85. Chương 85: Thẻ Vương Miện và Thẻ Xiềng Xích

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 85: Thẻ Vương Miện và Thẻ Xiềng Xích

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định từ thuyền trưởng, vị khách tóc đen hài lòng gật đầu rồi cùng Cát Chúc rời đi.
Chưa đi được hai bước, họ đã nghe thấy tiếng ồn ào náo động từ phía lối đi của dân thường. Giang Lạc quay đầu nhìn, hóa ra một thuyền viên đang thô bạo ném một dân thường xuống biển, khiến người kia phải chật vật bò lên bờ.
Thuyền viên kia vóc dáng to lớn, mặt mũi dữ tợn. Gã túm lấy mạn tàu, quát người dân thường vừa bị đẩy xuống nước: "Không có vé mà cũng dám lên tàu à? Cút ngay! Nếu để tao thấy mày lần nữa, gặp đâu đánh đó!"
Người dân thường kia leo lên bờ, mặt mũi dính đầy máu vì bị đấm. Hắn sợ hãi co rụt người lại, nhưng vẫn cả gan nói: "Tôi có vé, nhưng bị anh xé mất rồi..."
Thuyền viên cười khẩy một tiếng: "Mày còn dám láo xược à?"
Người dân thường bị ném xuống biển ngẩn người một lúc, không còn ầm ĩ nữa mà lủi thủi rời đi.
Giang Lạc nghe thuyền viên giải thích: "Anh ta tên là Trình Lực, là kẻ xấu tính nhất trên thuyền chúng tôi, một tên khốn bỏ vợ, chuyên bắt nạt người nghèo, suốt ngày nói dối khoác lác. Nếu quý khách có chuyện gì cần nhờ vả thì tốt nhất đừng tìm anh ta."
Phía dưới, Trình Lực nhổ toẹt một bãi xuống nước rồi vừa đi vừa chửi bới.
Giang Lạc và Cát Chúc xem xong màn kịch thì tạm biệt thuyền viên rồi rời đi. Trên đường, Cát Chúc hỏi: "Giang Lạc, tên thuyền phó Winston đó thật sự quấy rối cậu à?"
Nghe vậy, Giang Lạc vốn còn đang bực bội trong lòng lại bật cười ngoài ý muốn.
Giang Lạc phát hiện ra một bí mật của tên ác quỷ.
Nói là bí mật thì đúng hơn nó là một câu chuyện cười. Tên ác quỷ nảy sinh dục vọng với cậu nhưng dường như lại không biết phải thể hiện nó ra sao.
Khi kiểm tra cậu, dù động tác của tên ác quỷ có phần trêu ghẹo mập mờ, nhưng lòng bàn tay hắn lại ẩn chứa chút dục vọng đang lan tỏa. Bên ngoài, hắn cười lạnh lùng và thản nhiên, nhưng Giang Lạc cảm giác nội tâm hắn đang bứt rứt không cách nào giải tỏa.
Thật buồn cười.
Trì Vưu, một tên ác quỷ mạnh mẽ đến mức có thể ngang ngược khắp nơi, là người nắm quyền Trì gia với cái đầu đầy ắp mưu mô và kế hoạch lớn lao... thế nhưng lại không biết làm tình.
Khi phát hiện ra điều này, Giang Lạc suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.
Cậu trắng trợn chế giễu Trì Vưu trong lòng, vừa nghĩ đến câu "Tôi muốn đè em" mà Trì Vưu từng nói với mình, cậu lập tức hối hận không thôi.
Ban đầu trong con hẻm nhỏ, tại sao cậu lại dùng bùa hộ mệnh chứ? Dù tình huống đó có xảy ra thì chắc gì Trì Vưu đã biết cách. Cùng lắm là hắn bắt chước những cảnh trên TV rồi lúng túng hú hí một trận, sau đó ngờ nghệch sờ soạng cậu vài cái. Tiếc quá, đúng là quá tiếc, lãng phí một tấm bùa hộ mệnh!
Giang Lạc nín cười trước ánh mắt kỳ quái của Cát Chúc, cậu ho nhẹ một tiếng rồi mở cửa phòng: "Động tác của hắn khiến tớ không thoải mái, được rồi, đừng nhắc đến hắn nữa."
