Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Chương 99: Bị chuốc thuốc
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người của Trì gia có nốt ruồi trên mũi bị cậu chỉ điểm, suýt chút nữa đã để lộ chân tướng.
Nhưng vẻ bài xích thoáng qua trên gương mặt gã vẫn bị Giang Lạc nhạy bén bắt được. Ý cười lóe lên trong mắt Giang Lạc, cậu lại cố ý ho khan hai tiếng, sự tinh quái trong mắt suýt nữa không giấu được: "Anh trai này không muốn ăn sao? Kỳ lạ thật đấy, món cá chình máu tốt như vậy mà lại có người không muốn ăn, chẳng lẽ họng của anh cũng không tốt à?"
Những người khác nghe thấy vậy thì ánh mắt lập tức đổ dồn về phía người Trì gia. Thuyền trưởng cũng nhìn qua với sự nghi hoặc trong mắt. Bị nhiều ánh mắt đổ dồn vào, người của Trì gia đành gượng cười méo xệch: "Cá chình máu quý giá như thế mà cổ họng chỉ rát chút thôi, cậu cố thêm chút nữa là được."
Giang Lạc cau mày, không vui nói: "Anh muốn tôi phải ăn dù bản thân không thoải mái hay sao? Tôi đã nói họng của tôi đang rất đau, anh có ý gì?"
Giang Lạc liếc nhìn chỗ ngồi cuối cùng ở bàn ăn, mất kiên nhẫn nói: "Tôi đã nói tặng cho anh thì chắc chắn tôi sẽ tặng. Giờ không ăn được thì vẫn còn mẻ thử hai, mẻ thứ hai không được thì để sang năm, một khi tôi muốn ăn thì lúc nào mà chả được? Anh đừng khách sáo với tôi, thuyền trưởng nói xem có phải không?"
Thuyền trưởng đã từng gặp rất nhiều người giàu, Giang Lạc tùy hứng lúc này trong mắt ông ta chỉ là chuyện bình thường. Ông nhìn mãi cũng thành quen, cười nói: "Cậu cảm thấy có thể thì đương nhiên là có thể rồi."
Vẻ mặt của người Trì gia càng ngày càng cứng ngắc, gã đang định kéo dài thời gian từ chối: "Tôi cũng không tiện dùng..."
Người giàu đứng bên cạnh làm khán giả tức giận đến mức muốn kéo gã ngồi xuống, những người khác đang ngồi trên bàn ăn cũng mất kiên nhẫn: "Lúc kinh doanh thì cạnh tranh gay gắt, xong tại thời điểm mấu chốt lại nhường tới nhường lui. Cậu còn chần chừ gì nữa? Anh bạn nhỏ báo giá bao nhiêu cậu cứ đưa giá gốc là xong mà? Cá chình máu là món không mua được bằng tiền, cậu chần chừ làm gì."
Thấy ánh mắt thuyền trưởng đang nhìn chằm chằm mình dần trở nên hiểm độc, người Trì gia nuốt lại cái cớ xuống cổ họng, đành phải bước tới ngồi xuống. Gã nhăn nhó nhưng vẫn phải mỉm cười và nói cảm ơn Giang Lạc, không những thế còn phải đưa tiền cho Giang Lạc nữa.
Giang Lạc cảm thấy chưa đủ, nói: "Chúng ta là người làm ăn thì làm việc sòng phẳng chút nhé. Ngay bây giờ anh đưa tiền cho tôi luôn đi."
Cậu gọi một người phục vụ tới: "Anh vào phòng tôi rồi mang máy POS đến đây nhé."
Thậm chí cười nói với gã: "Phí thủ tục máy POS ít ấy mà, không có hạn mức, anh cứ quẹt thoải mái."
Người của Trì gia: "..." Gã tức xanh mặt.
Sau khi moi được một khoản tiền lớn từ người của Trì gia, Giang Lạc mới thản nhiên đứng sang một bên quan sát. Cậu nhìn chăm chú cảnh người của Trì gia nuốt cá chình máu vào bụng.
"Đương nhiên, người của Trì gia sẽ không ngoan ngoãn nuốt đồ ăn xuống. Gã chơi chiêu ám độ trần thương*, gã bỏ cá vào trong miệng nhưng có một chỗ trong tay áo từ từ phồng lên, bị canh cá dần dần thấm ướt.
*Ám độ trần thương: nghĩa là "Ngầm vượt con đường Trần Thương". Đây là mưu kế phát xuất từ một câu chuyện lịch sử thời Hán Sở Tranh Hùng trong lịch sử Trung Hoa. Nó như một kế hoạch tấn công bất ngờ mà kẻ địch không thể ngờ tới được."
