84. Cuộc kiểm tra bất thường

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Cuộc kiểm tra bất thường

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi giao nhiệm vụ xong, Viện trưởng Từ gọi riêng ba người Giang Lạc ra, nói về tai nạn bất ngờ trong nhiệm vụ lần trước.
Chương trình sinh tồn kết thúc, Giang Lạc, Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất bàn bạc xong liền kể cho Viện trưởng Từ nghe chuyện về Phó Viện Nhi cùng ảo thuật kỳ môn độn giáp.
Viện trưởng Từ điều tra đến giờ cũng đã có câu trả lời rõ ràng. Ông cố ý cho những người khác rời đi, đóng cửa lại rồi mới nói: "Các em đoán không sai, quả nhiên Kỳ gia và Trì gia có nhúng tay vào."
"Thi thể của Phó Viện Nhi đã bị người của Trì gia trong ban tổ chức đòi lấy. Mặc dù Phó Viện Nhi khi còn sống là người bình thường nhưng lại sở hữu linh thể. Một thi thể như vậy cực kỳ thích hợp để chế tạo con rối, mà những con rối chất lượng cao như thế thì Kỳ gia không có nhiều." Viện trưởng Từ nghiêm túc nói: "Về phần ảo thuật, chỉ có trưởng lão Kỳ gia mới có thể đạt đến trình độ đó. Nhưng đáng tiếc, dù thầy đã kết luận được là hai nhà này nhúng tay vào, nhưng tìm cả nửa tháng nay cũng không thấy bất kỳ chứng cứ nào."
Viện trưởng Từ lắc đầu cười khổ: "Hiện giờ, giới huyền học đang chia thành ba phe. Một là sáu gia tộc lớn với rất nhiều tinh anh, một là mười hai trường đại học của chúng ta. Nhà nước đứng ở giữa, duy trì sự công bằng cho tất cả. Xảy ra chuyện như thế này, nếu chúng ta cứ nói thẳng ra thì sẽ không sao, nhưng khi các em gặp chuyện gì, bọn họ cũng sẽ không thừa nhận, cuối cùng chẳng thể giải quyết được gì. Trừ khi các em đưa ra được bằng chứng, để nhà nước đứng ra giải quyết việc này."
Nhưng rắc rối cũng nằm ở đó.
Luật pháp chú trọng nguyên tắc "suy đoán vô tội", nhưng người học huyền học không giống người bình thường, họ có những thủ đoạn ma quái. Những thủ đoạn đó thần bí khó lường, rất khó để lại chứng cứ thiết thực.
Diệp Tầm nhíu mày: "Viện trưởng, tại sao họ lại muốn giết chúng em?"
Viện trưởng Từ thở dài, xua tay nói: "Các em phải tự đi hỏi xem hai nhà đó đang nghĩ gì."
Lục Hữu Nhất chửi thề: "Chẳng lẽ bọn họ thấy sinh viên trường mình tham gia thi đấu nổi tiếng quá, lấn át người nhà bọn họ nên sinh lòng đố kỵ à?"
Hắn nói xong còn chọc Giang Lạc: "Lạc ơi, cậu thấy tôi nói có đúng không?"
Giang Lạc chậm rãi nói: "Tớ cảm thấy mấy câu cậu nói không phải là giống hệt mà là chẳng liên quan tí nào."
Lục Hữu Nhất: "..."
Giang Lạc nói tiếp: "Thật ra lúc nghe thấy Kỳ Dã không tham gia vào cuộc thi lần này, em cứ có cảm giác bọn họ sẽ còn nhúng tay vào nữa."
Dù sao cha của Kỳ Dã đã hạ quyết tâm phải tiêu diệt cậu.
Nhưng Giang Lạc không quá lo lắng.
Trong mắt cậu, Trì gia bây giờ chỉ là rác rưởi; sau khi mất đi Trì Vưu, họ không khác gì một con hổ rụng mất răng nanh, chẳng còn đáng sợ nữa.
