Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 88: Đảo ngược thân phận
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái tên "Wilton" này là Giang Lạc nghe ngóng được từ ba quý bà.
Trong một bữa tiệc hóa trang mà ai nấy đều giấu mặt, việc một người giàu trên sân khấu bị gọi đích danh chẳng khác nào bị lột mặt nạ. Wilton hoảng loạn cực độ, lão không nhớ mình từng quen biết người này.
"Mày là ai?"
Giang Lạc tiến về phía trước một bước, ánh đèn hắt bóng cậu đổ dài trên mặt đất. Cậu không đáp lời mà bắt đầu bày tỏ sự khinh thường với mọi thứ trong vũ hội.
"Nhạt nhẽo."
"Vô vị."
"Tôi cứ nghĩ trò chơi ở đây sẽ khác biệt lắm, ai dè cũng chẳng khác gì bên ngoài, tầm thường, nhàm chán, chẳng có chút gì gọi là kích thích." Giang Lạc quay đầu nhìn về nhóm người giàu: "Lẽ nào các anh thấy nó hay ho lắm à?"
Vẻ mặt những người giàu có cũng dần trở nên thờ ơ, họ buông thõng tay như một lời đáp dành cho Giang Lạc.
So với sự phản đối từ nhóm dân thường, những lời chê bai tiết mục nhàm chán đến từ nhóm người giàu càng khiến Wilton thêm bực bội. Lão siết tay mình lại, lửa giận bùng lên. Ánh mắt mọi người dừng trước thanh niên tóc đen, chờ đợi cậu nói tiếp.
"Trò chơi đã nhạt nhẽo đến vậy thì chúng ta đổi quy tắc để nó trở nên thú vị hơn đi." Giọng điệu của Giang Lạc lập tức thay đổi: "Quy định đầu tiên của vũ hội này là 'không thể từ chối yêu cầu xem thẻ của người khác', chỉ cần thêm vài chữ thôi là cuộc chơi này sẽ thú vị hơn nhiều."
"Ví như..." Cậu cong khóe môi: "Trước khi yêu cầu xem thẻ của người khác thì phải đoán xem thân phận của họ là gì."
"Nếu đoán sai, tự khắc sẽ trở thành nô lệ."
Lời vừa dứt, cả sảnh đường lập tức xôn xao bàn tán.
Phản ứng đầu tiên của người giàu là không đồng ý, nhưng sau khi cân nhắc một lượt, lại thấy có vẻ cũng không tệ.
Giữa đám đông bắt đầu dấy lên những cuộc bàn tán bí mật.
"Nhưng cách này đúng là hấp dẫn hơn ban đầu nhiều."
"Đó là ai vậy? Đầu óc linh hoạt ghê. Việc tăng độ thú vị cho trò chơi chẳng qua chỉ là cái cớ, thoạt nhìn thì việc cậu ta thay đổi quy định này như đẩy người giàu vào chỗ hiểm, nhưng thực tế lại đang xoa dịu nhóm dân thường. Chúng ta đều cầm thẻ chủ nhân, dân thường mà có đoán đúng thân phận của chúng ta cũng không có thưởng. Hơn nữa hầu hết nhóm dân thường đều mang thân phận nô lệ, rất ít người là chủ nhân nên chúng ta khó có thể đoán sai."
"Tất nhiên chúng ta sẽ chẳng mất mát gì, đưa ra kiến nghị này chẳng phải cũng là người phe chúng ta sao."
"Tôi đồng ý, dù sao tôi cũng sợ đám dân thường kia làm loạn. Dù chuyện có bung bét cũng chẳng sao, nhưng xét cho cùng vẫn phiền phức."
"Cho dân thường hy vọng rồi lại nghiền nát hy vọng đó, tôi thích."
Tiếng bàn tán của phía dân thường còn rầm rộ hơn cả phía người giàu.
Dù việc thay đổi quy tắc này ít ảnh hưởng đến họ, nhưng vốn dĩ trò chơi đã không công bằng nên họ không dám khiêu chiến với quyền lực của người giàu. Tuy nhiên, có hy vọng vẫn tốt hơn so với lúc trước.
Văn Nhân Liên thử hỏi một người trẻ tuổi đeo kính: "Thay đổi như vậy vẫn không công bằng, hiếm có người giàu nào đoán sai lắm."
"Chưa chắc, chẳng phải lúc nãy cũng có dân thường rút được thẻ chủ nhân sao?" Ánh mắt cậu trai đeo kính lấp lánh, không muốn thảo luận về chủ đề quá nguy hiểm này: "Tôi thấy thay đổi vậy cũng tốt, ít nhất chúng ta đã là nô lệ rồi thì không thể thấp hơn được nữa đâu, mấy người giàu kia mới đáng thương. Vả lại, mọi người tham gia vũ hội cũng là tự nguyện, họ tự nguyện đến vì tiền, cậu lo nhiều quá làm gì."
