24. Chương 24: Tình thế bế tắc

Y Thống Giang Sơn

Chương 24: Tình thế bế tắc

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Chính Anh đứng cạnh cười nói, trong lòng thầm khen hai huynh đệ họ Khâu quả nhiên biết thời thế: “Ta đã nói rồi, mọi người cùng nhau ngâm thơ đối đáp, lấy lễ nghĩa của kẻ sĩ kết giao, làm gì có chuyện hại nhau như vậy, chắc chắn là có hiểu lầm ở đây.”
Sự việc đã đến bước đường này, Mộ Dung Phi Yên bỗng biến thành kẻ nhiều chuyện. Nàng rõ ràng biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bọn họ đều nhất trí như thế, dù có đem hết sự thật trình lên phủ Kinh Triệu cũng chỉ bị quan trên mắng là dại dột.
Mộ Dung Phi Yên bước đến sau lưng Hồ Tiểu Thiên, thò tay cởi trói cho hắn, rồi thì thầm với giọng chỉ hai người nghe: “Hôm nay coi như ngươi gặp may!”
Hồ Tiểu Thiên mỉm cười: “Mộ Dung bộ đầu sao lại theo dõi ta đến năm bảy lần? Chẳng lẽ cô có tình cảm đặc biệt với ta?”
Mộ Dung Phi Yên nói: “Ngươi nên biết hướng thiện bỏ ác, kịp thời sửa sai, nếu không…”
“Nếu không thì sao?”
“Nếu không, có ngày ta sẽ tống ngươi vào ngục tối!”
Hồ Tiểu Thiên thở dài: “Mộ Dung bộ đầu, cô có thành kiến quá sâu với ta. Với chức phận người chấp pháp, cô vẫn nên giữ lòng công chính, tránh để tình cảm cá nhân che mờ lý trí.”
Mộ Dung Phi Yên thấy hắn ra vẻ thâm trầm, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng: “Ăn nói bậy bạ, ta không biết ngươi đang nói cái gì!” Nàng vén tay áo, dẫn theo bốn tên Bộ Khoái rời đi.
Huynh đệ họ Khâu thua trận, cuối cùng phải đứng ra biện hộ cho Hồ Tiểu Thiên, coi như mất hết thể diện trước mặt mọi người. Thế nhưng hai người vẫn không thể rời đi vì thật sự không biết xử lý chuyện tiếp theo ra sao. Đám văn nhân thấy kết cục của họ Khâu, ai cũng không dám đứng ra tố giác Hồ Tiểu Thiên, đều bỏ trốn hết, kẻ chạy nhanh hơn người.
Sáu tên gia đinh thấy tình thế biến chuyển trong chớp mắt, liền được dàn xếp ổn thỏa. Đám người bị hành hung không dám cáo trạng, Bộ Khoái của quan phủ cũng không có cách bắt giam, cả đám càng được dịp diễu võ dương oai, ngang ngược tác oai tác phúc, dáng vẻ như hung thần ác sát, quắc mắt uy hiếp dân chúng đang xem: “Nhìn cái gì? Tin ta đánh ngươi tan xương không?”
Dân chúng chứng kiến đám ác bộc này ngang ngược như thế, sợ hãi bỏ chạy tán loạn. Qua chuyện ồn ào lần này, tiếng xấu của Hồ Tiểu Thiên chắc chắn sẽ bị đồn xa.
Từ Chính Anh mời Hồ Tiểu Thiên lên xe ngựa của mình, lão quả thật sợ vị Đại Thiếu Gia này rồi. Người ta do lão đưa ra ngoài thì nhất định phải do lão đưa về an toàn. Nếu còn để hắn tự do dạo chơi bên ngoài, chỉ sợ sẽ còn nhiều phiền toái. Lúc này, Từ Chính Anh muốn tự tát mình: “Ta thật sự đã quá chủ quan, tiểu tử này thế mà lại là một gã Ôn Thần đúng nghĩa, đi đến đâu là gây họa đến đó! Ta sao lại đem hắn ra ngoài vậy?”
