127. Chương 127: Bẫy độc ác (thượng)

Y Thống Giang Sơn

Chương 127: Bẫy độc ác (thượng)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hồ Tiểu Thiên trở lại khách sạn Phúc Lai mới chợt nhớ ra, vốn đã hứa với lão bản Tô Quảng Tụ của khách sạn đi xem phòng, nhưng cả ngày nay hắn đều đi ngoài nên đã quên mất chuyện này. Khi gặp Lương Đại Tráng mới biết, buổi chiều gã đã đi theo Tô Quảng Tụ qua đó rồi. Căn nhà ở gần ngõ Tam Đức, quả thật giống như lời Tô Quảng Tụ nói, các điều kiện đều rất tốt. Chủ nhà ra giá hai mươi lượng vàng, nhưng nghe nói tân nhiệm Huyện thừa đại nhân muốn mua nên lão đã chủ động hạ giá xuống còn mười tám lượng.
Hồ Tiểu Thiên để cho Lương Đại Tráng thay mình quyết định chuyện này, còn hai lượng giảm giá thì cũng không cần, vì thân phận của hắn có chút nhạy cảm, nên cũng không muốn để người khác nói hắn ỷ thế hiếp người.
Màn đêm buông xuống, hoa đăng rực rỡ, Lương Đại Tráng đã chuẩn bị xe ngựa, chở Hồ Tiểu Thiên đến huyện nha. Nghe đồ ăn đêm nay đều do mời đầu bếp của Hồng Nhạn Lâu chế biến. Hồng Nhạn Lâu là quán rượu nổi tiếng nhất huyện Thanh Vân, ngày thường huyện nha có hoạt động trọng đại gì, hay phải tiếp đãi khách quan trọng thì một là đến thẳng Hồng Nhạn Lâu, hai là mời đầu bếp từ Hồng Nhạn Lâu qua. Khi xe ngựa đi qua Hồng Nhạn Lâu, Hồ Tiểu Thiên nhìn qua một chút. Quả nhiên trước cửa Hồng Nhạn Lâu có không ít xe ngựa dừng lại, trong đó còn có một người quen mặt cũng bước từ xe ngựa ra, rõ ràng là lão gia của Vạn gia - Vạn Bá Bình. Xem ra vì bệnh tình đứa con thứ hai Vạn Đình Thịnh của lão đã ổn định nên tâm trạng cũng tốt lên nhiều, còn đi ra ngoài ăn cơm. Vì có việc trong người nên Hồ Tiểu Thiên cũng không đi chào hỏi, mà bảo Lương Đại Tráng mau chóng đi tiếp.
Xe ngựa chạy đến trước cửa sau huyện nha, ở đây cũng có không ít xe ngựa đỗ. Huyện Thanh Vân thuộc những huyện hạng dưới, tiền lương quan lại ít ỏi nên người có xe ngựa cũng không phải hạng tầm thường, có thể xếp vào hạng xa hoa. Dù là chủ bộ Quách Thủ Quang thì xe ngựa của lão cũng chẳng tốt được đến đâu, thùng xe vô cùng cổ xưa, trên màn xe còn lọt ra mấy miếng vá. Nếu so sánh với chiếc xe ngựa Hồ Tiểu Thiên mới mua thì quả thật là hạng keo kiệt.
Quách Thủ Quang trong đám Nha Nội (*) của huyện Thanh Vân cũng coi là giữ vị trí trọng yếu. Các tổ chức, hoạt động lớn nhỏ, việc qua lại giữa các ban ngành, thậm chí các chỉ lệnh từ cao đến thấp đều thấy bóng dáng của lão.
* Nha Nội: chức quan đời Đường.
Bên này, Hồ Tiểu Thiên vừa xuống xe ngựa, Quách Thủ Quang liền chạy ra đón, chắp tay cười nói: "Hồ đại nhân, ngài đến hơi muộn đó, mọi người vẫn đang chờ ngài đấy!"
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Điều này thật sự làm bổn quan cảm thấy hổ thẹn, mọi người cần gì phải khách khí như thế?"
Quách Thủ Quang nói: "Đại nhân đêm nay chính là nhân vật chính mà!"
"Vậy sao? Ha ha ha ha ha!" Hắn cười đến có chút đắc ý quên mình.
