Y Thống Giang Sơn
Chương 128: Hạ thủ độc
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mọi người nghe xong đều chấn động. Họ nhìn sang mắt Quách Thủ Quang đã biến thành mắt gấu mèo, rõ ràng là do bị người ta đập cho như thế.
Hồ Tiểu Thiên vẫn thản nhiên trở về bàn ăn, giả vờ say đến bảy phần, nói: "Không phân biệt thiện ác, không nhìn ra lòng tốt của người khác. Các vị đại nhân, nếu các ngài tin tưởng lão thì hãy đứng sang bên ấy, nếu mọi người tin tưởng ta, thì xin đứng lại bên này." Cái tên này rõ ràng lại khiến mọi người xếp hàng.
Dù trong lòng nhiều người đều hướng về Quách Thủ Quang, nhưng bây giờ trên người lão lại có mùi hôi thối, nên chẳng ai dám đứng cạnh lão nữa.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta đã nói rồi, mắt của bọn họ là sáng suốt nhất. Ta vốn là một huyện lệnh, nếu phải đối phó với một viên quan nhỏ như thế, cần gì phải dùng thủ đoạn bạo lực như vậy? Quách Thủ Quang, lão đã vu cho ta hại lão, chuyện này không thể cứ bỏ qua như vậy. Lão hãy đưa ra bằng chứng, nhân chứng, chỉ cần có thể chứng minh ta đã đánh lão, Hồ Tiểu Thiên này xin chịu tội." Rồi hắn chắp tay với Hứa Thanh Liêm nói: "Mời Hứa đại nhân làm trọng tài."
Hai gò má gầy của Hứa Thanh Liêm co giật liên hồi. Xét tình hình hiện tại, rõ ràng Quách Thủ Quang đã mắc mưu. Về tình cảm, lão và Quách Thủ Quang đương nhiên rất thân thiết, nhưng chuyện này lại nằm ngoài dự liệu của lão. Hồ Tiểu Thiên ra tay đánh người, tên này thật sự quá táo bạo, nhưng cũng không có chứng cứ. Nhắc đến Quách Thủ Quang, hắn lại ngu ngốc, hắn đi tiểu, ngươi theo hắn làm gì? Bị đánh cũng là do tự chuốc lấy. Trong trường hợp này, cũng không thích hợp truy cứu trước mặt mọi người, nên Hứa Thanh Liêm ho khan một tiếng nói: "Tranh thủ thời gian đưa Quách đại nhân về thay quần áo, chuyện này ngày mai bàn sau."
Sau sự việc này, hứng khởi của mọi người giảm đi nhiều. Dù Quách Thủ Quang bị đánh chưa được chứng minh, nhưng ít nhiều cũng đã gây tâm lý oán hận cho mọi người. Kế đó, chẳng ai chủ động mời Hồ Tiểu Thiên uống rượu nữa. Họ đều nhận ra, tên này là kẻ lòng dạ hiểm độc, gây tội với hắn thì sẽ chẳng có quả ngọt mà ăn.
Không ai tìm Hồ Tiểu Thiên uống rượu, tên này liền đảo ngược tình thế, trở thành người chủ động. Ngoài Hứa Thanh Liêm ra, tất cả đều là cấp dưới của hắn. Mỗi lần hắn uống rượu với người khác, chỉ nhấp môi qua, người khác lại phải uống cạn. Hứa Thanh Liêm nhìn thấy bộ dạng Hồ Tiểu Thiên hứng khởi tăng vọt, trong lòng cảm thấy phức tạp tột độ. Chẳng bao lâu, lão chủ động kết thúc tiệc.
Hồ Tiểu Thiên vẫn chưa thỏa mãn, cuối cùng bưng chén đến cạnh Hứa Thanh Liêm: "Hứa đại nhân, ta mời ngài một ly."
Hứa Thanh Liêm nói: "Mọi thứ đều có mức độ, rượu có thể giúp ta hưng phấn, nhưng uống quá độ sẽ không tốt." Lão bây giờ rõ ràng lại dùng giọng điệu này để nói chuyện.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Hứa đại nhân đã già, nên chú trọng thân thể. Ngài chỉ uống một ngụm, còn hạ quan sẽ uống cạn!" Hắn liền ngửa cổ uống cạn chén rượu.