Về phần Kỳ gia, nhược điểm của họ rất rõ ràng. Một gia tộc lớn như vậy lại nuôi dưỡng Kỳ Dã thành một con cừu nhỏ đơn thuần, chắc chắn Kỳ Dã đang bị bọn họ uy hiếp. Giang Lạc không muốn làm tổn thương Kỳ Dã, tuy nhiên cậu có thể dùng cớ này để đe dọa Kỳ gia.
"Đây là chuyện mà thầy lo lắng sẽ xảy ra." Viện trưởng Từ nói khẽ: "Thầy sẽ liên lạc với cảnh sát, để họ bám sát tàu Angonise từ xa, cố gắng bảo vệ an toàn cho các em. Phải nhớ rằng, mạng sống là trên hết, thi cử là thứ hai, nếu gặp nguy hiểm, tuyệt đối đừng do dự, hãy lên thuyền cứu nạn mà chạy đi nhé."
Ba người liếc nhìn nhau rồi khẽ gật đầu.
*
Hai ngày sau, tại bến cảng Tam Giác.
Hải âu bay lượn, mặt biển phẳng lặng, gió thổi mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của bến cảng.
Con tàu Angonise xa hoa tráng lệ neo sát bờ biển.
Trên bến tàu, người đứng đông nghẹt, họ kinh ngạc ngước nhìn con tàu Angonise dưới ánh mặt trời chói chang. Ánh nắng gay gắt khúc xạ đủ loại tia sáng trên thân con tàu trắng muốt đẹp như tác phẩm nghệ thuật này, cái bóng khổng lồ từ phía biển phủ lên họ. Những người đứng trong bóng râm đa số là dân thường, thậm chí có cả người ăn mặc rách rưới; ngược lại, những kẻ ăn mặc đàng hoàng hơn lại là người giàu có.
Thuyền viên sắp xếp xong thang lên tàu thì hô lớn: "Được rồi!"
Có hai lối lên con thuyền Angonise: một lối thông vào tầng dưới cùng dành cho dân thường, một lối thông lên tầng cao dành cho người giàu. Cả hai lối đi đều có thuyền viên trông coi, còn thuyền trưởng thì đứng ở lối dành cho người giàu, tươi cười chào đón.
Tàu Angonise chỉ chấp nhận khách có vé. Ngoài vé tàu ra, bất cứ ai lên thuyền cũng phải trải qua kiểm tra nghiêm ngặt, cẩn thận, đề phòng có người mang vật cấm từ ngoài vào, hay vận chuyển thiết bị điện tử truyền tin lên tàu.
Chính xác hơn, tàu Angonise không nhận khách mang theo thiết bị công nghệ.
Một quy định kỳ lạ như vậy lẽ ra không nên được chấp nhận. Nhưng những người lên tàu lại ngầm tuân theo quy định ấy, cho dù là người giàu thích bới lông tìm vết cũng phải chấp nhận quy tắc này.
Bây giờ là thời gian đón khách lên tàu.
Những người giàu đi thành từng nhóm xếp hàng lên tàu. Sau khi thuyền viên dưới đất kiểm tra vé xong sẽ dẫn họ đi kiểm tra hành lý, cuối cùng đưa đến từng phòng cho du khách.
Kiểm tra vé xong, khi lên tàu, một nhóm thuyền viên khác sẽ kiểm tra xem trên người họ có mang theo thiết bị quay hình hay dụng cụ ghi âm nào không.
Lối đi dành cho người giàu diễn ra vô cùng trật tự và ngăn nắp.
So với bên trên, lối đi dành cho dân thường ở tầng một lại cực kỳ chen lấn và ồn ào.