Đi theo Quách Thủ Quang vào trong hậu viên, đã thấy trong Lương Đình (*) đặt một cái bàn lớn. Có tư cách ngồi ở đây chính là Huyện lệnh, Huyện thừa, huyện úy, chủ bộ, cộng với tất cả Điển Tào của các phòng. Còn những bộ đầu, tùy tùng... đều được bố trí ở hai bàn khác cách Lương Đình khoảng mười trượng.
* Lương Đình: đình nghỉ mát.
Quách Thủ Quang dẫn Hồ Tiểu Thiên vào trong lương đình, Huyện lệnh Hứa Thanh Liêm ngồi ngay ngắn không có biểu cảm gì. Lão ngồi yên khiến đám quan lại kia cũng không đứng dậy. Hứa Thanh Liêm nói: "Hồ đại nhân đã đến, mau mời ngồi!"
Tất cả mọi người mới thi nhau mời Hồ đại nhân ngồi.
Chỗ dành cho Hồ Tiểu Thiên không phải bên cạnh Hứa Thanh Liêm, mà là đối diện lão ta. Không đúng! Theo lý thuyết lão tử chính là nhị bá thủ của huyện Thanh Vân, mà đêm nay lại là khách mời chính, đáng lẽ Hứa Thanh Liêm phải xếp cho ta ngồi bên tay trái của ngươi mới đúng. Dù bàn là bàn tròn, nhưng chỗ Hứa Thanh Liêm ngồi chính là vị trí đầu, giờ để cho lão tử ngồi đối diện, chẳng phải bắt lão tử ngồi ở vị trí cuối sao? Ta kháo! Lão Hứa nhà ngươi quả không có phúc hậu, lại chơi xấu với lão tử, muốn giẫm mặt ta trước nhiều người như vậy? Con mẹ nó! Đây rõ ràng là trân tráo oai phong a! Xem ra bữa cơm hôm nay quả là Hồng Môn Yến rồi.
Hồ Tiểu Thiên còn không đến mức vì sắp xếp chỗ ngồi mà nổi giận. Hắn cười tủm tỉm ngồi xuống, lại nhìn lên bàn rượu. Đồ ăn cũng khá phong phú, nhưng rượu và thức ăn đều đã được động qua, còn tưởng rằng đám lão già này đang chờ mình. Cười cả hóa ra người ta đã sớm bắt đầu, đám cháu trai này cũng quá không lễ phép, một chút đạo đãi khách cũng không hiểu.
Hồ Tiểu Thiên vừa mới ngồi xuống, Huyện lệnh Hứa Thanh Liêm liền nói: "Hồ đại nhân đến chậm, theo thường lệ phải phạt ba chén rượu!"
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Thật ngại quá! Trên đường kẹt xe!" Một cái lý do cực kỳ quen thuộc ở thời hiện đại, nhưng ở đây thì quả thực rất miễn cưỡng. Đường cái ở Huyện Thanh Vân tuy không rộng, nhưng trong cả huyện có mấy người có xe ngựa mà kẹt xe? Có mới tin.
Hồ Tiểu Thiên còn chưa kịp động đũa thì ba chén rượu lớn đã được đẩy ra trước mặt. Và phải nói là hàng thật giá thật ba chén lớn, không phải ly nữa, có lẽ gọi chung trà, một chung cũng bằng hai ba chén. Hồ Tiểu Thiên vừa nhìn đã hiểu, đây rõ ràng là đang chơi mình, lão hồ ly Hứa Thanh Liêm muốn trước mặt tất cả đồng liêu áp chế uy phong của hắn, chém hết nhuệ khí của hắn, tiện thể cho mọi người biết rõ lão mới thực sự là lão đại ở Thanh Vân này.
Trong nội tâm Hồ Tiểu Thiên thầm mắng, chơi mình à! Uống xong ba chén lớn này, có mà khiến lão tử lảo đảo. Đang ở trước mặt nhiều người như vậy, thật muốn làm trò cười cho thiên hạ? Hồ Tiểu Thiên cười tủm tỉm nói: "Tửu lượng của hạ quan không tốt, trước đây cũng chưa từng uống rượu."
Hứa Thanh Liêm cười nói: "Mọi thứ đều có quy củ rồi, luật rượu cũng như quan trường, không thể hủy bỏ!" Những lời này rõ ràng đang mang ý gõ Hồ Tiểu Thiên.
