100. Chương 100: Sóng ngầm cuộn trào

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 100: Sóng ngầm cuộn trào

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sương đen lướt nhanh qua hành lang rồi lao vút tới. Khi đến trước cửa một căn phòng không người, nó bỗng đâm sầm vào cửa.
Cánh cửa gỗ đập mạnh vào tường tạo thành tiếng vang lớn, ngay sau đó, sương đen quỷ dị lập tức đóng sập cửa lại.
Tường nhà như rung chuyển theo.
Giang Lạc bị ném lên giường.
Cái lạnh từ ga trải giường khiến Giang Lạc tỉnh táo đôi chút.
Cậu chửi thầm rồi mở mắt ra, ngón tay nắm chặt ga giường, đôi mắt ánh lên lửa giận. Cậu ngẩng đầu nhìn Trì Vưu đứng cuối giường.
Trì Vưu từ hình dạng sương đen biến thành người. Đôi môi mỏng nhếch lên, tóc tai rối bời nhưng bộ tây trang lại không hề có nếp nhăn nào, thật kỳ lạ. Vẻ nho nhã thường ngày của hắn giờ đây đã bị sự bực dọc thay thế. Một sợi tóc đen rủ xuống bên gương mặt đầy vẻ âm u quỷ dị. Trì Vưu đút hai tay vào túi quần, say mê nhìn Giang Lạc.
Ánh mắt đáng sợ đó.
Tầm nhìn của Giang Lạc bị hơi nóng làm cho mờ đi, khiến cậu không thể nhìn rõ biểu cảm của Trì Vưu.
Vừa như một cơn thịnh nộ dữ dội, lại vừa giống mặt biển ngoài kia, tưởng chừng êm ả nhưng thực chất sóng ngầm đang cuộn trào mãnh liệt.
Rất nhanh, hơi mát của ga trải giường cũng bị thân nhiệt Giang Lạc làm cho nóng hổi.
Hơi thở của Giang Lạc trở nên dồn dập, cậu thở dốc từng hơi, cố gắng giữ chút tỉnh táo còn sót lại, nói: "Nếu huynh vẫn định đứng im như vậy thì xin mời đi ra ngoài và đóng cửa lại giúp ta. Sau đó nhờ huynh tìm một người đến giúp ta, cảm ơn."
Yết hầu của cậu đau rát nhưng vẫn không kìm được mà nuốt khan. Những giọt mồ hôi li ti như ngọc đọng trên chiếc cổ mảnh mai, bóng loáng và óng ánh, khiến người khác chỉ muốn nhấm nháp. Cậu nói thêm: "Nhớ là phải sạch sẽ và ưa nhìn một chút."
Cuối cùng, cậu còn lễ phép nói: "Cảm ơn."
Cậu nói xong, khí tức quanh người ác quỷ như đông cứng lại, rồi sau đó lại càng sôi trào dữ dội hơn.
Tương tự, Giang Lạc cũng phiền muộn vô cùng, đậu má, huynh tức cái gì chứ?
Có câu nào ta nói sai sao?
Giang Lạc bị cơn sốt và cơn rạo rực hành hạ khiến đầu óc như bốc hỏa, mà thực tế cậu không có thời gian để tiếp tục giằng co với Trì Vưu. Làm được thì làm, không được thì cút đi. Cậu không còn đủ kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột với hắn nữa – đặc biệt là bây giờ.
Lẽ nào cậu lại thiếu người sao?
Giọng cậu đột ngột chùng xuống: "Đm huynh..." Đừng có câu giờ nữa, để ta đi tìm người khác vui vẻ. Cút đi!
Lời chưa kịp dứt, bên cạnh Giang Lạc bỗng lún xuống.
Đôi chân dài của ác quỷ khụy xuống, một chân quỳ bên cạnh Giang Lạc. Hắn lật người đè cậu xuống, đôi mắt chứa đầy vẻ lạnh lùng và giận dữ, tối thăm thẳm như vực sâu. Ẩn sâu trong đó là một cảm giác u ám hiếm thấy cùng nỗi kinh hoàng khiến kẻ khác rợn tóc gáy.
Hắn đè sấp trên người Giang Lạc. Hai cánh tay cậu bị ác quỷ nắm chặt đưa lên quá đầu, hàm dưới thì bị hắn bóp mạnh.
Không những thế, trên người hắn còn tỏa ra mùi hương như bùn đất mục nát.