Hứa Thanh Liêm cười lạnh nhìn qua Hồ Tiểu Thiên nói: "Bổn quan tuy già, nhưng không đến nỗi không uống nổi một chén rượu. Hồ đại nhân đã thịnh tình như vậy, bổn quan sao có thể nhẫn tâm không uống được?" Lão cũng uống cạn chén rượu, rồi thò tay vỗ vỗ bả vai Hồ Tiểu Thiên nói: "Tiểu Thiên, ngươi chờ một chút hãy đi."
Hồ Tiểu Thiên nghe lão gọi thân thiết như thế, liền nghĩ chắc chắn không có chuyện gì tốt, không biết lão lại định có ý gì với mình đây?
Mọi người dần rời đi, trong hoa viên chỉ còn lại hai người, Hứa Thanh Liêm và Hồ Tiểu Thiên.
Hứa Thanh Liêm nói: "Tiểu Thiên, chuyện thị sát hôm nay thế nào?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cầu Thanh Vân gãy, đường thông hành của dân chúng bị chặn."
"Cầu Thanh Vân này ảnh hưởng trực tiếp tới dân chúng toàn thành, nhất định phải mau chóng sửa chữa cho tốt."
Dù Hồ Tiểu Thiên phát hiện một số chỗ bất thường, nhưng hắn cũng không nói cho Hứa Thanh Liêm biết. Hắn nghĩ, Hứa Thanh Liêm vốn là quan địa phương, có lẽ còn hiểu rõ tình hình hơn hắn nhiều. Hồ Tiểu Thiên gật đầu nói: "Ta cũng nghĩ là phải như vậy!"
Hứa Thanh Liêm nói: "Ta chuẩn bị giao cho ngươi chuyện sửa chữa cầu Thanh Vân."
Hồ Tiểu Thiên lập tức đưa ra một vấn đề trọng yếu: "Đại nhân có ý định giao cho ta bao nhiêu kinh phí sửa cầu?"
Hứa Thanh Liêm thở dài nói: "Tiểu Thiên, ngươi cũng thấy đấy, nhà kho của huyện Thanh Vân trống rỗng. Đến tiền tu sửa huyện nha cũng không có, lấy đâu ra tiền sửa cầu Thanh Vân đây?"
"Không bột đố gột nên hồ, không có kinh phí, ta làm sao có thể sửa được cầu Thanh Vân?"
Hứa Thanh cười hắc hắc nói: "Tiểu Thiên, thời gian chúng ta quen biết không dài, thế nhưng bần quan thấy được ngươi là người có tài, giao cho người khác việc này ta sẽ lo lắng. Còn giao cho ngươi thì ta rất yên tâm. Ta giúp ngươi đưa ra ý tưởng, ngươi có thể đi quyên góp từ dân chúng huyện Thanh Vân. Huyện Thanh Vân có nhiều nhà như vậy, chỉ cần mỗi nhà ủng hộ năm lượng bạc, thì cầu Thanh Vân này chẳng phải sẽ sửa tốt hay sao?"
Trong lòng, Hồ Tiểu Thiên thầm mắng: Hứa Thanh Liêm à Hứa Thanh Liêm, ngươi đây đang lừa ta à? Đây mà là cái kế hay ho gì? Ta nếu đến từng nhà đòi bạc, chẳng phải sẽ đắc tội tất cả dân chúng huyện Thanh Vân à? Làm quan còn chưa làm được điều gì tốt, đã đội lên cái tiếng xấu này, đây rõ ràng là cái bẫy để ta tự chui đầu vào.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Đại nhân, hai năm qua Thanh Vân thiên tai không ngừng, dân chúng đến ăn, ở đều khó khăn. Bây giờ mà đòi mỗi nhà ủng hộ năm lượng bạc, thì đến nhà địa chủ cũng không thể cầm ra được!"
Hứa Thanh nói: "Ngươi cứ suy nghĩ kỹ đi, nhất định sẽ nghĩ ra được biện pháp, bổn quan rất tin tưởng ngươi!" Nói xong, lão lại vỗ vỗ vai Hồ Tiểu Thiên, rồi đứng dậy đi về phủ nghỉ ngơi.