Hồ Tiểu Thiên lên xe tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn, nhắm mắt lại, chẳng ai biết trong đầu hắn đang nghĩ gì. (Theo khoa học, cứ mỗi 7 giây đàn ông lại nghĩ đến chuyện ấy một lần. DG: Điêu vãi lồng, thế 6 giây còn lại bọn ta ngồi không chắc:3 )
Từ Chính Anh ho khan một tiếng phá vỡ im lặng: “Hiền chất, ngươi vì sao lại xung đột với huynh đệ họ Khâu vậy?”
Từ Chính Anh thật sự có chút buồn bực, hắn vẫn không hiểu Hồ Tiểu Thiên vì sao lại đánh nhau với hai huynh đệ kia.
Hồ Tiểu Thiên trả lời hờ hững: “Thấy chúng nó ngứa mắt, muốn đánh.”
Từ Chính Anh không còn gì để nói, nhìn không vừa mắt là đánh đập người ta tàn nhẫn như vậy, tiểu tử này cũng thật quá ngông cuồng rồi!
Hồ Tiểu Thiên lại nhớ đến Hoắc Tiểu Như. Hôm nay mình vì nàng mà ra tay, Hoắc Tiểu Như lại bỏ đi không lời từ biệt. Cô gái này quả thật quá bạc tình bạc nghĩa, mình tốn bao nhiêu công sức vì nàng, chẳng lẽ nàng chẳng hề cảm kích chút nào?
Gió xuân khẽ lay màn che cửa sổ, một tia mưa phùn lặng lẽ theo gió lọt vào trong xe, cảm giác mát lạnh khiến Hoắc Tiểu Như giật mình tỉnh lại từ suy tư. Đôi mắt trong trẻo mà thê lương nhìn ra ngoài xe, bầu trời đã đổ mưa từ lúc nào. Màn mưa mờ mịt bao trùm, khiến cảnh vật xung quanh bị tấm màn nước che phủ.
Uyển Linh ôm cún con ngồi bên cạnh, đôi mắt linh động không ngừng xoay chuyển, nàng cắn khẽ bờ môi, rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Tiểu thư, sao chúng ta phải rời đi?”
Hoắc Tiểu Như không nói gì, vẫn lặng yên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Uyển Nhi vẫn không dừng lại: “Tiểu thư, Hồ công tử vì chúng ta mới ra tay, vừa rồi người của quan phủ đã tới, chúng ta dù không ra mặt làm chứng, cũng không thể bỏ đi như vậy?” Cô gái nhỏ vẫn cảm thấy khó hiểu trước quyết định của chủ nhân.
Hoắc Tiểu Như chậm rãi trả lời: “Nếu ta không đi, kẻ khác nhất định sẽ nói Hồ công tử vì một cô gái mà gây chuyện, ngươi nghĩ tiếng đồn như vậy có lợi cho hắn không?”
Uyển Nhi quả thật chưa từng nghĩ tới.
Hoắc Tiểu Như tâm tư kín đáo, tính toán càng thêm chu toàn. Nàng thấy người của quan phủ đã tới liền quyết định rời đi, không muốn liên lụy đến bản thân, sợ rằng vì sự có mặt của mình mà mang đến phiền phức không đáng có cho Hồ Tiểu Thiên. Trận ẩu đả hôm nay xảy ra cũng là vì nàng, nhưng thói đời nào có đơn giản như vậy. Thân phận của nàng chỉ là một ả hát, thế nhưng Hồ Tiểu Thiên lại là con trai của Bộ Hộ Thượng Thư. Cũng vì cảm kích với hành động của Hồ Tiểu Thiên mà Hoắc Tiểu Như mới quyết định tạm thời rời đi. Nàng tin tưởng dựa vào sự cơ trí và bối cảnh của mình, Hồ Tiểu Thiên hoàn toàn có thể giải quyết phiền toái này. Nếu nàng còn miễn cưỡng lưu lại, chỉ làm cho tình huống hiện trường càng trở nên phức tạp mà thôi.
