạt xe sang trọng.
Người thành công trong giới huyền học chưa bao giờ thiếu tiền, cứ nhìn Kỳ gia xem, mua liên tiếp mấy căn biệt thự, gần như thầu luôn cả ngọn núi.
Vừa xuống xe, lập tức có người của Kỳ gia dẫn bọn họ đến cửa biệt thự. Ở cửa có người chuyên trách đang kiểm tra thiệp mời.
Trải qua một loạt quá trình kiểm tra cẩn thận và lịch sự thì mới được vào. Kỳ Dã đang cố gắng kiên nhẫn tiếp khách gần đó không khỏi sững sờ, lập tức bước nhanh về phía trước, nhìn thoáng qua viện trưởng sau lưng các bạn học, chào hỏi viện trưởng trước: "Em chào thầy ạ."
Viện trưởng Từ bật cười nói: "Kỳ Dã, một tuần rồi thầy chưa gặp em nữa."
Kỳ Dã mím môi: "Thứ hai em đi học lại rồi ạ."
Viện trưởng Từ gật đầu, giao nhóm Giang Lạc cho Kỳ Dã, còn ông thì đi tìm bạn bè cũ ôn chuyện.
Kỳ Dã nhìn lướt qua Giang Lạc: "Ba người các cậu không sao chứ?"
Ánh mắt Giang Lạc lóe lên, hỏi lại: "Bọn ta thì có thể bị gì đây?"
"Các cậu không bị gì là tốt nhất." Kỳ Dã hừ một tiếng: "Tuyệt đối đừng vì ta không làm nhiệm vụ mà bị thương, nếu thế các cậu phế quá."
Xem ra, quả thật Kỳ Dã không biết chuyện Kỳ gia đã làm.
Giang Lạc cười: "Một tuần qua cậu chỉ ở nhà thôi sao?"
Kỳ Dã gật đầu, giữa hai đầu lông mày nhíu chặt: "Thậm chí người nhà không để ta bước ra khỏi cửa một bước."
Đang nói chuyện thì có một nhóm người đi tới. Họ cũng là thí sinh vào đến vòng ba, nhưng cuối cùng chẳng đạt được gì, trong đó không thiếu đệ tử chân truyền của sáu gia tộc lớn.
Phùng Lệ không tham gia vào những buổi tụ tập của đám trẻ nên những người này không hề kiêng dè chút nào. Ánh mắt nhìn hạng nhất là Giang Lạc ẩn chứa căm thù và ghen ghét: "Cậu là Giang Lạc được nhận ngọc Nguyên Thiên đấy sao?"
Bạn bè vây xung quanh Giang Lạc, Lục Hữu Nhất không khách sáo nói: "Mấy huynh muốn gì?"
Dẫn đầu nhóm người ấy là một tên mặt rỗ. Tên mặt rỗ cười khinh: "Cuộc thi trước để cậu giành hạng nhất, chúng tôi không phục. Rõ ràng trước lúc thi đấu không hề nghe qua danh tiếng của cậu, ai ngờ cuối cùng lại xuất hiện một 'hắc mã' là cậu. Bọn tôi đã xem video thi đấu của cậu rồi nhưng chỉ có video của hai vòng đầu, hai vòng đó bọn tôi miễn cưỡng chấp nhận, nhưng ai biết vòng ba cậu phá giải như thế nào. Anh em bọn tôi hôm nay nhìn thấy cậu trong lòng vẫn còn tràn ngập bực dọc, muốn so tài một lần."
Bọn họ thể hiện rõ ràng địch ý, ngược lại rất quang minh chính đại. Giang Lạc không tức giận: "Các cậu muốn thi thế nào?"
Tên mặt rỗ đảo mắt, cả đám xì xào bàn tán thật lâu, cuối cùng ưỡn ngực nói: "Hôm nay là tiệc ăn mừng, không thể so tài bằng súng đạn thật. Kỳ gia vốn đã chuẩn bị rất nhiều trò cho chúng ta chơi, thế thì hôm nay sẽ so công phu tu thân dưỡng tính và nhãn lực vận thế."
Giang Lạc nheo mắt: "Nhãn lực vận thế?"
Cậu hiểu được cái gọi là công phu tu thân dưỡng tính, đơn giản là viết chữ vẽ tranh, niệm kinh vẽ bùa, nếu không thì là đánh đàn soạn nhạc.