Tu sửa cầu Thanh Vân, chuyện này đối với Hồ Tiểu Thiên mà nói không tính là việc gì khó. Dù sao sau lưng hắn còn có Vạn Bá Bình, chỉ cần hắn hơi tạo chút áp lực, nhất định Vạn Bá Bình sẽ cam lòng móc ra số tiền này. Chỉ là Hồ Tiểu Thiên không ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Hứa Thanh Liêm xếp đặt kế khó xử, chính mình làm sao có thể cứ thế mà thuận theo lão?
Hồ Tiểu Thiên cũng không lập tức rời đi, hắn đi vào phòng giam. Để cho nha dịch dẫn Chu Bá Thiên đến hình phòng (*).
(*) hình phòng: phòng dùng hình đối với phạm nhân.
Chu Bá Thiên đêm khuya bị thẩm vấn nên rõ ràng có chút không kiên nhẫn. Lúc gã nhìn thấy chính là vị tân nhậm huyện thừa kia thì không khỏi thở dài nói: "Huyện thừa đại nhân, đã trễ như vậy rồi, ngài không đi nghỉ ngơi, còn đến tìm ta làm gì?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Hai ngày nay không nhận được tin tức từ bên ngoài, có phải trong lòng cảm thấy không yên?"
Chu Bá Thiên lạnh lùng nhìn qua Hồ Tiểu Thiên nói: "Đại nhân đây là có ý gì?"
Hồ Tiểu Thiên từ trong lòng lấy ra kính viễn vọng giành được từ trên tay Cổ Lục, chậm rãi đặt lên bàn, mỉm cười nói: "Thứ này chắc là ngươi biết chứ?"
Chu Bá Thiên nheo mắt nhìn thoáng qua kính viễn vọng và nói: "Không biết, cũng chưa từng thấy qua!"
"Danh tự 'Hổ Đầu Doanh' ngươi đã nghe qua chưa?"
Chu Bá Thiên bỗng nhiên lao lên giống như một đầu sư tử nổi giận, hai tay bắt lấy vạt áo Hồ Tiểu Thiên, mắt hổ trợn lên, dường như muốn xé nát hắn ra.
Hồ Tiểu Thiên không hề bị thanh thế của y hù dọa, thần sắc hắn vẫn yên tĩnh như mặt nước giếng, hai mắt lẳng lặng nhìn qua Chu Bá Thiên nói: "Muốn nói chuyện thì ngồi xuống, không muốn nói thì ngươi cứ tùy ý ra tay, nhưng ta phải nói trước cho ngươi biết rằng, tốt nhất ngươi nên nghĩ đến mấy huynh đệ của ngươi ở bên ngoài kia."
Chu Bá Thiên sững sờ trong chốc lát, rõ ràng dưới ánh mắt Hồ Tiểu Thiên mà khuất phục, chậm rãi ngồi xuống. Gã thấp giọng nói: "Ngươi muốn như thế nào?"
Hồ Tiểu Thiên sửa sang lại quần áo một chút, rồi nói khẽ: "Những lời này có lẽ là nên do ta hỏi ngươi mới đúng, vì cái gì mà ngươi phải trốn ở trong ngục Thanh Vân? Rõ ràng là ngươi có thể dễ dàng ra khỏi đây và cao chạy xa bay."
Hai bàn tay to của Chu Bá Thiên đặt ở trên mặt bàn, mày rậm hơi nhíu lại, y suy tư trong chốc lát rồi mới nói: "Ta phụng mệnh tiến đến núi Thiên Lang trừ phỉ, thật không nghĩ đến bị người hãm hại. Trên đường gặp phải phục kích, thủ hạ huynh đệ thương vong thảm trọng. Lúc đi hai trăm người, cuối cùng chỉ có mười người trốn thoát."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi là lo sẽ bị quân pháp xử trí?"
Chu Bá Thiên lắc đầu nói: "Ta không sợ chết, nhưng cũng không thể cứ uất ức như vậy mà chết đi. Ta nhất định phải điều tra rõ, đến tột cùng là do ai ở sau lưng hại ta."
"Cho nên ngươi mới lưu lại huyện Thanh Vân?"
Chu Bá Thiên nói: "Người hại ta đã cho rằng ta đã chết rồi, nên ta nghĩ tới, nghĩ lui, chỉ có tại đây mới chính là chỗ an toàn nhất để ẩn nấp."
