Y Thống Giang Sơn
Chương 28: Đan thư thiết khoán (phần cuối)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi biết Đan thư thiết khoán mất, Hồ Tiểu Thiên không có chút bối rối nào, nếu như không thể giải quyết ổn được chuyện này thì chỉ sợ ngày lành tháng tốt của hắn ở chỗ này sẽ chấm dứt. Sau khi nhận được lệnh Hồ An liền lập tức chuẩn bị ngựa tới Đông đô.
Hồ Tiểu Thiên lập tức mang theo đám Lương Đại Tráng đến Tập Nhã Hiên cẩn thận tìm tòi trong phế tích một lần, gần như lật tung từng tấc đất vẫn không tìm được tung tích Đan thư thiết khoán.
Hồ Tiểu Thiên chấm dứt hy vọng trong lòng, chiều hôm đó hắn liền thay quần áo dẫn đám Lương Đại Tráng đến Kinh Triệu Phủ, ý của hắn là muốn gặp Kinh Triệu doãn Hồng Bách Tề, chờ ở đó một lúc mới biết hôm qua đột nhiên mưa xuống, Hồng Bách Tề đã đi thị sát các công trình thủy trong kinh thành mặc dù trong phủ còn lục sự tham quân và lục tào tham quân, nhưng Hồ Tiểu Thiên lại không quen bọn họ, hắn liền tìm người hỏi thăm tung tích của Mộ Dung Phi Yên.
Mộ Dung Phi Yên từ tối hôm qua đến giờ cũng chưa có nghỉ ngơi tử tế, sau khi bắt hai tên phi tặc ở Thượng Thư phủ về liền giải vào phòng trực, lập tức thẩm vấn tra hỏi, nhưng hai gã phi tặc kia đều một mực khẳng định chúng đến Thượng thư phủ để trộm cướp, chuyện phóng hỏa không liên quan đến chúng. Vì khi bị bắt hai gã phi tặc đã thương tích đầy mình nên Mộ Dung Phi Yên cũng không dùng hình với chúng, lại thấy chúng bị thương không nhẹ sợ chúng mất máu mà chết trong lao nên liền gọi đại phu đến xử lý vết thương cho chúng.
Sau khi giải được đồng chuyện này ra, nàng đang tính trở về nghỉ ngơi một lát dù sao thì nàng cũng không phải làm từ sắt thép, không ai có thể việc không ngủ không nghỉ. Đang muốn rời khỏi Kinh Triệu phủ, lại được người báo tin người của phủ thượng thư đến.
Mộ Dung Phi Yên chỉ có thể tạm thời bỏ ý định về nhà, nàng vừa thay y phục, mặc áo gấm gấm Tô Châu in hình ánh trăng, váy mỏng đuôi phượng hình trăng non, mái tóc đen nhánh được búi lên thành một cái búi tóc trụy mã, cực kỳ nữ tính. Loại búi tóc này đang rất thịnh hành, kiểu dáng như là rơi từ trên ngựa xuống(trụy mã) nên mới được đặt tên như vậy. Phối hợp với khuôn mặt như vẽ của nàng làm tôn lên vẻ động lòng người.
Hồ Tiểu Thiên đang đâm đầu đi tới nhìn thấy nàng liền không khỏi mở trừng hai mắt, bình thường đều thấy nàng bày ra bộ dáng hiên ngang võ dũng, giờ thấy nàng ăn mặc nữ tính liền có chút không kịp thích ứng, nhưng Mộ Dung Phi Yên mắt ngọc mày ngài phong thái yểu điệu, bộ dáng này của nàng thật sự làm cho tim hắn đập thình thịch làm hắn suýt chút nữa quên mất mục đích chính của mình.
Nhìn thấy mỹ nữ trên mặt Hồ Tiểu Thiên tự nhiên hiện lên dáng vẻ tươi cười, nhưng Mộ Dung Phi Yên thấy hắn lại chẳng vui vẻ gì, lạnh lùng hỏi: "Ngươi đến tìm ta làm gì?"
Hồ Tiểu Thiên nói:" Mộ Dung bộ đầu, ta đến đây để nghe ngóng về tiến triển của vụ án!"
Kỳ thực Mộ Dung Phi Yên đã biết mục đích đến của hắn, nhìn hắn từ trên xuống dưới qua một lần nói: "Từ tối qua đến giờ vẫn chưa được một buổi, Hồ công tử có phần quá nóng lòng a?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Loại chuyện này xảy ra với ai người đó cũng sẽ nóng vội, mong Mộ Dung bộ đầu có thể thông cảm với nỗi khổ tâm của ta."
Mộ Dung Phi Yên nói: "Có phải Hồ công tử đã mất đồ vật quý trọng gì không?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Không mất gì trọng yếu, ta chỉ muốn tìm ra đồng đám phi tặc kia, ngươi cũng hiểu nếu một ngày chúng còn tồn tại, sẽ ảnh hưởng đến sự an toàn của ta chỉ khi cả đám người này hốt gọn một mẻ ta mới có thể yên lòng."