Giang Lạc không vạch mặt gã.
Người Trì gia không đạt được bao nhiêu thành tựu trong thuật luyện hồn rối chính phái nhưng lại học được không ít tà thuật. Giang Lạc có thể nhìn ra được nhưng những người bình thường khác thì không, cậu cũng lười đôi co với bọn họ.
Giang Lạc dựa vào tường, đầu óc cậu càng ngày càng choáng váng. Hơi thở nóng rực phả ra từ mũi xuống môi như thiêu đốt.
Nhưng trừ nóng ra, cậu còn cảm thấy sự lạnh lẽo đang ập đến từ mọi phía, nóng lạnh đan xen, cổ họng đau rát.
Giang Lạc rất hiếm khi bị bệnh, một khi bị bệnh thì nó sẽ đến mãnh liệt, cậu hơi hé môi để hít thở không khí lạnh lẽo trong phòng.
Thoạt nhìn thanh niên tóc đen không có gì kỳ lạ, ánh mắt cậu tỉnh táo, vẻ mặt bình tĩnh, trừ khi tới gần thì mới cảm nhận được hơi nóng đang truyền ra bên ngoài từ người của cậu, còn lại cậu và người khác cũng không có gì khác nhau.
Đến cả người của Trì gia cũng không nhìn ra cậu bất thường.
Món cá chình máu được người phục vụ bưng đến và để lên bàn. Trong bát canh màu trắng ngà là một con cá con màu đỏ như máu.
Hóa ra đây là cá con cái. Khi bọn họ rạch bụng những người bị nhốt dưới đáy thuyền, trong đó toàn là những con cá con màu đen hoặc đang chuyển từ đỏ sang đen. Bọn họ không thấy một con cá con màu đỏ tươi như vậy, hèn chi tên kia nói trong một trăm con cá chình máu thì chỉ có một con cái.
Đĩa thức ăn được bày trước mặt những người giàu, bọn họ đã quên hết cả thận trọng lẫn lễ nghi trên bàn ăn. Hầu như đĩa thức ăn chưa kịp đặt xuống thì mấy người đó đã nóng lòng dùng dao nĩa xẻ cá con, ăn ngấu nghiến rồi nuốt chửng.
Bọn họ ăn như thể sợ bị người khác ăn mất, không chỉ cá mà canh cá cũng không bỏ sót giọt nào. Họ sợ rằng không ăn sẽ mất tác dụng.
Mùi hương tươi sống đậm đà xộc thẳng vào mũi, hấp dẫn đến mức khiến bụng người ta réo lên.
Phục vụ cũng mang đồ ăn đồ uống đến cho đám khán giả, mời bọn họ ngồi vào một bàn ăn khác. Nhưng khi ngửi thấy hương thơm từ cá chình máu, dĩ nhiên khi ăn những món ăn bình thường sẽ làm họ cảm thấy trong miệng chẳng có vị gì. Mắt của họ toát lên sự ao ước và ghen tị khi nhìn mười người kia đang ăn một cách vội vã, hời hợt.
Giang Lạc không chạm vào những món ăn đó, cậu chỉ uống một chén nước ấm để làm dịu đi đau đớn trong cổ họng.
Cá chình máu trưởng thành thì vô cùng tanh, nhưng hương vị của trứng cá và cá con dường như làm người ta nghiện, như thể trời sinh đã biết cách dụ dỗ con người. Giang Lạc nhìn đám người giàu đang nuốt cá chình máu vào bụng, âm thầm ghi nhớ những người giàu nào ăn và không ăn.
Với tư cách là sinh viên của trường đại học Bạch Hoa, khi hợp tác với cảnh sát để thực hiện nhiệm vụ, Giang Lạc có trách nhiệm bảo vệ những công dân vô tội không bị tổn hại trong quá trình làm nhiệm vụ.
Nhưng dù bây giờ Giang Lạc có lao ra nói với những người giàu kia rằng không được ăn cá chình máu thì bọn họ cũng không chịu tin. Bọn họ không tin thì thôi, có khi Giang Lạc lại lộ thân phận vì chuyện này, lợi bất cập hại.
Do đó Giang Lạc không thèm nghĩ nữa, cứ thế thản nhiên đứng một bên nhìn bọn họ ăn cá chình máu, trong lòng không hề gợn sóng.
Người ta tự bỏ ra số tiền rất lớn, dù khó khăn cũng muốn ăn, vậy chẳng lẽ lại không cho người ta ăn hay sao?
Chẳng bao lâu sau thì bữa trưa kết thúc.