Văn Nhân Liên nhíu mày, đột nhiên kéo tay cậu: "Hay là chúng ta phản đối thêm lần nữa đi, để người giàu không kịp thoát càng nhiều hơn nữa."
Cậu trai bốn mắt liều mạng tránh khỏi tay y: "Cậu bị điên à! Cậu quên lúc lên tàu chúng ta đã ký thỏa thuận miễn truy cứu trách nhiệm tử vong rồi sao? Cậu muốn chết nhưng tôi thì không, vất vả lắm tôi mới gom đủ dũng khí và kiếm được khoản tiền, định bụng sống sót trở về rồi nhận tiền thưởng!"
Hất tay Văn Nhân Liên ra, cậu ta khinh bỉ phun một tiếng, rồi cúi đầu lẫn vào đám đông: "Xui xẻo."
Văn Nhân Liên rụt tay lại: "Thỏa thuận miễn truy cứu trách nhiệm tử vong... tiền thưởng..."
Y nhìn thấy ranh giới hết sức rõ ràng giữa người giàu và dân thường, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Khi vừa đến vũ hội, Văn Nhân Liên đã cảm thấy quái lạ khi nhìn thấy quá nhiều dân thường.
Đối với người nghèo, đôi khi đồng tiền còn mua được cả mạng sống.
Cũng có thể mua cả danh dự và tư cách làm "người".
*
Tất cả mọi người như cam chịu chấp nhận quy tắc mà Giang Lạc đưa ra, nhưng ông Wilton trên sân khấu lại nhăn nhó hét lớn: "Tôi không đồng ý!"
Giang Lạc nhìn lão với ánh mắt vô cảm, đột nhiên cậu bước nhanh về phía trước, từ bên cánh gà lên thẳng sân khấu. Người phục vụ vừa rồi còn ngăn cản chồng của cô vợ trẻ giờ cũng không hề ngăn Giang Lạc. Cậu kéo cô vợ trẻ xuống khỏi đài rồi bước đến gần Wilton.
Thanh niên tóc đen cao gầy nắm chặt micro bằng một tay, cúi đầu nhã nhặn nói bên tai lão nhà giàu xấu xí: "Thưa ông Wilton, ông nên mở to mắt ra mà nhìn xem dân thường đang nhìn ông như thế nào."
"Bọn họ đã biết cuộc chơi này bất công đến mức nào rồi." Giang Lạc cười một tiếng, giọng nói pha lẫn sự nguy hiểm như mũi kim đâm thẳng vào đầu lão: "Khắp nơi trên con thuyền này đều là dân thường, kiến nhiều cũng có thể cắn chết voi. Nếu ông bị kiến cắn như vậy thì chúng tôi sẽ vô cùng bối rối đấy."
Đôi con ngươi của Wilton co thắt lại, lão nghe thấy thanh niên tóc đen nói: "Đừng rước thêm phiền toái cho bọn tôi, hiểu không?"
Nói xong Giang Lạc lùi về sau một bước, nhìn Wilton lần cuối rồi bước xuống sân khấu.
Lúc Wilton còn đang ngây người, lão bỗng cảm thấy một cảm giác nguy hiểm cực độ ập tới.
Lão lạnh cả sống lưng, toàn thân cứng nhắc. Wilton nương theo tầm mắt đáng sợ kia nhìn lại thì thấy một người đàn ông tóc vàng sẫm đứng dựa cột, nhếch mép nhìn chằm chằm lão.
Một lát sau, Wilton bất ngờ điên cuồng lao từ sân khấu xuống. Lão cười lớn xuyên qua đám đông chạy ra khỏi phòng khiêu vũ.
"Bị điên à..." Người bị lão đụng trúng quay đầu mắng.
Thấy không ai phản đối, Giang Lạc bèn vẫy tay gọi người phục vụ rồi thì thầm vài câu. Người phục vụ lên sân khấu tuyên bố quy tắc mới: "Xin hỏi còn ai phản đối quy tắc mới của trò chơi do cậu đây đề xuất không?"
Người phục vụ chờ khoảng một phút, không thấy ai có ý kiến mới nói tiếp: "Vậy thì bắt đầu từ giờ phút này, nếu muốn kiểm tra thẻ của người khác thì các vị phải đoán đúng thân phận của người đó. Đoán sai tự khắc sẽ trở thành nô lệ, dù là nhà giàu hay dân thường."