Người người cầm vali trên tay, đầu đầm đìa mồ hôi, chen chúc trong đám đông. Mùi mồ hôi và mùi hôi chân xộc lên mũi, tiếng gã đàn ông chửi ầm ĩ và tiếng giày cao gót của đàn bà tạo thành một khúc nhạc dạo đầy ưu phiền, khiến lòng người thêm mệt mỏi.
"Nóng quá." Trác Trọng Thu dứt khoát cởi mũ lưỡi trai, đưa tay quạt lấy gió: "Mấy trăm người chen nhau lên thuyền mà họ còn kiểm tra kỹ như vậy, tớ sắp chết khô đến nơi rồi đây."
"Đúng vậy," Lục Hữu Nhất mệt mỏi nói: "Cổ họng tôi khát khô đến mức bốc khói đây."
Văn Nhân Liên đưa chai nước cho hắn, cười nói: "Khuông Chính chẳng có chút mồ hôi nào, còn mấy cậu thì sắp thành thây khô rồi."
"Sao mà giống nhau được?" Lục Hữu Nhất uống một hơi cạn nửa bình nước, thoải mái lau miệng rồi ghen tị nhìn Khuông Chính: "Ngày nào cậu ấy cũng ở cạnh lò rèn nên quá quen với kiểu nhiệt độ này rồi. Nhưng mà so với Khuông Chính, tôi vẫn ngưỡng mộ..."
Ánh mắt hắn liếc sang lối đi thưa thớt bên chỗ người giàu: "Haizz, hâm mộ thật đấy."
Diệp Tầm cúi đầu lau đi vệt mồ hôi trên đỉnh đầu Tiểu Phấn, nhìn sang những người xung quanh: "Có gì đó không đúng."
"Trông bọn họ rất nghèo." Cậu nhìn thấy một gã đàn ông lau nước mũi, ngón tay cứ chùi bừa bãi vào người: "Ít nhất là họ không dư tiền để mua một chiếc vé tàu đắt đến thế."
Vé tàu phổ thông đã có giá bốn chữ số rồi.
Văn Nhân Liên nói khẽ: "Ừ đúng thế, với cả số người bình thường lên tàu còn nhiều hơn người giàu. Trông bọn họ cứ như là đổ xô vào vậy."
Rốt cuộc chiếc du thuyền này có thứ gì mà lại khiến họ tình nguyện bỏ ra một "khoản tiền lớn" đến thế để lên đây?
Trên lối đi dành cho người giàu.
Đàn ông mặc vest, đàn bà ăn diện rực rỡ. Ai nấy đều đeo đồng hồ và trang sức rất bắt mắt, nhưng ngay cả như vậy, cũng chỉ có một vài người thực sự nổi bật.
Thuyền viên từ từ đi xuống đất, đến trước các vị khách rồi lễ phép nói: "Thưa quý khách, mời quý khách gửi hành lý cho tôi."
Thanh niên tóc đen đeo kính râm hờ hững đưa hành lý và vé tàu cho nhân viên phục vụ: "Cẩn thận chút."
Thanh niên tóc đen mặc quần áo bình thường, mái tóc đen xinh đẹp rối tung xõa trên vai. Kính râm che khuất nửa gương mặt nhưng đường cong chiếc cằm lại rất đẹp, hút mắt. Đôi môi như đóa hoa hồng diễm lệ lại ẩn chứa thêm vài phần ngả ngớn phong lưu.
Bây giờ đến lượt cậu lên thuyền, sau lưng cậu, Cát Chúc căng thẳng cả mặt, nghĩ phải diễn làm sao cho ra dáng kẻ có tiền.
Hai ngày trước, Cát Chúc còn tìm gặp riêng Lục Hữu Nhất để học khí chất của người giàu. Nhưng Lục Hữu Nhất lại hoàn toàn chẳng thích thú gì những trò như thế, nên cậu đành phải xem phim truyền hình rồi học theo mấy người trên phim để ra dáng người giàu mà thôi.