Giang Lạc thở gấp, cố gắng không để mình trông thảm hại. Ánh mắt cậu giằng co giữa sự mơ màng và lý trí, một sự giãy giụa đầy cuốn hút. Thậm chí ánh nhìn khiêu khích đó còn khiến Trì Vưu hận không thể bóp nát cằm cậu, sau đó nuốt chửng cậu vào bụng.
Làn da Giang Lạc nóng hổi tương phản với cơ thể lạnh lẽo như băng của ác quỷ.
"Ta thật lòng muốn giết chết đệ."
Trì Vưu lạnh lùng nhìn xuống Giang Lạc, giọng không chút gợn sóng: "Mới sinh bệnh một lần mà đệ đã yếu ớt như vậy, chi bằng để đệ là người đầu tiên chết trong tay ta đi."
Nếu bỏ qua sự không rõ ràng trong giọng nói của hắn và cả lực cắn ngày càng mạnh trên môi Giang Lạc, thì lời hắn nói còn có thể coi là thật.
Giang Lạc ngửa đầu, hai tay hai chân như nhũn ra. Cậu không còn sức lực để giãy giụa mà cậu cũng lười làm thế. Cơn tức giận cũng không thèm bốc lên, cảm giác choáng váng càng thêm nặng nề. Hai má của cậu nóng bừng, nóng đến mức suy nghĩ của cậu dần trở nên mơ màng, lại giống như lửa thiêu trong người khiến cậu bắt đầu cảm thấy thiếu oxy.
Thật là khó chịu.
Không giải quyết được khó chịu của cậu thì hắn cút đi.
Ác quỷ lẩm bẩm: "Những tên vô dụng đấy mà cũng có thể khiến đệ trở nên chật vật như thế này, đệ khiến ta thất vọng quá. Có lẽ do ta nhìn nhầm rồi, đệ chỉ là một nhóc hồ ly đội lốt sói mà thôi, hoàn toàn không phải đối thủ của ta, và cũng không đáng để ta nhìn đệ với con mắt khác."
Đôi mắt của thanh niên tóc đen mở hờ, cổ và cả xương quai xanh của cậu đều đang nằm trong tầm mắt của ác quỷ. Ác quỷ càng nói thì một ngọn lửa không tên trong lòng hắn càng bùng lên mạnh mẽ.
Bàn tay Trì Vưu vân vê một đường từ cằm lên đến môi của Giang Lạc. Cánh môi nhanh chóng bị ứ máu, Giang Lạc hé miệng ra rồi cắn vào ngón tay ác quỷ.
Động tác của Trì Vưu dừng lại.
Đầu Giang Lạc ướt đẫm mồ hôi. Cậu dứt khoát túm chặt cà vạt của hắn.
Ác quỷ thuận thế cúi đầu xuống, hơi thở mát lạnh của hắn khiến Giang Lạc không kìm lòng được mà muốn xích lại gần. Ngón tay Giang Lạc khẽ run rẩy, sau đó cậu hạ giọng khàn khàn nói: "Vậy huynh cút mau lên, ở đây đợi cái gì? Huynh cảm thấy thất vọng về ta, ơ thế khéo ghê ta cũng chê huynh đấy."
Nhiệt độ trong phòng bỗng chốc như đóng băng.
Trì Vưu không cảm xúc cúi đầu, như hận không thể nuốt chửng cậu, nhai từng miếng thật kỹ. Song giọng nói hắn vẫn cố kìm nén, không để lộ chút thất thố nào: "Vậy đệ cảm thấy hứng thú với ai?"
Giang Lạc thở hắt ra một hơi, đầu óc tỉnh táo lại trong chốc lát.
Ác quỷ không nói gì, chỉ có tiếng xương ngón tay hắn kêu răng rắc. Vẻ mặt giả tạo của ác quỷ nhanh chóng xuất hiện vết nứt, những đốm lửa đen nhảy nhót trong mắt, hắn không nói một lời mà hôn Giang Lạc.
Nói là hôn, thật ra giống như ăn tươi nuốt sống hơn, môi cậu bị hắn cắn rách, mùi máu tanh lan tỏa.
Giang Lạc cau mày lại, trong phút chốc suy nghĩ về việc nếu như cậu làm chuyện này với Trì Vưu, kết quả sẽ là tốt hay xấu?