Âm nhạc khiêu vũ lần nữa vang lên.
Sân khấu trống không, không hề xuất hiện đôi chủ nô thứ hai lên biểu diễn. Mặc dù người giàu biết mình chiếm thế thượng phong nhưng không ai dám tùy tiện ra mặt.
Bọn họ đảo mắt quanh nhóm dân thường, bỗng một người chợt nhớ ra: "Vừa nãy tên dân thường bốc trúng thẻ chủ nhân là ai?"
Lập tức có người chỉ về phía Lục Hữu Nhất nói: "Là cậu ta bốc được thẻ chủ nhân, nhưng các anh tuyệt đối đừng hỏi thân phận của cậu ta là gì."
Bọn họ ghi nhớ dáng vẻ Lục Hữu Nhất vào đầu, sau đó ăn ý tránh né cậu dân thường này.
Thuyền phó đứng một chỗ khuất phía sau nhóm người bỗng bật cười thành tiếng: "Quả nhiên là một ý tưởng thông minh."
Quyết định như vậy ắt khiến người khác xem nhẹ mà bỏ qua Giang Lạc.
Nô lệ sẽ không chủ động đến hỏi thân phận của Giang Lạc, còn người giàu cũng dè chừng hơn với dân thường. Dù cầm thẻ bài nô lệ, Giang Lạc vẫn cảm thấy hết sức an toàn. Nhưng nếu không thay đổi quy tắc, dù khí thế Giang Lạc có mạnh mẽ cỡ nào thì cũng có lúc xuất hiện một người giàu nào đó nổi ý dê đến hỏi thẻ của cậu. Dù sao xem thẻ cũng chẳng mất mát gì, nhỡ đâu người đẹp tóc dài hiếm thấy này lại rút trúng thẻ nô lệ thì sao?
Nhưng nếu tăng thêm điều kiện "đoán sai sẽ bị biến thành nô lệ", mấy tên định giở trò với cậu cũng không dám mạo hiểm hành động.
Thoạt nhìn cứ ngỡ là ra mặt cho dân thường nhưng thực tế mục đích chỉ là bảo vệ chính mình, đồng thời lừa gạt nhóm người giàu ngu xuẩn kia.
Trì Vưu nhếch môi, cơn ác ý bỗng nhiên dâng trào.
Hắn đứng lên, rời khỏi cây cột rồi cất bước về phía sàn nhảy.
Giày da ma sát trên mặt sàn tạo thành âm thanh trong trẻo, khép lại khúc nhạc đệm uyển chuyển du dương.
Lúc Trì Vưu vừa mới lẫn vào đám đông, ngay cả khi đứng cách xa nhau hơn mười mét nhưng Giang Lạc như bắt được tín hiệu gì đó, ánh mắt chính xác xuyên qua mọi người dừng trên người Trì Vưu.
Đôi mắt màu nhạt va chạm với đôi mắt xanh lam đậm.
Giang Lạc vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, lông vũ màu đen khẽ sượt qua tai. Chiếc mặt nạ nằm trên sống mũi càng tôn thêm nước da trắng bệch nhợt nhạt phía dưới. Cậu lẳng lặng đứng yên đó chờ ác quỷ lại gần, tưởng chừng bữa tiệc sắp đi đến hồi kết.
Tất cả mọi người lập tức trở nên giả dối, nhạt nhòa. Âm thanh ồn ào nay hóa thành hư vô. Khoảng cách giữa hai chiếc mặt nạ thuần sắc trắng và đen ngày càng rút ngắn. "Cộp, cộp, cộp", tiếng giày va chạm dần trở nên rõ ràng.
Rốt cuộc ác quỷ cũng đứng trước mặt nhân loại.
Hai người đàn ông anh tuấn, cao ráo, quyến rũ mê người đối mặt nhau.
Chính sự đối đầu ấy đã hấp dẫn rất nhiều ánh mắt xung quanh.
Giang Lạc và Trì Vưu, ai cũng không muốn là người mở lời trước. Kết quả ác quỷ vẫn cất lời trước, hắn cười nhẹ và nói: "Phải công nhận quy tắc mới cậu đề ra cho trò chơi cực kỳ thú vị, cậu Chung nhỉ."
"Cảm ơn." Thanh niên tóc đen lạnh nhạt gật đầu: "Thuyền phó có thể tìm người nào đó chơi thử mà."
Thuyền phó: "Tiếc là toàn bộ người trong phòng khiêu vũ này chỉ có cậu mới khơi dậy hứng thú của tôi."
Giang Lạc nhướn mi nhìn hắn: "Cảm ơn lời tán dương của anh."