Nhưng đây là lần đầu tiên thấy con thuyền to lớn như vậy, một cảnh tượng hoành tráng như vậy, trong lòng Cát Chúc vẫn hơi e sợ.
Giang Lạc quay đầu, kéo kính râm xuống sống mũi, thì thầm: "Cậu nhớ rõ bốn chữ này là được: Mục trung vô nhân*."
*目中无人: không coi ai ra gì
Cát Chúc ho hai tiếng: "Tớ sẽ cố gắng."
Giang Lạc cũng chưa từng là kẻ có tiền, nhưng cậu lại hiểu rõ Trì Vưu.
Chỉ cần thể hiện thái độ như Trì Vưu, bỏ đi hình tượng dịu dàng, kiêu ngạo và lạnh lùng như thế, chắc chắn sẽ không ai nghi ngờ thân phận của cậu.
Trên tàu, thuyền trưởng vui vẻ bắt tay với Giang Lạc. Những người thường xuyên ra biển như ông ta luôn vương vấn mùi gió biển bao năm.
"Chào mừng quý khách đến với Angonise." Thuyền trưởng lại bắt tay Cát Chúc: "Chào buổi sáng, cậu Chung Vệ, cậu Lục Kỳ."
Giang Lạc cười, tâm trạng rất tốt, đáp: "Xin chào thuyền trưởng."
Thuyền trưởng vươn tay phải lên: "Mời cậu đến đó tiến hành đợt kiểm tra cuối cùng, chúc cậu có chuyến du lịch vui vẻ."
Giang Lạc và Cát Chúc đi về phía bên phải, vào trong một căn phòng được trang trí hết sức tinh xảo.
Trong phòng đã có hai thuyền viên đợi sẵn. Họ đeo găng tay đi đến trước mặt Giang Lạc và Cát Chúc: "Chào anh, tôi sẽ tiến hành đợt kiểm tra cuối cùng, mong anh phối hợp."
Nhưng lúc thuyền viên sắp chạm vào tay cậu, đột nhiên dừng lại, nhìn ra ngoài cửa nói: "Thuyền phó."
Giang Lạc quay đầu nhìn sang, một người đàn ông cao lớn thong dong bước vào.
Có lẽ người đàn ông này là con lai Trung Tây nên đường nét gương mặt sâu sắc, mái tóc vàng sẫm bị gió biển thổi tung lòa xòa bên cạnh đôi mắt xanh đậm như biển cả, vừa tao nhã vừa lả lơi.
Thuyền viên đi tới nói: "Thuyền phó, có chuyện gì à?"
"Tôi đến kiểm tra vị khách này." Giọng thuyền phó vút cao: "Các cậu đi kiểm tra người khác đi."
Thuyền viên đáp lời rồi ra ngoài.
Cát Chúc bên cạnh đang bị kiểm tra túi xách cá nhân, vội vàng ngẩng đầu nhìn một chút rồi lại cúi rụp đầu xuống.
Thuyền phó đến trước mặt Giang Lạc. Giang Lạc nhìn hắn như thể đang dò xét nghiên cứu.
Người đàn ông bỗng nở một nụ cười khó hiểu, sau đó rút một đôi găng tay từ trong hộp ra rồi chậm rãi đeo vào.
Đôi găng tay trắng ôm lấy những ngón tay thon dài của hắn. Năm ngón tay của thuyền phó xòe ra khiến găng tay càng ôm chặt hơn. Hắn ngẩng đầu cười, đi đến trước mặt Giang Lạc rồi lịch sự nói: "Thưa quý khách, tôi xin phép bắt đầu kiểm tra."
Giọng điệu vui vẻ.
"Đầu tiên, mời cậu há miệng."
Cảm giác mà thuyền phó mang lại quá quen thuộc. Giang Lạc nhìn thêm mấy lần nữa thì chắc chắn rằng hắn ta chính là Trì Vưu, tên khốn này thậm chí còn chẳng thèm vờ vịt. Ấn đường Giang Lạc giật giật, cậu nhíu mày hé miệng ra.