Mộ Dung Phi Yên sâu xa nói: "Ta còn tưởng ở dưới trời này không có thứ khiến Hồ công tử sợ hãi a."
Hồ Tiểu Thiên mỉm cười nói: "Ta không sợ công tử chỉ sợ tiểu nhân..." Gia họa này dừng lại một chút nói: "Chỉ có tiểu nhân cùng nữ nhân là khó nuôi đó!" Ý ngoài lời chính là nữ nhân khó đối phó.
Đương nhiên là Mộ Dung Phi Yên có thể hiểu được ý của hắn, nhẹ thở dài nói: "Hồ công tử căn cứ vào tình hình trước mắt mà nói, chúng lẻn vào phủ để bắt cóc ngươi đổi lấy tiền, Hồ công tử Hồ công tử thân kiều nhuế quý(thịt quý), chắc chắn đáng giá không ít ngân lượng."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Cái mạng hèn của ta nếu quả thực là đem đi bán, chưa hẳn có thể so sánh với giá bán của Mộ Dung Bộ đầu a!"
Mộ Dung Phi Yên bị những lời này của hắn cho chọc tức giận đỏ cả mặt: "Ngươi... "
Hồ Tiểu Thiên xấu xa cười cười: "Mộ Dung Bộ đầu không nên hiểu lầm a, ta cũng không có ý không tôn trọng ngài."
Mộ Dung Phi Yên cắn cắn đôi môi anh đào, với loại hoàn khô vô lại này, nàng cũng không có cách ứng đối, lạnh lùng nói: "Ngươi cứ về trước đi, nếu tra được gì ta sẽ liên lạc."
Hồ Tiểu Thiên thầm than, xem ra Mộ Dung Phi Yên cũng không có tra ra được gì từ chỗ hai gã phi tặc, trong lòng không khỏi hối hận hôm nay lại tùy tiện giao hai tên phi tặc cho nàng, bây giờ muốn giành lại là không thể rồi. Tuy biết không có khả năng nhưng Hồ Tiểu Thiên vẫn thử hỏi: "Mộ Dung Bộ đầu, ngươi có thể sắp xếp cho ta gặp hai gã phi tặc không?"
Mộ Dung Phi Yên lắc đầu, kiên quyết cư tuyệt nói: "Không thể! Kinh Triệu Phủ có quy củ của Kinh Triệu Phủ, chúng là tội phạm quan trọng, không phải ai cũng có thể tùy tiện gặp."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Mộ Dung Bộ đầu đừng quên là ta tự tay giao hai người này cho ngươi đó."
Mộ Dung Phi Yên hỏi ngược lại: "Vậy thì sao?" Đôi mắt đẹp tràn đầy khinh bỉ và địch ý với Hồ Tiểu Thiên, người trong tay nàng, quyền quyết định trong tay nàng.
Hồ Tiểu Thiên biết cô nàng này đã có thành kiến quá lớn với mình, bước đến một bước.
Khoảng cách đột ngột rút ngắn làm Mộ Dung Phi Yên cảm thấy một loại áp bách, nàng tuy không muốn lui bước nhưng lại không thể không lui, bước chân về sau thởng một cái, giọng lạnh: "Ngươi muốn làm gì?"
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Ban ngày ban mặt, ngay trong nha môn Kinh Triệu Phủ, lại nhiều công sự như vậy Mộ Dung Bộ đầu cho rằng ta muốn làm gì? Dù ta muốn làm gì đó, ta cũng không có gan a." Thực ra coi như là hắn có gan này đi chăng nữa, cũng không có năng lực, với võ công của Mộ Dung Phi Yên mà đối phó hắn không phải dễ như ăn sáng sao?
Nói đến miệng lưỡi thì Mộ Dung Phi Yên căn bản không phải đối thủ của Hồ Tiểu Thiên, khuôn mặt vì tức giận đỏ bừng, trong mắt của Hồ Tiểu Thiên lại thấy nàng đáng yêu đến cực điểm, hắn thấp giọng nói: "Không不如 chúng ta làm giao dịch đi, ngươi cho ta gặp chúng, ta cho ngươi biết rút cục là nhà ta mất đi thứ quý trọng gì?" Tiểu tử Hồ Tiểu Thiên quả thực đã nghiên cứu qua tâm lý học, hơn nữa ở phương diện này trình độ còn rất cao, sau khi tiếp xúc với Mộ Dung Phi Yên mấy lần, hắn đã làm ra một cái nhận định sơ bộ về tâm lý nàng, đây là một nữ cường nhân điên cuồng trong công việc, cực kỳ coi trọng công tác, làm người ngay thẳng mắt không chút bụi, muốn nàng nhường bộ, trừ khi là làm nàng cảm thấy sẽ có lợi cho việc phá án. Chỉ cần làm được việc có lợi, nàng sẽ cân nhắc tạo điều kiện.
Mộ Dung Phi Yên nói: "Hồ công tử, biết rõ mà không báo là trái với pháp luật Đại Khang."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Hôm nay ta đến là muốn hợp tác với Mộ Dung Bộ đầu, chỉ tiếc là ta mặt nóng lại dán vào mông lạnh, Mộ Dung bộ đầu lại chỉ muốn đòi hỏi không muốn hồi báo, thiên hạ này có chuyện dễ như vậy sao?"
