Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 91: Người cuối cùng
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bữa tối tại khu dân thường.
Sau khi chọn xong món ăn, nhóm Diệp Tầm vừa ngồi xuống thì cặp vợ chồng trẻ từng bị sỉ nhục trên sân khấu đã tiến đến ngồi cùng bàn với họ.
Đôi mắt người chồng đỏ hoe, anh ta nói với vẻ cảm kích: "Chúng tôi đã tìm kiếm các cậu mấy ngày nay... Mọi người đã giúp chúng tôi lên tiếng ở buổi vũ hội tối hôm đó đúng không? Tôi thật sự cảm ơn các cậu rất nhiều."
Đây là một cặp vợ chồng mới cưới, người chồng tên Lý Duy, người vợ là Hà Dao. Vì không đủ tiền mua nhà, họ mới quyết định lên con tàu này.
Hà Dao là một phụ nữ có nét đẹp thanh tú, khí chất hiền thục, nãy giờ cô vẫn lặng lẽ lau nước mắt. Lý Duy ôm lấy nàng, lòng hối hận khôn nguôi, hận không thể tự vả mình hai cái: "Anh không nên đưa em đến bữa tiệc tối hôm đó."
Hà Dao vỗ nhẹ tay chàng: "Cũng là bất đắc dĩ thôi chàng. Nếu chúng ta không tham gia các hoạt động khác trên tàu thì dù có xuống tàu, số tiền chúng ta nhận được cũng không đủ để mua căn nhà ưng ý."
Lý Duy buồn rười rượi, giọng khản đặc: "Tại anh vô tích sự, xin lỗi em."
Chờ đến khi hai người bình tĩnh lại, Trác Trọng Thu mới hắng giọng hỏi: "Sao hai anh chị biết lên tàu là có thể kiếm được tiền vậy?"
Lý Duy vuốt mặt: "Hai chúng tôi làm cùng một tiệm làm đẹp. Nàng học mát xa, còn tôi phụ trách làm móng chân. Một hôm nọ, chúng tôi tiếp một vị khách rất giàu. Người đó trò chuyện với tôi vài câu rồi đưa cho tôi hai tấm vé tàu, bảo rằng chỉ cần lên con tàu này là sẽ nhận được một món tiền kếch xù."
"Chúng tôi còn tưởng vị khách đó đùa thôi," Hà Dao nhỏ giọng nói tiếp. "Nhưng lên mạng tra thì mới biết giá hai tấm vé này phải lên đến vài nghìn nhân dân tệ. Chúng tôi nghiến răng suy nghĩ một đêm rồi mới quyết định tạm ngưng công việc nửa tháng để lên tàu."
"Mà cũng lạ lắm," Lý Duy quay sang nói với nàng. "Hôm đó anh sửa móng cho vị khách nọ, có bất cẩn cắt phải chân người đó. Anh còn sợ sẽ bị trừ lương, lo ngay ngáy hồi lâu, thế mà vị khách kia cứ như không có cảm giác đau vậy, không hề đề cập đến chuyện này, đưa vé cho anh xong là đi ngay."
Trong lúc họ đang nói chuyện, mấy người phục vụ đẩy một chiếc xe nhỏ đến, đặt từng bát canh cá lên bàn.
Canh cá thơm nức mùi vị thuần khiết, trong mỗi bát còn có một miếng thịt cá. Văn Nhân Liên khuấy vài cái, mùi hương tươi ngon đã xộc thẳng vào mũi hắn.
Hắn chợt nhớ đến lời dặn của Lisa: "Đừng ăn canh cá."
Văn Nhân Liên ngừng tay, nghiêng người sang nói nhỏ với người bên cạnh: "Mọi người có còn nhớ lời tôi nói lúc trước không? Đừng ăn canh cá."
Trác Trọng Thu gật đầu, rồi thì thầm dặn dò những người khác.
Lục Hữu Nhất, ngồi cạnh cặp vợ chồng kia, nhận được lời nhắc nhở liền đẩy bát canh sang một bên. Cặp vợ chồng không hề đề phòng, bưng bát lên định ăn. Lục Hữu Nhất vội ngăn họ lại: "Đừng ăn."
Lý Duy bưng bát, ngửi mùi vị tuyệt vời mà ứa nước miếng. Anh ta thấy lạ bèn hỏi: "Vì sao vậy?"
Lục Hữu Nhất ấp úng, không nói nên lời.
Hắn cũng đâu có biết nguyên nhân, nhưng Văn Nhân Liên đã nói vậy ắt hẳn phải có lý do.
Cặp vợ chồng thấy hắn không đáp được, mà bát canh lại sẵn ngay bên miệng, cuối cùng họ vẫn không nhịn được mà cúi đầu uống một hớp.
Khuông Chính lặng lẽ lấy thìa kiểm tra những thứ bên trong bát canh.
Ngoài thịt cá và các gia vị thường thấy, trong canh còn có vài loại nguyên liệu trong suốt.
Đây là thứ gì?
Hắn đưa thìa lên mũi ngửi thử. Một mùi hương khó cưỡng tỏa ra từ thứ thịt quả trong suốt đó.