Bàn tay đeo găng vói vào trong miệng Giang Lạc, vuốt ve từng chiếc răng. Động tác của hắn vừa chậm chạp vừa mập mờ, như thể cố tình làm chậm để chọc tức cậu. Cơn ngứa ngáy từ từ dấy lên, Giang Lạc kiên trì được một chút thì răng môi đã mỏi nhừ. Cậu lùi về sau một bước, định khép miệng lại.
"Không được đâu thưa quý khách." Thuyền phó đè răng Giang Lạc xuống, cố ép cậu phải há miệng ra: "Tôi còn chưa kiểm tra xong mà."
Ánh mắt Giang Lạc tóe lửa trừng thuyền phó.
Đôi môi hé mở quá lâu khiến nước bọt trào cả ra. Giang Lạc cảm thấy không thoải mái, đuôi mắt khẽ liếc nhìn gương mặt của thuyền phó, nắm đấm âm thầm siết chặt.
Thuyền phó cứ từ từ, cuối cùng cũng kiểm tra miệng xong. Ngón tay hắn chậm rãi rút ra ngoài, giống như còn lưu luyến mà chạm nhẹ vào môi Giang Lạc, khen ngợi: "Hàm răng quý khách đều và sạch sẽ, cực kỳ xinh đẹp."
"Cảm ơn." Giang Lạc lấy nước súc miệng, cười lạnh: "Tôi cũng rất thích răng của mình."
Thuyền phó lấy khăn tay trong túi áo trước ngực ra lau sạch thứ dịch óng ánh đọng lại giữa kẽ tay. Hắn luyến tiếc nhìn khăn tay, biểu cảm gần giống như lúc nhân sâm tinh nhìn thấy Giang Lạc đổ nước tắm.
"Vậy tôi xin phép được kiểm tra tóc của cậu."
Thuyền phó lấy một chiếc ghế đưa đến trước mặt Giang Lạc, nho nhã lễ độ nói: "Mời cậu ngồi."
Giang Lạc ngồi xuống, ngoài mặt cười nhưng trong lòng không cười, giọng điệu không mấy dễ chịu mà nói: "Mong anh làm nhanh một chút."
"Vâng." Thuyền phó khom lưng nói: "Tôi sẽ làm theo ý của cậu."
Đôi găng tay lạnh lẽo ma sát da đầu Giang Lạc.
Thuyền phó mở lời như đang nói chuyện phiếm: "Quý khách từ đâu đến vậy?"
Giang Lạc: "Tôi nhớ trong quy định có ghi là công việc của các anh không bao gồm hỏi thăm đời tư của khách mà nhỉ?"
Thuyền phó cười khẽ: "Xin lỗi."
Ngón tay hắn lại trượt xuống đuôi tóc Giang Lạc, nói tiếp: "Quý khách họ Chung phải không? Quả là một họ hiếm thấy."
"Vậy chắc do kiến thức của anh quá ít thôi." Giang Lạc hỏi ngược lại: "Anh tên gì?"
"Winston."
"Winston, được lắm, tôi sẽ nhớ kỹ." Giang Lạc quay đầu nháy mắt với hắn: "Tiếp tục đi."
Tóc nhanh chóng được kiểm tra xong, Giang Lạc lại đứng dậy, giang hai tay ra.
Đầu tiên, thuyền phó kiểm tra thắt lưng rồi dần dần chuyển đến cổ tay của cậu. Bàn tay đeo găng trắng của hắn mò dần xuống bàn tay rồi nhẹ nhàng luồn vào các kẽ ngón tay của vị khách.
Vị khách tóc đen nhếch mép, hơi nóng nguy hiểm phả ra giữa kẽ răng lướt qua cằm của thuyền phó: "Thuyền phó, hình như anh đang quấy rối tôi thì phải."