Uyển Nhi mỉm cười sau đó vểnh môi anh đào kết luận: “Tiểu thư, ta cảm thấy Hồ công tử không những nói chuyện thú vị, mà còn là người tốt.”
Hoắc Tiểu Như lạnh nhạt cười: “Hắn tốt hay xấu có liên quan gì đến chúng ta?”
Nói bên kia, xe ngựa bỗng nhiên thắng gấp khiến Hồ Tiểu Thiên cùng Từ Chính Anh không kịp chuẩn bị, thân thể hai người nương theo quán tính phóng tới phía trước thùng xe. Hồ Tiểu Thiên nhanh tay bắt lấy vòng bảo hộ trong xe nên kịp thời ổn định thân hình, Từ Chính Anh lại không được may mắn như vậy, đụng phải vách thùng xe khiến đầu lão quay cuồng. Từ Chính Anh đứng vững liền vén màn xe nổi giận hỏi: “Đồ hỗn xược, lái xe kiểu gì vậy?”
Phu xe vội vàng ghìm chặt cương ngựa vì chiếc xe đi trước của họ đã gặp tai nạn. Mặt đường lầy lội, nước mưa dâng cao vô tình che lấp một số ổ gà khiến xa phu đánh xe bất cẩn cán phải. Bánh xe lập tức lọt thỏm xuống, chiếc xe vốn chở đầy hàng hóa mất đi cân bằng. Không chỉ hàng hóa rơi đầy trên mặt đất, người đánh xe cũng bị xe ngựa đè lên.
Sau khi hiểu rõ tình huống, Từ Chính Anh khoát tay áo nói: “Không cần quản đến bọn chúng, chúng ta lách qua là được!”
Xa phu khẽ gật đầu, giơ roi muốn đi. Hồ Tiểu Thiên nghe tiếng kêu cứu thảm thiết truyền đến trong mưa liền hô lên: “Chậm đã!” Hắn vội bước xuống xe ngựa, nhìn thấy một chiếc xe ngựa chở đầy hàng hóa xiêu vẹo bên đường, một lão già tóc bạc nằm trên mặt đất, chân trái bị bánh xe đè lên, xung quanh ngũ cốc rơi vãi khắp nơi. Tình trạng của lão quả thật vô cùng thê thảm.
Nhưng tại kinh thành, lòng người ấm lạnh, nhìn thấy tình cảnh thê thiết như vậy nhưng lại không có kẻ nào chủ động tiến đến giúp đỡ. Từ Chính Anh thấy Hồ Tiểu Thiên xuống xe liền lấy một cái dù bằng giấy dầu, dáng vẻ nịnh nọt giúp hắn che mưa. Không ngờ chỉ thấy Hồ Tiểu Thiên cởi bỏ áo ngoài, hai ống tay áo được xắn cao lên, sau đó hắn phất tay ra lệnh cho đám gia đinh bên cạnh: “Mau tới đây phụ ta đẩy xe cứu người!”
Từ Chính Anh nói: “Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, cái này…”
Hồ Tiểu Thiên căn bản không thèm để ý đến lão, đã cùng với sáu gã gia đinh đi đến bên cạnh chiếc xe ngựa.
Từ Chính Anh vội cầm ô đuổi theo: “Hiền chất! Hiền chất! Thân phận ngươi tôn quý sao lại có thể vì một hạ dân mà đón gió dầm mưa như vậy?” Tại xã hội có sự phân hóa sâu sắc về giai cấp như ở đây, những lời Từ Chính Anh nói ra không có gì kỳ lạ, quan niệm đó đã ăn sâu vào nếp nghĩ của lão. Với thân phận và địa vị của bọn hắn, căn bản không cần quan tâm đến sự sống chết của những kẻ thấp hèn kia. Lão biết không thể ngăn cản ý định cứu người của Hồ Tiểu Thiên bèn khuyên hắn không cần tự mình ra tay.