Bát canh cá này thơm lừng như vậy chủ yếu là nhờ thứ thịt quả này. Dù Khuông Chính không ham ăn uống nhưng khi ngửi thấy mùi này thì bụng hắn cũng sôi sùng sục.
Cặp vợ chồng bên cạnh Lý Duy đã ăn hết bát canh cá. Cả hai chép miệng, nhấm nháp hương vị còn lưu lại: "Món này thơm quá, thịt cá không hề tanh chút nào, ăn rồi còn muốn ăn nữa."
Có vẻ chưa đã thèm, Lý Duy nhìn bát canh trước mặt Lục Hữu Nhất mà mắt sáng rực: "Cậu không ăn sao?"
Lục Hữu Nhất nuốt nước miếng, kiên định lắc đầu: "Tôi không ăn."
Hắn vừa dứt lời thì Lý Duy đã thò tay bưng bát canh của hắn đi. Lục Hữu Nhất chưa kịp ngăn, anh ta đã uống một hớp, mơ hồ nói: "Vậy nhường tôi nhé."
Vậy là suốt bữa tối, sáu người họ cứ ngồi nhìn người khác ăn ngon lành, còn mình thì nhai bánh mì như nhai sáp, xong xuôi đành quay về phòng.
Cẩn thận đóng cửa lại xong, Diệp Tầm lập tức hỏi: "Văn Nhân, trong canh có gì vậy?"
Văn Nhân Liên lắc đầu: "Tôi cũng không biết, nhưng con gái thuyền trưởng đã nhắc nhở tôi như thế."
Trác Trọng Thu sờ cằm nghĩ ngợi: "Nên nghe lời cô bé đó thì hơn. Chúng ta đừng ăn, đâu cần tham lam một bát canh cá."
Nàng thấy Khuông Chính có vẻ ngập ngừng bèn chủ động hỏi: "Khuông Chính, cậu phát hiện ra điều gì sao?"
"Mùi canh cá rất nồng, có thể khiến người khác nghiện," Khuông Chính nói với vẻ không chắc chắn lắm.
Nhắc đến mùi, bụng Lục Hữu Nhất lại réo lên, hắn méo mặt than thở: "Cái mùi kia bá đạo thật, ngửi được mùi đó là không nuốt trôi thứ khác nữa."
"Nhịn đi," Văn Nhân Liên móc một gói mì ra đưa cho hắn: "Ăn cho đỡ thèm."
Lục Hữu Nhất không muốn ăn, thế nhưng không chịu đói được nữa đành phải úp mì. Mùi mì vừa tỏa ra là những người khác cũng mò đến. Một người hai miếng là hết mì, ngay cả nước dùng cũng sạch bách.
Lục Hữu Nhất suýt khóc: "Tháng ngày khổ ải này bao giờ mới hết đây."
Đêm đã khuya, từng người quay về phòng của mình. Nửa đêm, trong khi Samuel đang nằm ngủ ngon lành thì Khuông Chính thình lình nghe thấy tiếng bước chân của hai kẻ nào đó dừng lại trước cửa phòng họ.
Sau vài giây im lặng, bỗng "cạch" một tiếng, khóa cửa bị mở ra.
Khuông Chính nắm chặt thành giường dưới nệm.
Hắn vẫn giữ nhịp thở mình ổn định, trong khi hai kẻ bên ngoài đã nhẹ nhàng lẻn vào phòng. Một kẻ đi đến trước giường Khuông Chính, kẻ còn lại thì bước tới trước mặt Samuel.
Trán Khuông Chính bị thứ máy móc nào đó quét qua, rồi có kẻ nói khẽ: "Không nóng lên."
Ngay sau đó, kẻ đó lại vạch mí mắt Khuông Chính ra xem thử, lấy đèn chiếu vào: "Đồng tử không biến đổi."
Khoảnh khắc bị vạch mí lên, Khuông Chính nhận ra người đó hình như là một trong những thủy thủ trên tàu.
Một kẻ khác đáp lại: "Tên này cũng không có biểu hiện gì, đi thôi."
Một lúc sau, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.
Khuông Chính chờ một lúc rồi mới mở mắt ra. Việc đầu tiên hắn làm là xuống giường kiểm tra tình hình của Samuel. Cậu ta ngủ đến nỗi tóc rối tung, trông có vẻ rất sung sướng. Khuông Chính xác nhận cậu không bị gì xong mới đi đến cạnh cửa, nhìn ra bên ngoài qua mắt mèo.
Dưới ánh đèn trên hành lang, hai thủy thủ mặc đồ chống bụi lần lượt đi vào từng căn phòng của dân thường. Thỉnh thoảng, họ lại xách một dân thường nào đó ra đặt trên mặt đất.
Hình như những dân thường đó đã hôn mê cả rồi. Động tĩnh lớn như thế mà họ không hề phản ứng. Mặt họ ửng hồng, thở hổn hển trông như đang lên cơn sốt.
Rất nhanh sau đó, khu vực xung quanh đây đã bị kiểm tra hết một lượt. Hai thủy thủ lôi người trên hành lang đi khỏi. Khuông Chính còn nhìn thấy cả Lý Duy và Hà Dao cũng bị lôi đi.