Thuyền phó tỏ vẻ kinh ngạc: "Sao quý khách lại nghĩ như thế?"
Hắn cao hơn Giang Lạc nên hiển nhiên cánh tay cũng dài hơn. Bàn tay đeo găng trắng thoải mái chạm vào đầu ngón tay cậu, sau đó chạm lên phần móng tay mượt mà rồi nhanh chóng rụt lại.
"Tỷ lệ cơ thể thật tuyệt vời làm sao." Thuyền phó tán dương không ngớt: "Trong số tất cả các vị khách lên thuyền, cậu chính là người đẹp nhất."
Giang Lạc buông tay xuống, móng tay cào một vệt máu trên mu bàn tay thuyền phó, cậu bắt bẻ: "Tôi nghe câu này nhiều rồi, lời khen của anh chẳng có gì thú vị nên thật khó để tôi cảm ơn."
"Thật sao?" Thuyền phó thở dài tiếc nuối: "Vậy tôi phải nghĩ thêm vài câu ca ngợi nữa rồi."
Hắn nói: "Quý khách, mời cậu quay người."
Giang Lạc xoay người lại.
Cát Chúc bên cạnh đã kiểm tra đến bước cuối, cậu ta ngẩng đầu nhìn về phía Giang Lạc, vô cùng hoài nghi: "Giang... Chung Vệ, sao cậu chậm thế?"
Giang Lạc đáp: "Chắc tay của nhân viên kiểm tra cho tớ bị tàn phế rồi."
Giọng nói cậu mất kiên nhẫn hết sức rõ ràng, khí chất ngạo mạn của một kẻ có tiền thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Điệu bộ bốc đồng đến thế, nếu người kiểm tra cậu là một thuyền viên thật sự e là đã bị dọa run cả tay.
Nhưng tay thuyền phó vẫn không hề thay đổi, thậm chí còn kiểm tra cẩn thận những chỗ không cần thiết, kỹ càng đến từng đường chân tơ kẽ tóc, kiểm tra từ đầu ngón tay đến tận mũi chân.
Đợi đến khi Giang Lạc được kiểm tra xong xuôi, Cát Chúc đã ngồi ngây ngẩn bên cạnh được mấy phút rồi.
Thuyền phó đưa áo khoác cho Giang Lạc, nở nụ cười hoàn hảo: "Kiểm tra xong rồi, cảm ơn quý khách đã phối hợp. Quý khách ra ngoài rẽ phải, đi thẳng đến căn phòng kia là được."
Giang Lạc lấy áo khoác, lạnh lùng liếc hắn rồi quay người ra ngoài cùng Cát Chúc.
Cát Chúc đang định đi sang phải thì thấy Giang Lạc rẽ sang trái. Cậu ta khó hiểu theo sau, buồn bực nói: "Đi hướng này làm gì?"
Giang Lạc đáp: "Tớ muốn tìm thuyền trưởng."
Thuyền trưởng vẫn còn đứng ở lối lên tàu. Sau khi thấy Giang Lạc và Cát Chúc tới, ánh mắt ông lóe lên tia kinh ngạc, chủ động đi đến chào hỏi: "Cho hỏi quý khách cần hỗ trợ gì à?"
"Có một chuyện," Giang Lạc đáp: "Thuyền trưởng, tôi muốn khiếu nại một thuyền viên."
Thuyền trưởng càng kinh ngạc hơn, ông chăm chú lắng nghe: "Mời cậu nói ạ."
"Chính là thuyền phó, người đàn ông tên là Winston." Giang Lạc cười nhưng nụ cười lại không hề có ý tốt: "Tôi muốn khiếu nại hắn quấy rối tình dục tôi. Mong anh xử lý chuyện này công bằng, chính trực, yêu cầu duy nhất của tôi là cho tên Winston này cút con mẹ nó đi, đừng xuất hiện trước mặt ông đây nữa."
Thuyền trưởng: "... Vâng."