Người tu huyền học, phải chú ý "Trầm" và "Ổn", để rèn luyện tính tình của bọn họ. Bất kể trường học hay sáu gia tộc lớn, đều sẽ bồi dưỡng một số sở thích tu thân nghiệp dư cho họ.
Phương thức Phùng Lệ bồi dưỡng Giang Lạc là để cậu dốc sức vẽ bùa.
Nhưng vận thế?
Thân là một người cực kỳ xui xẻo, cảm giác của Giang Lạc hiện tại không tốt lắm.
Hiển nhiên bạn bè xung quanh cậu rất rõ ràng về thể chất của cậu, sắc mặt đều vi diệu thay đổi một lần, lộ ra biểu cảm thảm không nỡ nhìn.
Thôi xong, so cái khác họ không sợ, nhưng so vận thế thì... tốt nhất họ nên đi tắm rồi ngủ.
Kỳ Dã tặc lưỡi, giải thích: "Phải tối tiệc chúc mừng mới bắt đầu, cho các cậu tới sớm như vậy là để làm quen với nhau, rút ngắn khoảng cách tạo tình cảm. Gia đình chúng tôi chuẩn bị rất nhiều thứ, đường núi có thể đua xe, cũng có thể đua ngựa, đổ thạch, chơi bài... Nói là so vận thế nhưng cốt lõi vẫn là hai chữ đánh bài."
Tên mặt rỗ bất bình lên tiếng: "Sao có thể là đánh bạc chứ! Ví dụ như đua ngựa, nhãn lực cậu tốt, tự nhiên có thể nhìn con ngựa nào sẽ chiến thắng, điều đó chứng minh thiên phú của cậu. Nếu cậu có vận thế tốt, đó cũng chính là năng lực."
Kỳ Dã cười nhạo, nói với Giang Lạc: "Cậu ta tên Lý Thành, đánh bạc rất giỏi, cậu có muốn thi với gã không?"
Tên mặt rỗ tức giận bất bình nói: "Nhất định phải so, bằng không một hơi này tôi nuốt không trôi."
Ngược lại bên phía Giang Lạc khuyên nhủ: "Được rồi được rồi, đừng nóng đừng nóng, coi như các cậu thắng được không? Coi như các cậu thắng!"
Lời vừa thốt ra ngoài càng chọc điên đám người gây chuyện này. Một tên cao gầy trong đó đỏ ngầu cả mắt, cất tiếng như sắp khóc: "Cậu có ý gì, các cậu xem thường bọn tôi phải không?"
Hai thái dương của Giang Lạc không khỏi đau nhức, cậu hít một hơi sâu: "... Đấu."
Sau đó cậu hỏi: "Vòng một đấu cái gì?"
"Đấu "Ổn""- Tên mặt rỗ đảo mắt khắp xung quanh, nhìn trúng một chiếc đàn piano trong đại sảnh: "So đánh đàn đi, đặt hạt thủy tinh trên phím đàn, cuối cùng xem số hạt thủy tinh trên phím đàn của ai nhiều nhất thì người đó thắng."
Giang Lạc định từ chối, cậu không đánh piano.
Nhưng chưa kịp nói lời từ chối thì bố Kỳ Dã ở một bên đã cười ha hả đi tới: "Chủ ý này hay, chú cũng muốn xem, vừa vặn làm trọng tài cho các cháu có được không?"
Kỳ Dã nhíu mày: "Bố..."
"Haizz." Bố Kỳ vỗ vỗ vai hắn: "Hôm nay hiếm khi được nhẹ nhõm, mấy đứa không cần nghĩ nhiều, coi như kết thêm bạn mới."
Dứt lời, ông nhìn Giang Lạc, cười nói: "Giang Lạc, nhắc mới nhớ chú có quen biết với sư phụ trước đây của cháu là Trần Bì đấy! Mấy ngày qua Trần Bì kể không ít chuyện liên quan tới cháu cho chú nghe. Chú nhớ trước kia cháu cũng dùng phương pháp này để luyện tâm có đúng không?"
Giang Lạc thoáng dừng lại, chậm rãi nở nụ cười: "Đó là chuyện khi còn bé rồi ạ."
Trong trí nhớ của nguyên chủ, quả thật đã từng luyện piano, tuy nhiên chỉ là bảo sao hay vậy, đi đến phòng đàn chờ mấy năm mà thôi, luyện đàn lúc có lúc không, luyện cho qua ngày.
Việc nhỏ như thế, nguyên chủ chưa từng để trong lòng, sao Trần Bì lại có thể nhớ kỹ.