Nhưng cậu lại nghĩ tiếp, chưa tính đến chuyện là tốt hay là xấu, mối quan hệ giữa cậu và Trì Vưu ngoài việc là đối thủ ra thì sẽ không có bất kỳ khả năng nào khác. Trì Vưu tuyệt đối sẽ không vì chuyện như thế này mà thay đổi thái độ với cậu, mà chắc chắn cậu cũng không vì vậy mà bỏ qua cho Trì Vưu. Suy bụng ta ra bụng người, để bản thân mình thoải mái là được rồi, lợi dụng xong thì vứt, không ai dây dưa với ai cả, như thế này chẳng phải tốt cho cả hai hơn hay sao?
Sau khi thông suốt, Giang Lạc thả lỏng hoàn toàn.
Điều đáng tiếc duy nhất là Giang Lạc không thể dùng chính sức của mình để ác quỷ phải khuất phục dưới cậu.
— thậm chí còn bị hắn chiếm tiện nghi.
Nhưng với sức lực như bây giờ của cậu, tay chân mềm nhũn, cả người nóng bừng, dù cậu có muốn đè Trì Vưu thì cũng chẳng thể nào làm được.
Giang Lạc không phải người không biết nhìn nhận thực tế. Ngay lúc này, cậu hiểu rõ hơn ai hết những hành động của mình sẽ để lại hậu quả gì.
Chỉ một lần này thôi, tình huống như vậy cũng không đến mức không thể tiếp thu. Nằm dưới không đồng nghĩa với việc cậu yếu thế hơn. Người kiểm soát được ham muốn mới là kẻ nắm quyền thực thụ.
Trong mắt Giang Lạc lóe lên một tia sáng. Cậu chợt thả lỏng bàn tay víu chặt mép giường, vươn tay ôm hờ lấy gáy Trì Vưu.
Trì Vưu sững sờ tạm dừng một chút, sau đó tiếp tục với cường độ cuồng nhiệt hơn.
Chẳng bao lâu sau, Giang Lạc bất ngờ đẩy hắn thật mạnh rồi lảo đảo vọt vào nhà tắm.
Ác quỷ bị đẩy ra, đứng sững mất vài giây. Nhưng ngay sau đó, hắn lập tức đứng dậy đuổi theo cậu.
Bước chân thoạt nhìn chậm rãi nhưng tốc độ lại không hề chậm.
Cửa phòng tắm không đóng, nhìn qua khe cửa sẽ thấy bóng Giang Lạc mờ ảo.
Ác quỷ bình tĩnh ngắm thêm mấy giây, dường như trái tim vô dụng của hắn lại bắt đầu đập trở lại.
Nhịp đập "thình thịch" ầm ĩ như tiếng trống trận reo hò.
Hắn mở cửa rồi đóng lại thật nhanh, không để sương mù thoát ra ngoài.
*
Căn phòng cách âm khá tốt nhưng vẫn không ngăn được tiếng sóng biển vọng vào.
Khi nước nóng chảy xuống, Giang Lạc quay lại nhìn Trì Vưu. Mái tóc đen của hắn uốn lượn trên gò má giống như những vệt bùn vẩn đục.
Ác quỷ chậm rãi tới gần Giang Lạc.
Trì Vưu đứng từ xa cũng cảm nhận được hơi nóng từ người Giang Lạc.
Hơi ấm thuộc về con người, chỉ trong chốc lát đã khiến ác quỷ cảm thấy khô nóng trong lòng.
"Nóng thật đấy." Ác quỷ cảm thán: "Hóa ra khi phát sốt, đệ lại nóng bỏng như thế này."
Giang Lạc nhíu chặt lông mày lại.
Cậu đến nông nỗi này rồi mà Trì Vưu vẫn cho là cậu đang bị sốt sao?
Chẳng lẽ cho tới bây giờ hắn hoàn toàn không biết gì về những chuyện như thế này sao?
Hiện tại Giang Lạc không khỏi cảm thấy hơi hối hận, nhưng đã đến nước này rồi, dù cậu có hối hận thì cũng không còn đường lui nữa.
Giang Lạc lau mặt, giơ tay túm lấy cổ áo Trì Vưu rồi kéo hắn đến trước mặt. Cậu nheo đôi mắt sắc sảo lại, cảnh cáo hắn: "Trì Vưu, cả quá trình này huynh phải nghe lời ta vô điều kiện. Nếu không, sau khi kết thúc, ta nhất định sẽ làm thịt huynh."
Sau đó lạnh lùng nhếch mép: "Không có gì để thương lượng thêm."