Hồ Tiểu Thiên nói: “Lời của thúc sai rồi, mọi người sinh đều có quyền bình đẳng, sao còn phân biệt cao thấp sang hèn!” Đừng nhìn gia hỏa này bình thường diễu võ dương oai vênh mặt hất hàm, sai khiến giống như một thiếu niên hư hỏng mà lầm, thực chất bên trong hắn vẫn ăn sâu lý tưởng bình đẳng bác ái, cho nên những lời hắn vừa nói, đối với hắn là hết sức bình thường nhưng lại khiến mọi người xung quanh vô cùng rung động.
Từ Chính Anh cũng bị những lời này của hắn làm cho sững sờ trong giây lát, đến khi lão tỉnh lại đã thấy Hồ Tiểu Thiên hỗ trợ đỡ lấy xe ngựa từ phía sau.
Đám người Lương Đại tráng cũng vì một câu nhân sinh bình đẳng của Hồ Tiểu Thiên mà rung động. Bọn chúng cho rằng những lời của công tử nhà mình là cực kỳ vớ vẩn, ngươi sinh ra trong gia đình giàu có, vừa lọt lòng đã là một cậu ấm chính hiệu, chúng ta sinh ra trong gia đình bình dân, chưa sinh ra đã được định sẵn làm nô dịch. Vạn vật sinh ra đều ngang hàng, bình đẳng? Nếu vậy chi bằng ngươi đổi vị trí của mình cho chúng ta đi, một ngày thôi cũng được?
Lương Đại Tráng lớn tiếng nói: “Chúng ta dùng sức đẩy chiếc xe này lên đi!” Mục đích của hắn là mọi người hiệp lực đẩy chiếc xe này về phía trước mới có thể cứu lão già dưới xe ra.
Hồ Tiểu Thiên vội nói: “Không thể!” Hắn nhanh chóng nhìn ra tình huống của lão nhân kia, chân lão tuy bị bánh xe kềm chặt nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo. Hai chi dưới vẫn còn cảm giác chứng tỏ không có thương tổn đến xương sống. Hồ Tiểu Thiên ra lệnh cho mọi người trước tiên dọn sạch hàng hóa trên xe, giảm bớt sức nặng của xe ngựa, trong quá trình vận chuyển lại tránh dịch chuyển xe ngựa để không làm thương thế của lão nhân trở nên nghiêm trọng hơn.
Hồ Tiểu Thiên kiểm tra sơ qua tình hình của lão già, xác nhận trên người lão không còn vết thương nào khác mới mỉm cười an ủi: “Đại bá không cần sợ hãi, chúng ta sẽ nhanh chóng cứu ngươi khỏi nơi này!”
Lão già nhịn đau khẽ gật đầu.
Sau khi dọn sạch hàng hóa, Hồ Tiểu Thiên lại tập trung mọi người lại một chỗ cùng nâng xe ngựa lên, bản thân hắn thì tiến đến ôm lấy sau lưng lão nhân, đợi bánh xe được nâng lên cách người lão một đoạn mới cẩn thận kéo lão ra từ dưới bánh xe.
Quá trình cử động khó tránh chạm đến vết thương khiến lão nhân không kìm được rên rỉ.
Hồ Tiểu Thiên kiểm tra sơ qua chi dưới của lão già, đùi phải không bị thương, tất cả đều ổn định. Đùi trái bởi vì bánh xe đè lên mà bị gãy xương, nhưng đầu xương không hoàn toàn đứt gãy hay lệch vị trí, như y học thường gọi là nứt xương, bình thường không cần phải trải qua giải phẫu trị liệu. Hồ Tiểu Thiên mượn được một thanh đoản đao cắt đi ống quần của lão nhân sau đó phân phó Lương Đại Tráng đem đến hai tấm nẹp gỗ. Một tấm trong đó dùng để áp vào bên trong đùi bị thương, tấm nẹp còn lại đặt ở cạnh ngoài chân trái lão già, lại dùng vải buộc chặt từ hông cho đến mắt cá chân của lão.