Cát Chúc đi theo cậu vào phòng. Sau khi Giang Lạc đóng cửa, cậu ta mới hoàn toàn thả lỏng, co quắp trên ghế sofa than thở: "Làm người giàu mệt mỏi quá."
Trên người Cát Chúc bao phủ bởi phật khí, toát lên vẻ xuất trần thoát tục như thể không vướng chút bụi trần hay mùi tiền. Vì vậy, để thay đổi khí chất, cậu còn phải đeo thêm mấy sợi dây chuyền vàng nặng đến mức đau cả cổ.
Giang Lạc đi tới ban công. Cát Chúc tháo sợi dây chuyền vàng nặng trĩu ra rồi thở phào nhẹ nhõm. Nhìn xuống dưới, gần nửa số người đã lên tàu.
Họ nhìn một lúc, Cát Chúc bỗng nói: "Quái lạ..."
"Sao tớ không thấy đứa trẻ nào trong số những người lên thuyền thế nhỉ?"
Giang Lạc cau mày, cẩn thận quan sát mọi người: "Đúng là không có trẻ con thật."
Đột nhiên ánh mắt Cát Chúc sáng lên, cậu chỉ về phía dưới: "Nhìn kìa, nhóm Văn Nhân Liên đã lên thuyền rồi."
Hai người từ ban công trở lại phòng. Cát Chúc phát hiện trên bàn trà đặt một phong thư mời cùng với một chiếc hộp màu đen, cậu bèn cầm lên xem thử: "Giang Lạc, đây là thư mời đến vũ hội."
Giang Lạc đi tới nhận lấy phong thư rồi đọc qua một lượt.
Trên tàu Angonise, dù không có thiết bị điện tử nhưng hoạt động giải trí dành cho giới nhà giàu lại không hề thiếu.
Tối nay, khi con tàu Angonise bắt đầu ra khơi, phòng khiêu vũ sẽ tổ chức một buổi vũ hội. Giới nhà giàu hay dân thường đều có thể tham dự. Nhưng có một quy định rất kỳ lạ: giới nhà giàu phải đeo nửa chiếc mặt nạ và cùng bốc thăm với dân thường trước khi vũ hội bắt đầu. Nếu họ rút được một tấm thẻ có hình vương miện, điều đó có nghĩa là họ sẽ trở thành "chủ nhân" của vũ hội đó. Ngược lại, nếu rút trúng thẻ xiềng xích thì sẽ biến thành "nô lệ".
Chủ nhân có quyền lựa chọn nô lệ, nhưng nô lệ không có quyền từ chối sự lựa chọn của chủ nhân.
Quy tắc này khá vô lý, tuy nhiên thư mời chỉ mang tính chất khuyến khích chứ không bắt buộc mọi người phải tham gia.
Song, nếu đã tham gia thì phải chấp nhận quy tắc này.
Giang Lạc trầm ngâm nói: "Tớ đoán trong phòng cậu cũng có thư mời."
Cát Chúc trở về phòng xem thử. Cậu nhanh chóng nhìn thấy một chiếc hộp màu bạc và một thứ giống như thư mời: "Cậu đoán đúng rồi, trong thư mời của tớ cũng có nội dung tương tự."
Hai người mở hộp ra, bên trong là một nửa chiếc mặt nạ.
Trong hộp của Giang Lạc là một chiếc mặt nạ màu đen, nửa bên mặt được điểm xuyết bằng viên ruby và một bông hoa hồng đỏ rực đang nở rộ, trên tai có đính lông vũ màu đen, trông rất thần bí và xinh đẹp, tựa như một phụ kiện quý tộc trong thần thoại phương Tây.
Cậu nhẹ nhàng cầm lấy mặt nạ rồi nghiêng đầu nhìn vào chiếc hộp của Cát Chúc. Trong hộp của Cát Chúc là một chiếc mặt nạ màu bạc, kiểu dáng đơn giản hơn chiếc mặt nạ trong tay Giang Lạc nhiều.
Cát Chúc hoang mang hỏi: "Giang Lạc, chúng ta sẽ tham gia vũ hội đêm nay sao? Tớ cảm giác cái quy tắc rút thăm này không ổn chút nào."
"Tớ cũng có cảm giác chẳng lành về chuyện này, tuy nhiên vẫn phải tham gia thôi." Giang Lạc nhún vai, thứ quy tắc được giấu kín như thế này khiến cậu vừa tò mò vừa hưng phấn: "Chỉ có tìm ra bí mật của con tàu này thì chúng ta mới biết được rốt cuộc cá chình máu là gì. Huống hồ, vũ hội là thời điểm tốt nhất để chúng ta gặp gỡ Lục Hữu Nhất và những người khác."