Hồ Tiểu Thiên nhẹ gật đầu, càng là địa phương nguy hiểm thì càng là chỗ an toàn. Nhiều khi đúng thật là như thế, người hãm hại Chu Bá Thiên chắc có lẽ sẽ không nghĩ đến, y lại thành thật mà ngồi trong ngục Thanh Vân.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Vì sao ngươi không đi Tây Châu, đến trước mặt Lý đại nhân báo cáo chuyện này?"
Cơ bắp trên mặt Chu Bá Thiên thoáng co quắp một chút, hiển nhiên Hồ Tiểu Thiên đã chạm đúng chỗ đau của y.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta hôm nay nhìn thấy cầu Thanh Vân đã gãy, đi men theo Thông Tể Hà lên thượng nguồn, lại phát hiện trên thượng du Thông Tể Hà có lưu lại chút dấu vết, thế mới biết được cầu Thanh Vân thực sự không phải do lũ xô gãy, mà là có người cố ý phá hủy."
Chu Bá Thiên nói: "Cầu Thanh Vân là đường đi ngắn nhất từ đây đi phía đông. Sau khi bị sập, thì thương đội bình thường sẽ phải chọn một đường xuôi hướng nam, đi qua cầu Thông Tế trong cảnh nội huyện Hồng Cốc."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Có phải hay không là do mã phỉ gây nên? Bọn hắn muốn trên đường chặn cướp các thương đội?"
Chu Bá Thiên nói: "Từ khi cầu gãy đến nay, trên con đường này cũng không nghe thấy xảy ra sự kiện cướp bóc nào."
Hồ Tiểu Thiên nhíu mày, thấp giọng nói: "Chẳng lẽ là thời cơ chưa tới?"
Chu Bá Thiên có chút thưởng thức mà nhìn qua người trẻ tuổi trước mặt này. Đầu óc của tên này quả là thông minh, chỉ từ mấy câu nói rải rác của mình mà đã nhanh chóng nắm bắt được mấu chốt rồi. Chu Bá Thiên nói: "Ta cũng không rõ ràng lắm, ta chỉ biết rõ là, cầu Thanh Vân này bị gãy cực kỳ kỳ quặc, không đến mấy ngày chắc chắn sẽ phát sinh đại sự."
Hồ Tiểu Thiên trầm mặc xuống.
Chu Bá Thiên nói: "Ngươi vừa mới nhậm chức, nếu như tại trong phạm vi huyện Thanh Vân xảy ra một vụ đại án động trời, chỉ sợ ngươi cũng không giữ được cái mũ quan trên đầu đâu."
Hồ Tiểu Thiên nghe ra Chu Bá Thiên đang tiến công tâm lý đối với mình, nên cười nhạt nói: "Mất chức thì ta trở về tiếp tục làm dân đen, sợ quái gì!"
Chu Bá Thiên hặc hặc cười nói: "Cái kia cũng phải nhìn xem án xảy ra là án như thế nào, nếu như tình tiết vụ án nghiêm trọng, thì ngươi không chỉ mất chức quan đâu, chỉ sợ đến cái đầu trên cổ cũng muốn rơi xuống đất!"
Trong lòng, Hồ Tiểu Thiên trầm xuống, hắn biết rõ Chu Bá Thiên cũng không phải đang nói chuyện giật gân. Trong lịch sử Đại Khang cũng không thiếu những tiền lệ như vậy, nên hắn thấp giọng nói: "Ngươi ẩn náu ở chỗ này, chính là vì chuyện này sao?"
Chu Bá Thiên nói: "Ta phải giết Diêm Khôi!" Y nắm chặt hai nắm đấm, trên cánh tay cuộn lên từng cục cơ bắp, thần thái uy mãnh giống như thiên thần hạ phàm vậy. Diêm Khôi chính là đầu lĩnh mã phỉ núi Thiên Lang, đúng là do người này mới khiến cho Chu Bá Thiên tổn thất hơn trăm huynh đệ.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Giết chết Diêm Khôi, tiêu diệt mã phỉ núi Thiên Lang, nhất định là một cái công lớn nhỉ!"
Chu Bá Thiên tiến lên phía trước đến sát người Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta không cần công lao, cái ta cần là tính mạng của Diêm Khôi. Nếu như ngươi nguyện ý, thì tất cả công lao sẽ thuộc về ngươi." Đã trải qua mấy lần thăm dò lẫn nhau, Chu Bá Thiên rốt cuộc chủ động hướng Hồ Tiểu Thiên đưa ra lời mời hợp tác.