Mặt Lý Duy càng đỏ bừng đến phát khiếp, ngực phập phồng kịch liệt.
Hai thủy thủ lôi tầm mấy chục người đi mất. Khi người cuối cùng bị kéo đi thì đã là một tiếng sau.
Khuông Chính thả lỏng cơ bắp cứng đờ. Hắn đặt một chiếc cốc pha lê trước cửa rồi ngồi trực bên cạnh Samuel đến tận hừng đông. Đến khi bên ngoài có tiếng động của những người khác thì Khuông Chính mới đánh thức Samuel.
Đến bữa sáng, sáu người tụ tập lại. May mắn là không ai trong số họ bị thủy thủ đưa đi.
Sau khi nhìn thấy mọi người, câu đầu tiên Diệp Tầm nói ra là: "Món canh cá tối qua có bỏ thuốc ngủ."
Vấn đề đặt ra trước mặt họ lại càng nhiều thêm.
Tại sao thủy thủ lại chuốc mê bọn họ? Và những người đó sẽ bị đưa đi đâu?
Thoáng cái đã có hơn hai mươi người không thấy tăm hơi. Không chỉ nhóm họ mà cả những người khác cũng thấy bất thường. Người ở ngay bên cạnh mình mà lại biến mất không hề một tiếng động khiến ai ai cũng phải sợ hãi. Thủy thủ trực ở nhà ăn là Trình Lực. Mọi người liên tục tra hỏi anh ta về những người khác đã đi đâu nhưng anh ta không hề hé môi. Sau cùng, bị làm phiền quá, anh ta đành bực bội đáp: "Đêm qua họ lên cơn sốt. Để tránh lây nhiễm, chúng tôi đã đưa người bệnh đến chỗ khác rồi."
"Chỗ khác là chỗ nào?" Một cô gái hoảng loạn hỏi dồn.
Trình Lực mất kiên nhẫn quát: "Khoang đáy, ở khoang đáy hết!"
Có người không nhịn được: "Thái độ anh kiểu gì đấy?"
Trình Lực cười lạnh: "Ngon thì mấy người đi khiếu nại tôi đi."
Tin tức về việc người ở khu bình dân xung đột với thủy thủ nhanh chóng truyền đến khu thượng lưu.
Giang Lạc và Cát Chúc đưa mắt liếc nhau, tính tìm cơ hội đến gặp mấy người bạn ở khu dân thường.
Ngày hôm đó trôi qua trong êm đềm. Đến tối, Giang Lạc và Cát Chúc đến phòng đấu giá trước, ngồi ở hàng cuối cùng của đám đông.
Thuyền trưởng là người chủ trì buổi đấu giá này. Trước khi bắt đầu, thuyền trưởng cười toe toét thông báo thời gian: "Ba ngày sau là thời điểm thích hợp nhất để thưởng thức món cá chình máu. Nhóm thực khách đầu tiên chỉ có mười vị. Chúng tôi không dùng hình thức đấu giá thông thường mà thay vào đó, mỗi vị khách sẽ viết tên của mình và mức giá mình có thể chi trả lên giấy. Chúng tôi sẽ chọn ra mười vị theo mức tiền từ trên xuống."
Phương pháp này vừa nhanh vừa gọn, thế nhưng lại khiến tâm lý của nhóm người giàu bị giày vò vô cùng. Giang Lạc và Cát Chúc thì thấy không sao cả, vốn dĩ họ làm gì có tiền.
Khi viết giá, cả hai bỏ qua mục đó.
Thuyền trưởng bảo thủy thủ tổng hợp lại bảng giá. Mười phút sau, ông cầm danh sách quay lại: "Chúc mừng mười quý bà quý ông sau đây đã có được tư cách để thưởng thức món cá chình máu vào ba ngày sau."
"Mời ông Triệu Giác Tri, mời bà Doãn Na,..."
Cứ mỗi một cái tên được thuyền trưởng xướng lên là sắc mặt những người không được gọi lại tái thêm một bậc. Giang Lạc chỉ thiếu nước chẻ hạt dưa xem tuồng nữa thôi, cậu nói với Cát Chúc: "Coi kẻ ngồi đầu tiên kìa, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt cả ra.
Khi gọi đến cái tên thứ chín, rất nhiều kẻ có tiền có quyền đã lộ rõ vẻ mặt khó chịu, thậm chí có người không cam lòng giơ tay nói: "Thuyền trưởng, chúng tôi có thể ra giá lại không?"
Thuyền trưởng nhìn gã với vẻ áy náy: "Xin lỗi anh, danh sách đã lập xong thì không thể sửa đổi. Tuy nhiên, anh có thể chờ danh sách lượt hai, hiệu quả của nhóm cá lượt đó cũng rất tốt."
Tiếp đó ông ta gọi ra cái tên cuối cùng: "... Mời cậu Chung Vệ."
Giang Lạc còn chưa nhớ ra "Chung Vệ" là ai thì Cát Chúc đã mắt chữ O mồm chữ A quay lại nhìn cậu: "Sao lại là cậu?"