Cát Chúc thở dài, lo lắng nói: "Mong là chúng ta sẽ rút được tấm thẻ tốt."
Giang Lạc nghe vậy, cơn hưng phấn đột nhiên chững lại.
Với vận may của mình... liệu cậu có thể rút trúng thẻ chủ nhân không?
Nhưng sao một người có thể xui xẻo mãi được? Giang Lạc tự thuyết phục mình rằng có lẽ cậu đã đổi vận rồi, không thì sao cậu lại bốc trúng vé hạng giàu chứ?
Nghĩ vậy xong, cậu lại trở nên bình tĩnh.
Trong lúc họ đang nghỉ ngơi, nhóm Lục Hữu Nhất cũng trở về phòng của mình.
Không gian trong phòng phổ thông nhỏ hẹp, giường chiếu chật chội, hơn nữa mỗi phòng chỉ dành cho hai người. Mỗi gian phòng chỉ có ba bình nước khoáng miễn phí, còn lại không có bất cứ thứ gì khác.
Lục Hữu Nhất và Diệp Tầm ở một phòng, Văn Nhân Liên và Trác Trọng Thu ở một phòng, Khuông Chính và Samuel ở một phòng.
Sau khi cất đồ đạc, họ đứng ở cửa nhìn những người ra vào tìm phòng.
"Ở đây này! Mấy người đi nhầm rồi!"
"Ai bị giẫm rơi giày vậy? Đến lấy đi."
Giữa tiếng hò hét và tiếng ồn ào xen lẫn, sáu người tụ lại một phòng, cũng nhìn thấy thư mời vũ hội tương tự.
"Muốn đi không?" Trác Trọng Thu hỏi.
Văn Nhân Liên đọc hết nội dung trên bức thư rồi chậm rãi gật đầu.
"Tớ cũng muốn đi." Trác Trọng Thu ngồi xuống giường nói: "Tớ vừa đi dạo ở đuôi tàu một vòng, định đến phía mũi tàu thì bị chặn lại. Họ cấm dân thường đến mũi thuyền, theo như lời họ nói thì đó là khu vực hoạt động của giới nhà giàu."
"Thời đại nào rồi mà còn phân chia giai cấp như vậy chứ." Lục Hữu Nhất lầm bầm: "Thế mà không biết bao nhiêu người chịu đựng sự phân biệt này để tranh nhau lên tàu."
"Cũng chính vì vậy nên mới lạ đó." Văn Nhân Liên cười híp mắt nói: "Người nghèo lên tàu khả năng là vì tiền. Nhưng đây chỉ là một con tàu du lịch thôi mà, ra biển rồi lại về. Chẳng lẽ trên này có thứ gì để thu hoạch sao, liều mạng như vậy có đáng không?"
Khuông Chính đột nhiên lên tiếng: "Có lẽ họ không biết mình sẽ chết."
"Đúng vậy." Văn Nhân Liên vỗ tay cái bốp: "Vũ hội đêm nay chia người ta thành hai thân phận, một là "chủ nhân" hai là "nô lệ". Hai từ này có rất nhiều ý nghĩa. Có lẽ trong mắt giới nhà giàu thì người nghèo lên tàu chỉ là nô lệ, họ căn bản không biết được con tàu du lịch này sẽ đi đâu và làm gì cả."
"Bây giờ chúng ta còn hoàn toàn không biết gì về khu vực của giới nhà giàu. Theo như Trọng Thu nói, giới nhà giàu và người nghèo có khu vực hoạt động khác nhau, chúng ta không thể sang đó để tìm nhóm Giang Lạc, cũng không thể chờ họ mạo hiểm đến tìm chúng ta. Rốt cuộc chỉ có buổi dạ hội này là địa điểm thích hợp để gặp gỡ."
Samuel nửa hiểu nửa không gật đầu: "Chúng ta có rút được tấm thẻ chủ nhân không nhỉ?"
Diệp Tầm thản nhiên nói: "Tỷ lệ gần như là không."
Buổi vũ hội này, rõ ràng là hoạt động giải trí dành cho giới nhà giàu.
***
Angonise khởi hành.