Giang Lạc theo đám người rời khỏi phòng ăn, vừa ra ngoài cậu tình cờ chạm mặt người của Trì gia. Gã cười như không cười nhìn cậu, xô cậu ra rồi đi thẳng ra ngoài cửa.
Giang Lạc nheo mắt, biết họ vẫn còn ẩn giấu chiêu trò.
Cậu bèn quay trở về phòng.
Trên đường đi, Giang Lạc không ngừng suy nghĩ về mục đích lên tàu của người Trì gia.
Họ muốn giết Giang Lạc, điểm này không cần phải nghi ngờ. Nhưng tại sao họ lại dùng thủ đoạn vòng vo tốn công như thế để dụ Giang Lạc ăn cá chình máu mà không phải một cách thức khác nhanh gọn, hiệu quả hơn?
Hoặc hiện tại họ chưa thể giết cậu hay còn muốn lợi dụng cậu làm những chuyện khác nữa?
Đoạn đường từ nhà ăn về phòng bỗng trở nên dài dằng dặc, Giang Lạc đang đi bỗng vịn tường, khom lưng thở dốc.
Mồ hôi túa ra trên mặt Giang Lạc. Trước mắt cậu mọi thứ trở nên mờ mịt, ngọn lửa nóng rực trong người bùng lên, tấn công cơ thể đang ốm yếu của cậu, khiến hai chân cậu lập tức mềm nhũn.
Nóng quá.
Giang Lạc tựa đầu vào hai tay chống lên tường, cậu nhắm mắt, cau mày thật chặt.
Thật yếu ớt.
Cảm giác này rất giống với cảm giác sau khi nếm cá chình máu hôm qua. Giang Lạc cố gắng vận động đại não đang quay cuồng của mình, trí nhớ dừng trên nụ cười mơ hồ nhưng rõ ràng không hề thân thiện của tên Trì gia kia, còn cả đồ uống mà phục vụ mang đến ở nhà ăn nữa.
Cậu nghĩ mình bị chuốc thuốc rồi.
Giang Lạc mím chặt môi, cậu mở mắt, ánh mắt sắc lạnh. Cậu gượng đứng dậy rồi lảo đảo bước về phòng mình.
Đ.m.
Tên Trì gia kia bị điên à? Tại sao lại hạ thứ thuốc này cho cậu?!
Lúc nào cũng nhằm đúng lúc cậu bị bệnh.
Giang Lạc cắn mạnh đầu lưỡi, vị máu tươi lập tức lan khắp khoang miệng, nhờ vậy mà cậu có thể tỉnh táo ngay tức khắc.
Sát khí cuồn cuộn dâng lên trong lòng, Giang Lạc tăng tốc bước đi nhưng đột nhiên hai người nhảy ra chặn đường cậu ở phía trước hành lang.
Mồ hôi nhễ nhại, cậu ngẩng lên nhìn, mặt không chút biểu cảm nhưng hai gò má ửng đỏ lại làm giảm đi đáng kể sự đe dọa, thay vào đó trông cậu vô cùng thảm hại.
Cậu khàn giọng nói: "Các anh là ai?"
"Tụi tao là ai?" Tên cao ráo trong hai người cười lạnh, nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: "Tụi tao là kẻ thù của mày. Cuối cùng hôm nay mày cũng trúng kế rồi."
"Thằng ba còn bị nó lừa một vố." Tên lùn hơn có vóc dáng mập mạp quá khổ, mái tóc dài luộm thuộm che kín đôi mắt âm u: "Nó lừa chúng ta hai khoản tiền. Đại ca, em muốn cho nó một bài học."
Sắc mặt tên cao ráo khó coi nhưng gã vẫn không ngăn tên lùn lại: "Chúng ta chuốc thuốc nó là để dụ Trì Vưu ra, mày đánh gì mà đánh? Đợi bắt được Trì Vưu rồi xử lý sau."
"Mẹ nó, không phải tụi kia bảo Trì Vưu quấn quýt lấy thằng này suốt sao? Tao không tin người yêu cũ của nó ra nông nỗi này mà nó vẫn chưa xuất hiện."
Tên lùn nén xuống cơn tức giận: "Em biết rồi, hay chúng ta đưa thằng đó vào căn phòng đã chuẩn bị sẵn đi."
Những lời nói suồng sã của bọn chúng lọt vào tai Giang Lạc một cách chậm rãi.
Giang Lạc nghĩ, chết tiệt, lại là do Trì Vưu.
Một phần là do cậu bịa đặt.
Trong cơ thể cậu giống như có băng và lửa giao tranh, khó chịu đến mức chỉ muốn lăn lộn trên giường. Giang Lạc hít thật sâu, không đủ kiên nhẫn mà dây dưa với hai tên nọ. Nhưng nghĩ tới việc mình bị liên lụy, mặc dù nguyên nhân chính là do cậu nói dối, Giang Lạc vẫn không nhịn được gằn giọng từng chữ: "Trì Vưu..."