Rõ ràng giọng điệu không mặn không nhạt nhưng Trì Vưu lại nghe ra cậu đang chế giễu mình. Thái độ của Giang Lạc đối với hắn vẫn luôn như vậy. Song cậu càng tỏ ra cứng cỏi bất khuất, dục vọng phá hủy của ác quỷ lại càng mạnh mẽ hơn, ác quỷ càng mong muốn được trông thấy biểu cảm tuyệt vọng đó của cậu một lần nữa.
Tốt nhất là dáng vẻ vùng vẫy muốn thoát khỏi đầm lầy cùng với đôi mắt ửng hồng và đôi môi sưng đỏ.
Ác quỷ hoàn toàn không để bụng: "Mặc cho ai đến nhìn thì cậu vẫn luôn tỏ ra mình bốc trúng thẻ bài chủ nhân cả."
Giang Lạc lặng im nhìn hắn, thanh niên tóc đen biểu hiện hoàn mỹ không chút khuyết điểm. Tuy nhiên dưới vẻ ngoài thư thái, không hề rụt rè ấy là cơ bắp căng thẳng sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Nếu không phải ác quỷ đích thân đến xem thì chưa chắc hắn đã đoán được thẻ mà cậu bốc phải chính là thẻ nô lệ.
Ác quỷ cười, cố ý nói: "Tiếc thay tôi lại muốn làm điều ngược lại với lời nói này."
Cả người hắn toát lên niềm sung sướng không sao che giấu, sự ác liệt và hưng phấn lẫn lộn vào nhau. Cho dù là người qua đường cũng nhìn ra hắn mang ý xấu, huống chi Giang Lạc còn đứng ngay trước mặt hắn.
Trước vẻ mặt bình tĩnh của Giang Lạc, ác quỷ chợt cao giọng: "Tôi đoán thẻ của cậu là thẻ nô lệ."
"Thẻ nô lệ?"
Những người hóng hớt xung quanh bàng hoàng khiếp sợ: "Không thể nào, sao cậu ta có thể là nô lệ được."
"Tôi cá cậu ta cầm thẻ chủ nhân, mang mặt nạ trắng là cố ý biến mình thành nô lệ hả?"
Dưới những âm thanh chất vấn, tâm trạng ác quỷ thậm chí càng thích thú hơn. Hắn ngâm nga một giai điệu và hỏi: "Đúng không?"
Theo quán tính, Giang Lạc nhìn lên đôi chủ - nô đang trình diễn trên sân khấu, đôi mắt không khỏi nhức nhối. Cậu quay đầu lại nhìn ác quỷ, giọng điệu nguy hiểm: "Anh chắc chưa? Tôi cho anh cơ hội khác để sửa miệng đó."
Ác quỷ khẽ dừng lại, mơ hồ cảm thấy có gì đó khó giải thích được.
Giây tiếp theo, Giang Lạc vươn tay chạm nhẹ lên ngực trái ác quỷ. Ngón tay cậu thì lưu luyến triền miên nhưng ánh mắt lại như mũi dao sắc bén: "Anh thuyền phó này, có vài lời cần phải suy nghĩ thật kỹ trước khi nói."
Cậu đang dùng trái tim tượng đá để đe dọa ác quỷ.
Cảm giác không giải thích được kia bị câu nói ấy vùi lấp, ác quỷ dừng một chút, tao nhã lễ phép cúi xuống nói: "Cảm ơn sự hào phóng của cậu nhưng tôi đã nhận được đáp án của mình rồi."
Giang Lạc dừng lại, chậm rãi rút thẻ trong túi áo trước ngực ra.
Cậu bình tĩnh xem hoa văn ở giữa mấy giây mới ngẩng đầu nhìn ác quỷ.
Nhìn bề ngoài của ác quỷ không có gì gấp gáp, hắn bình tĩnh như thể nắm hết mọi cục diện, có vẻ đã biết trước kết quả của trò chơi.
Khóe môi đỏ thắm của thanh niên tóc đen từ từ cong lên, độ cong càng lúc càng nhiều rồi dần thành một nụ cười quỷ dị.
Cậu lật thẻ lại, hoa văn vương miện màu vàng trên tấm thẻ trắng lấp lánh dưới ánh đèn, thật chói mắt.
"Chúc mừng anh, thuyền phó."
Hai ngón tay cậu kẹp thẻ bài đưa đến trước mắt ác quỷ, nụ cười tươi rói không tài nào che giấu được: "Anh đã thành công trở thành nô lệ."
***
Lạc Lạc: Tôi đến làm anh sướng đây
Ác quỷ: ...