Đường bờ biển dần dần lùi xa, lướt qua những chiếc tàu chở hàng. Nước biển có phần âm u và đục vàng, rồi dần dần chuyển sang một màu xanh thẳm.
Hải âu bay lượn quanh chiếc du thuyền, tiếng gió rít gào. Quần áo Giang Lạc bị gió thổi tung lên, cậu đứng phía xa nhìn về phía boong tàu.
Trên boong tàu có rất nhiều người đang đứng bên cạnh lan can ngắm biển cả. Vài thuyền viên đi qua, kiểm tra phao cứu sinh và dây thừng.
Trên biển, thời gian dần dần trở nên mơ hồ. Trong phòng của giới nhà giàu có đồng hồ, báo và tạp chí, còn có bàn cờ và bài poker để giết thời gian. Giang Lạc và Cát Chúc chơi một trò chơi cho đỡ buồn, sau đó đi ăn buffet. Đến bảy giờ tối, cả hai thay quần áo và đi đến phòng khiêu vũ.
Màn đêm buông xuống, những đám mây đen phủ kín bầu trời đầy sao.
Ánh đèn trong phòng khiêu vũ rực rỡ chói mắt, đám đông bên trong ăn uống linh đình, thoải mái uống rượu, ồn ào náo nhiệt.
Giang Lạc và Cát Chúc đeo mặt nạ che nửa khuôn mặt. Người phục vụ đứng trước cửa nhìn thấy mặt nạ của họ, thần sắc cung kính đặt hộp rút thăm đang cầm trên tay lên bàn, rồi lấy một hộp rút thăm khác đưa tới: "Xin mời hai vị."
Giang Lạc nhìn Cát Chúc một cái, khuyến khích cậu đi trước. Cát Chúc nuốt nước miếng, niệm "Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn" trong đầu, từ từ nhắm hai mắt rồi rút một tấm thẻ.
Giang Lạc: "Thẻ gì vậy?"
Cát Chúc mở một mắt, run rẩy lật tấm thẻ, chớp mắt thở phào nhẹ nhõm: "Thẻ vương miện."
Tấm thẻ này đại diện cho "chủ nhân", nắm giữ quyền chủ động.
Giang Lạc yên lặng liếc nhìn tấm thẻ trong tay, cố gắng áp chế ý nghĩ nguy hiểm muốn cướp đi. Cậu nhìn người phục vụ hỏi: "Có ai lấy được thẻ nô lệ từ hộp rút thăm này chưa?"
Người phục vụ mỉm cười đáp: "Trước mắt vẫn chưa có ai ạ."
Giang Lạc nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm. Cậu đưa tay vào hộp rút thăm chọn một tấm thẻ, vừa định lấy ra thì một bàn tay khác cũng thò vào hộp. Ngón tay đeo găng trắng quấn quanh ngón tay của Giang Lạc, những tấm thẻ to bằng lá bài poker chồng chất trong tay hai người.
Giang Lạc ngẩng đầu lên. Phía sau cậu, một người đàn ông đeo mặt nạ trắng tinh trông rất quỷ quyệt, để lộ sống mũi cao và chiếc cằm tái nhợt. Hắn mỉm cười vui vẻ, dưới bóng đêm, đôi mắt xanh sẫm giống như bóng tối xuyên qua mặt nạ, đối mặt với Giang Lạc.
"Thuyền phó." Người phục vụ xoay người nói: "Hai vị không thể rút thăm cùng một lúc."
"Suỵt." Người đàn ông đưa tay còn lại lên môi: "Cậu không nhìn thấy gì hết."
Người phục vụ không nói thêm gì nữa, ngầm đồng ý với hành vi của người đàn ông.
"Quý khách, tôi nghĩ cậu chọn sai thẻ rồi." Thuyền phó nhìn về phía Giang Lạc, vẻ châm chọc ác liệt lộ rõ trên khóe miệng đầy mị lực của hắn. Hắn chậm rãi nói: "Quý khách có thể chọn tấm này."
Trong hộp rút thăm, không ai thấy, lòng bàn tay Giang Lạc bị tấm thẻ bài kiều diễm vẽ một vòng tròn ngứa ngáy.
***
Giang Lạc: ... Phụt.
Không có ý gì, chỉ là thấy hắn không biết gì mà vẫn tiếp tục trêu chọc người ta rất buồn cười thôi.