Hận không thể lột da rút xương tên ác quỷ này, sau đó ném hắn lên chảo dầu sôi rồi nuốt chửng từng miếng.
Hai tên kia bèn lại gần Giang Lạc, khi đứng cạnh cậu, bọn chúng bị hơi nóng từ cơ thể cậu xông lên đầu. Tên cao ráo mắng: "Mày bỏ bao nhiêu thuốc vào thế? Đừng giết chết nó."
Tên lùn cau mày nói: "Em bỏ có chút xíu à."
Nhưng bọn hắn không biết rằng, chút thuốc này lại vô tình kích thích tác dụng của máu cá chình. Hai thứ đan xen vào nhau tạo ra dược tính đủ khiến người trưởng thành mất đi lý trí.
Nhờ ý chí của Giang Lạc đủ mạnh, ít nhất vào thời điểm này cậu vẫn giữ được chút lý trí.
Hai tên đó vươn tay định bắt lấy thanh niên tóc đen, nhưng khi bọn hắn sắp đụng vào thì thanh niên đang thở dốc dựa tường không nhúc nhích bỗng rút dao găm ra chém vào cổ tay bọn chúng. Thấy nhát chém thành công, cậu lập tức xoay người sang hướng khác rồi lảo đảo bỏ chạy.
Tên cao ráo kêu đau, căm hận nói: "Thằng hai, mau bắt nó lại! Không được để nó chạy thoát!"
Giang Lạc nhanh chóng bỏ trốn.
Càng ngày càng nóng.
Trước mắt cậu mọi thứ nhòe đi, hình như nhiệt độ lại tăng lên. Giang Lạc thở một cách khó khăn, cố gắng mở mắt nhìn dãy hành lang méo xẹo, trong lồng ngực, tiếng tim đập thình thịch như tiếng trống trận.
Một khao khát không ngừng bùng phát từ sâu bên trong.
Thật là khó chịu.
Khó chịu đến mức nếu có thể giải quyết bằng cách làm tình với Trì Vưu, vậy cậu cũng cam lòng.
Chỉ cần làm một lần thôi, miễn là cậu được thoải mái, thoát khỏi nỗi đau bị thiêu đốt này, thì đ.m, làm chuyện đó với tên Trì Vưu thù địch này cũng được.
Dù sao làm xong, hai người vẫn đứng ở hai đầu chiến tuyến, Trì Vưu sẽ không bị cậu ảnh hưởng mà cậu cũng vậy. Mọi người cứ trở mặt xem nhau như người dưng, cứ chém giết như bình thường.
Lần bị chuốc thuốc này đủ để trở thành vết nhơ trong lịch sử của Giang Lạc. Bị lừa một lần, cậu xin ghi nhớ, sau này tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai.
Trì gia đúng không? Kỳ gia đúng không?
Cậu nghiến răng nghiến lợi dựa vào tường, cơ thể xiêu vẹo: "Mẹ kiếp, anh cút đi đâu rồi..."
Chẳng lẽ cậu phải vớ đại một người nào đó sao?
Nhưng thủy thủ trên tàu toàn là đàn ông, mà cậu lại chướng mắt mấy tên nhà giàu, người nghèo cậu cũng chướng mắt nốt.
Người quen không thể làm, người lạ cậu ngại dơ bẩn.
Mặc dù Trì Vưu có hơi thần kinh nhưng ít ra vóc dáng và gương mặt hắn lại hợp gu cậu.
Quan trọng hơn, Trì Vưu là tấm chiếu mới, sạch sẽ.
Giang Lạc bực bội nghĩ: "Thôi được rồi, tìm đại một người đẹp trai lên giường vậy."
Vừa dứt lời, Giang Lạc vấp phải tấm thảm bị nhăn, trong lúc vội vã cậu lao thẳng về phía trước.
Một làn sương đen dữ tợn nhanh chóng đỡ lấy cậu, thoáng chốc bao bọc chặt lấy cả người cậu, sau đó lao thẳng về phía tên lùn.
Tên lùn sợ hãi run lẩy bẩy. Sương đen lướt qua gã, lá bùa hộ mệnh trên người gã lập tức tan thành bột phấn.
Sống chết chỉ trong gang tấc, tên lùn tái mặt, tay run rẩy gọi những người khác: "Trì, Trì Vưu tới rồi! Nhanh lên, Trì Vưu tới rồi!"
***
Trì - công cụ hình người again - Vưu: ... Ơ vậy là sợ hay sướng thế