Hồ Tiểu Thiên nhìn qua lão gia hỏa có mắt như mù này, hận không thể hất ngay một chén rượu vào mặt lão. Thật cho rằng có thể làm khó lão tử? Hồ Tiểu Thiên bưng chén rượu lên uống một hơi "Ừng ực" "Ừng ực". Hắn cũng gần đây mới phát hiện tửu lượng của mình không bình thường, lại nói đến khả năng uống rượu của hắn là do vị đại ca kết bái ở kinh thành - Sử Học Đông phát hiện. Nhắc đến Sử Học Đông thì cũng không phải vật gì tốt, lòng dạ cực kỳ đen tối, tửu sắc tài vận bốn thứ tật xấu đều đủ. Những trải nghiệm của hai người có thể khác nhau, nhưng ở phương diện uống rượu thì rất giống nhau. Phương diện "Sắc" càng quá thể, chính y là người đã đưa cho Hồ Tiểu Thiên ba kiện bảo vật: Hái hoa đồ, Xuân Cung đồ với Tam Tiên Hoàn. Bên ngoài nhìn như huynh đệ tình thâm, nhưng con hàng này vẫn nhớ rõ chuyện mình ở Yên Vân lầu đã tàn nhẫn y một trận, nên muốn thay đổi biện pháp để hủ hóa chính mình. Nhưng mọi thứ đều có tính hai mặt, nếu không có bức Hái Hoa Đồ của Sử Học Đông thì mình cũng không thuận lợi như vậy gặp lại Lương Đại Tráng, lấy lại công văn cùng quan ấn. Nếu không phải thằng này tại trường đình tiễn mình ba chén rượu thì mình cũng không biết được mình lại có tửu lượng khác người như vậy.
Bên này, Hồ Tiểu Thiên vừa uống xong một ly, chủ bộ Quách Thủ Quang đã bu lại, rót ngay cho hắn chén thứ hai. Trong nội tâm Hồ Tiểu Thiên thầm mắng, quả thật là cái kim trong bọc luôn có ngày lòi ra, cái đuôi xấu xí của nhà ngươi cuối cùng cũng lộ ra rồi. Móa! lại hùa với Hứa Thanh Liêm để chơi mình, sau này lão tử sẽ tính sổ với ngươi.
Hứa Thanh Liêm đưa mắt ra hiệu, mọi người cùng hò reo ủng hộ. Đây là muốn tạo thanh thế, làm cho Hồ Tiểu Thiên đâm lao phải theo lao. Chuyện tới nước này, Hồ Tiểu Thiên cũng không thể để cho đám người này xem thường mình, dù sao tửu lượng của hắn cũng lớn, sợ gì thằng nào! Nên hắn liền một hơi uống sạch ba chén.
Uống xong ba chén rượu này, không khí trong lương đình lập tức sôi trào. Hứa Thanh Liêm bưng chén rượu ở trước mặt lên, nói: "Hồ đại nhân tửu lượng tốt! Lão phu đại diện cho các vị đồng liêu ở huyện Thanh Vân hoan nghênh Hồ đại nhân đã đến, lão phu kính trước một ly."
Hồ Tiểu Thiên còn chưa kịp ngăn cản, lão đã uống cạn chén rượu kia. Cái này rõ ràng là muốn cho Hồ Tiểu Thiên vào tròng mà! Hồ Tiểu Thiên đến một miếng đồ ăn cũng chưa kịp động vào. Bên kia Quách Thủ Quang đã rót đầy chén rượu cho Hồ Tiểu Thiên rồi. Trước khi Hồ Tiểu Thiên đến, đám người này cũng đã rất ăn ý rồi, trước phạt ba chén, sau đó mọi người sẽ thay nhau đến kính rượu. Buổi tối hôm nay nhất định phải làm cho Hồ Tiểu Thiên say gục tại chỗ, phải khiến hắn trở thành trò cười cho thiên hạ.
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, cũng không cự tuyệt, liền uống cùng Hứa Thanh Liêm hai chén, rồi mới tủm tỉm ngồi xuống. Hắn cầm đôi đũa gắp đầy miệng đồ ăn. Cũng không đợi Hồ Tiểu Thiên chờ lâu, Quách Thủ Quang lại bưng chén rượu lên: "Hồ đại nhân, hạ quan kính ngài hai chén."
Hồ Tiểu Thiên cười hắc hắc nói: "Quách đại nhân, chúng ta đợi lát nữa hãy uống, ta mắc tiểu!"