Chỉ sợ rằng Kỳ gia đã tra xét tường tận tư liệu về cậu.
Nhưng nguyên chủ tương đối bình thường, cho dù ghen ghét với Trì Vưu cũng không hề kể cho ai biết hết. Cậu không có thói quen ghi chép tâm tình của mình lên mạng, cùng lắm lúc ở trường chỉ chửi bới Trì Vưu mấy câu bị Lục Hữu Nhất nghe thấy, Giang Lạc ngược lại không lo lời nói dối của cậu sẽ bị vạch trần.
Lúc trước cậu từng nghĩ, nếu như Trì gia muốn giết cậu, có phải nguyên nhân là vì cậu giết Trì Vưu không. Nhưng rõ ràng Trì Vưu và Trì gia không đội trời chung, suy nghĩ này vừa nảy ra đã bị cậu quên sạch sành sanh.
Giờ tỉ mỉ nghĩ lại, dáng vẻ của Trì gia và Kỳ gia hoàn toàn không giống như đã biết cậu từng dùng cấm thuật để hãm hại Trì Vưu.
Kỳ gia tra xét cẩn thận như vậy, có lẽ do không tra ra được điều gì nên mới dùng việc này để thăm dò cậu.
"Giang Lạc" trước đây bình thường như vậy, hiện tại vì sao có thể trở nên xuất sắc như thế?
Tính cách thay đổi rõ rệt, thiên phú phấn đấu nỗ lực ban đầu không bị phát hiện còn có thể dùng lý do "Bị cái chết của người yêu kích thích" và "Lãng tử quay đầu" để giải thích. Nhưng nếu vốn biết chơi piano mà bây giờ lại không, việc này phải giải thích làm sao?
Nhưng Giang Lạc lại cảm thấy nếu nguyên chủ ở đây thì chắc gì cậu ta đã đánh nổi một khúc nhạc tử tế.
Tuy nhiên lời này bố Kỳ chắc chắn sẽ không tin.
Bố Kỳ nói: "Không sao, lần này so công phu tu thân dưỡng tính, không phải so kỹ thuật, chỉ cần tâm đủ ổn, chính là tiêu chuẩn tốt."
Nghe nói thế, Giang Lạc liền tươi cười, trong đầu điên cuồng lục lọi ký ức khi còn bé của nguyên chủ, xem qua những bài nhạc trong tiết học piano: "Thế thì cháu xin phép ạ."
Cậu bước về phía đàn piano, từng bước từng bước, bước chân ưu nhã chậm rãi. Ngoài mặt Giang Lạc bình tĩnh tranh thủ câu giờ cho mình, nhưng nguyên chủ đối với mấy thứ công phu cần tĩnh tọa này không hề chú ý, cậu đã rất cố gắng nhưng vẫn chẳng nghĩ ra bất cứ điều gì.
Giang Lạc bước đến đàn piano, cậu chầm chậm ngồi xuống, chuẩn bị kế hoạch làm sao để hợp tình hợp lý dừng buổi biểu diễn này lại.
Ngón tay của cậu đặt trên phím nhẹ nhàng ấn vài lần, giống như đang thử âm. Tiếng đàn piano trầm thấp êm tai vang lên, âm cuối hơi rung, tựa như biển sâu thăm thẳm.
Người phục vụ bưng tới một bình nhỏ đựng hạt thủy tinh, đổ xuống phím đàn.
Vừa mới rơi xuống đã có hai hạt thủy tinh suýt thì lăn khỏi phím đàn. Giang Lạc thầm nghĩ, thế này làm sao mà chơi?
Người đánh đàn tốt đến mức nào có thể làm cho hạt thủy tinh không rơi?
Cậu hắng giọng, đang định nói từ bỏ, nhưng bàn tay đặt trên phím đàn bỗng nhiên bị một đôi tay khác đặt lên.
Đôi tay kia vô hình trước mắt người khác, như con rắn độc dính dính bò lên tay Giang Lạc ngay dưới ánh mắt của mọi người. Bàn tay lạnh như người chết, ngón tay thon dài dán lên mu bàn tay Giang Lạc, chậm rãi dịch về phía trước, dẫn theo một cơn ngứa ngáy và nổi da gà, mập mờ len vào trong kẽ hở bàn tay Giang Lạc.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến da đầu cậu tê rần.
Có người ghé vào tai cậu cười khe khẽ.
Một giây sau, đôi tay quỷ đó đặt lên tay Giang Lạc rồi chỉ dẫn cậu lướt trên phím đàn.