Cơn tức giận trong lòng ác quỷ bỗng chốc lắng xuống nhưng rồi lại càng bùng lên dữ dội như ngọn lửa được đổ thêm dầu. Một cảm giác hưng phấn khó tả khiến ngón tay hắn khẽ run, rồi bao trùm lấy toàn bộ thần kinh của hắn.
Trì Vưu im lặng vài giây, giấu những cảm xúc này dưới lớp mặt nạ hoàn hảo. Hắn dịu dàng nắm chặt tay Giang Lạc, nói: "Đệ là 'người ta yêu' sâu đậm, sao ta nỡ đối xử với đệ như thế chứ?"
Giang Lạc nhìn chằm chằm hắn một lúc lâu rồi xoay người đi, nhắm mắt lại và hít vào một hơi thật sâu.
Cậu ra lệnh: "Đầu tiên phải bắt đầu với việc dễ nhất."
Vì quá xấu hổ nên Giang Lạc cảm thấy hơi căng thẳng. Dưới ánh nhìn nóng rực khiến người khác rùng mình của ác quỷ, giọng nói của cậu không khỏi trở nên nặng nề.
"... Nhanh lên."
...
Kiến thức của Trì Vưu tuyệt đối không hơn Giang Lạc là bao.
Theo thời gian trôi qua, Trì Vưu như mở ra một thế giới mới. Ánh mắt hắn dán chặt lên người Giang Lạc, cái nhìn đó khiến cậu cực kỳ khó chịu. Họ quay lại phòng ngủ, Giang Lạc nhanh chóng chui vào chăn.
Trước khoảnh khắc hoàn toàn vượt qua ranh giới, Giang Lạc nhìn khuôn mặt quỷ mị của Trì Vưu, ngắm đôi mắt đen láy ẩn hiện sắc đỏ. Một cảm giác khủng hoảng theo bản năng lại trỗi dậy, lần nữa đánh thức cậu khỏi cơn mê man ấy.
Cậu không khỏi do dự, cảm giác như thể mình đã đưa ra một quyết định sai lầm. Nhưng sai ở điểm nào mới đúng?
Giang Lạc hiểu Trì Vưu rất rõ, đây chỉ là một lần làm tình mà thôi, chắc chắn ác quỷ sẽ không để tâm.
Sau vài phút đắn đo, Giang Lạc vẫn không nhịn được nhắc lại: "Đây là tai nạn ngoài ý muốn và cũng là tai nạn duy nhất. Trì Vưu à, lần này huynh đạt được thứ huynh muốn, ta cũng thoải mái hơn. Trước đây chúng ta thế nào, sau này vẫn là thế đó, chắc chắn sẽ không phát sinh bất kỳ thay đổi nào hết."
Giang Lạc nhấn mạnh: "Và đừng hòng chuyện này xảy ra lần thứ hai."
Ác quỷ giật nhẹ môi: "Tất nhiên."
Trì Vưu là một kẻ có mới nới cũ, bất cứ thứ gì hắn đạt được, hắn đều có thể vứt bỏ không hề do dự. Đương nhiên Giang Lạc không phải ngoại lệ.
Nghĩ vậy, ác quỷ cho rằng mình đang hành động chậm rãi.
Song hắn lại không biết động tác của mình vội vàng và hưng phấn đến nhường nào.
Vì Giang Lạc, Trì Vưu đã từng nhễ nhại mồ hôi, khó lòng kiềm chế bản thân.
Hắn từng cho rằng, chẳng qua đây là hậu quả của việc dung túng.
Hắn có thể phóng túng chính mình, cũng có thể kiểm soát mọi ý muốn của bản thân.
Nhưng sau khi thực sự có được Giang Lạc, đầu óc của Trì Vưu bỗng trống rỗng trong chốc lát.
Những tiếng ồn ào nhỏ bé trong tai hắn như thể được khuếch đại, âm thanh từ biển và cả những tạp âm vụn vặt đều biến thành những mảnh vụn trôi xa khỏi tai hắn.
Trong giây phút ấy, mục đích hay kế hoạch đều biến mất khỏi suy nghĩ của ác quỷ.
Giang Lạc bị sốt nên thân nhiệt nóng bỏng.
Khoái cảm không gì sánh được đang càn quét từng sợi dây thần kinh ngay lúc này, như thể có một quả bom nổ tung trong đầu ác quỷ. Trong những phút tiếp theo, thanh niên tóc đen đang chịu đựng sự đau đớn nhìn hắn với vẻ mặt khó tin.
Gương mặt đẹp trai không tì vết của ác quỷ đột nhiên tối sầm lại, đen như mực tàu.