Một đám người nghe Hồ Tiểu Thiên nói như vậy đều "hặc" "hặc" cười lớn. Hồ Tiểu Thiên đứng dậy đi nhà xí, vốn là muốn thừa cơ xả ra một ít, nhưng Quách Thủ Quang như con ruồi bám theo, lão cười nói: "Hồ đại nhân, trời tối đường trơn, hay vẫn là để ta cùng ngài đi." Lão cũng không phải đang quan tâm Hồ Tiểu Thiên, mà là lo lắng Hồ Tiểu Thiên thừa cơ chuồn mất.
Hồ Tiểu Thiên nhếch miệng cười nói: "Vậy thì không có gì tốt hơn!" Chân hắn bước xiên xiên vẹo vẹo, đi đường thất tha thất thểu, thể hiện điệu bộ của một người uống nhiều.
Sau lưng có tên xì xào bàn tán: "Hồ đại nhân giống như đã uống quá..."
Quách Thủ Quang dìu Hồ Tiểu Thiên đến trước nhà xí, lão thấp giọng nói: "Hồ đại nhân, đã đến!"
Hồ Tiểu Thiên lên tiếng, rất lễ phép làm thế: "Quách đại nhân mời!"
Quách Thủ Quang nói: "Hay vẫn là mời đại nhân vào trước!" Hai người trước sau đi vào nhà xí, Hồ Tiểu Thiên vạch vạt áo, thấy Quách Thủ Quang đang nhìn mình, liền cười nói: "Quách đại nhân, chính ngươi cũng có mà, không cần phải chú ý bảo bối của ta như thế chứ!"
Quách Thủ Quang cười ha ha, vội quay mặt đi, rồi nói: "Hồ đại nhân, tí nữa, ta phải kính ngài ba chén lớn, ngài cũng không thể không cho ta mặt mũi chứ!"
Hồ Tiểu Thiên vốn đã nhìn lão không thuận mắt, giờ nghe lão nói thế, rõ ràng là muốn bỏ đá xuống giếng, muốn chuốc cho mình gục tại chỗ đây mà! Nếu nói Hồ Tiểu Thiên đối với người lãnh đạo trực tiếp Hứa Thanh Liêm còn có chút cố kỵ, thì đối với một tên quan cấp dưới như Quách Thủ Quang này thì hắn chả để vào mắt. Ngẫm lại, lũ tiểu nhân này cũng dám cáo mượn oai hùm, trêu chọc mình. Nên hắn không khỏi nổi giận, con mẹ nó chứ, người tốt bị người ta lấn, người tốt bị người ta cưỡi. Hôm nay không cho lão tiểu tử nhà ngươi chút bài học, thì ngươi còn không biết được sự lợi hại của bổn quan. Cho ngươi mặt mũi? Con mẹ nó, còn cho mình là đại nhân vật cơ! Hắn liền lập tức nhấc chân đạp thẳng vào bụng Quách Thủ Quang một cước.
Dù thế nào Quách Thủ Quang cũng không ngờ vị tân nhậm huyện thừa đại nhân này lại dám ra tay với mình, nên trong lúc vội vã, không kịp phòng bị đã bị Hồ Tiểu Thiên đạp cho chúi xuống mặt đất, thân thể mất đi cân bằng, ngã ào vào trong hố nước tiểu.
Quách Thủ Quang phản ứng cũng nhanh, há miệng kêu lên: "Có ai không..." Còn chưa kịp nói hết thì đã thấy một bàn chân to đạp thẳng vào mặt. Hồ Tiểu Thiên một cước đá vào mặt lão, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi thích uống như vậy, vậy thì liền uống thật nhiều đi!"
Quách Thủ Quang kêu thảm thiết: "Ta muốn cáo..."
"Cáo à? Có nhân chứng, vật chứng không? ha ha ha..." Hồ Tiểu Thiên dương dương đắc ý, quan lớn hơn một cấp đè chết người, lão tử đây chính là hành hạ nhà ngươi đó! Sau đó hắn đi ra nhà xí, lớn tiếng kêu lên: "Nhanh! Có ai không? Quách đại nhân bị ngã vào..."
Một đám nha dịch hì hục chạy tới, lôi Quách Thủ Quang từ trong hố nước tiểu ra. Quách Thủ Quang chật vật không chịu nổi, khóc không ra nước mắt. Dù lão nghĩ thế nào cũng không hiểu tại sao Hồ Tiểu Thiên lại đột nhiên hạ độc thủ. Chẳng lẽ thằng này không sợ mình sẽ tố cáo hắn? Trong mắt lão không có vương pháp nữa hay sao? Quách Thủ Quang tức giận đến run người: "Là hắn đẩy ta xuống..."