Mộ Dung Phi Yên đã không chỉ một lần lĩnh giáo lời nói và việc làm thô tục của tên này, vẫn không thể tiêu hóa được cách nói thô tục của hắn, đột kết giả bộ không nghe thấy ngôn từ quấy rối của hắn, lạnh lùng nói: "Ta dựa vào gì mà có thể tin tưởng ngươi?"
Từ những lời này của nàng Hồ Tiểu Thiên đã đoán ra trong lòng nàng đang có chút buông lỏng, Hồ Tiểu Thiên nói: "Hai gã phi tặc kia là ta giao cho ngươi, bị trộm là nhà ta, ngươi thì muốn phá án lập công, ta thì muốn tìm lại đồ vật trong nhà, mục đích bất đồng nhưng trăm sông đổ về một biển, cuối cùng lại có thể phá án nhanh hơn, Mộ Dung Bộ đầu sao không thể hạ thành kiến xuống mà hảo hảo hợp tác một lần?"
Mộ Dung Phi Yên không thể không bội phục không thể không bội phục tài khua môi múa mép như lò xo của tên này, không thể phủ nhận lời nói này của Hồ Tiểu Thiên đã đánh động nàng, trầm ngâm một chút nói: "Ta có thể dẫn ngươi đi gặp chúng, nhưng đám thủ hạ của ngươi phải ở ngoài."
"Không thành vấn đề!"
Mộ Dung Phi Yên dẫn Hồ Tiểu Thiên vào căn phòng trực tối tăm mù mịt, Hồ Tiểu Thiên còn là lần đầu tiên đến chỗ này, đi được vài bước liền thấy mùi mốc và tanh tươi xốc tới, không nhíu mày, tình trạng nhà tù này cũng thực sự kém đi, hơn nữa ánh sáng lại ảm đạm, càng vào càng tối, phải dùng đèn chiếu sáng.
Mộ Dung Phi Yên để ý thấy vẻ mặt của hắn, nói khẽ: "Bớt làm chuyện xấu chút, nếu không ngày nào đó ngươi cũng sẽ bị đưa đến đây."
Hồ Tiểu Thiên cười nói :"Nguyền rủa ta a! Hình như ta không có đắc tội với ngươi."
Lúc hai người còn đang nói chuyện đã đến chỗ giam giữ phi tặc, một gã đại phu đang xử lý miệng vết thương của hắn, gã thầy thuốc là người của Dịch Nguyên Đường, hôm qua có đi theo Viên Sĩ Khanh đến cứu chữa cho lão gia kia.
Lúc Hồ Tiểu Thiên vào phòng trị liệu đã chuẩn bị kết thúc, đại phu kia nói với , Mộ Dung Phi Yên: "Mộ Dung Bộ đầu Mộ Dung Bộ đầu, thương thế của chúng cũng không nặng đã cho uống Kim Sang Dược, qua mấy ngày sẽ khỏi hẳn, chẳng qua là tên phạm nhân này bị ông trục đâm vào yết hầu, ăn uống sẽ có chút ảnh hưởng." Sau khi nói liền quay lại cười cười với Hồ Tiểu Thiên, hiển nhiên đã nhận ra hắn.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Vị lão nhân kia sao rồi?"
Gã đại phu nói: "Đã dán thuốc cho lão rồi, người nhà hắn hôm qua có tìm đến, đã thu xếp cho họ ở khách sạn cạnh Dịch Nguyên Đường, sư phụ ta nói lão tuy bị thương không nặng nhưng người gia lại khôi phục chậm, có thể cần hai ba tháng."
Hồ Tiểu Thiên gật đầu nói: ""Đa tạ các ngươi."
Đại phu kia cười nói: "May mà có Hồ công tử trương nghĩa ra tay mới đúng, sư phụ ta nói Hồ công tử xử lý thương tổn xương cốt rất tinh thâm, còn muốn chúng ta học tập Hồ công tử a."
Hồ Tiểu Thiên cười thầm trong lòng, chỉ là cấp cứu đơn giản, lại nói cái gì mà thủ pháp tinh thâm, nhưng nghĩ lại bây giờ vẫn dùng cách chữa bệnh truyền thống, chưa có hình thành y học hiện đại, về giải phẫu học, sinh lý học thậm chí cả toàn bộ tây y đối với mấy thầy thuốc này thì có thể nói là chưa bao giờ nghe thấy, mình mà thể hiện những học thuật kia ra thì chỉ sợ là kinh thế hãi tử rồi, không bằng đi mở bệnh viện, với trình độ của mình chả lẽ lợi nhuận không đầy đầy đầy bát? Ý nghĩ như vậy chỉ thoáng hiện trong đầu hắn liền ngay lập tức bị dập tắt, kiếp trước quá mệt mỏi, hắn thậm chí còn cực kỳ chán ghét với y học chuyên nghiệp, nếu không phải đột nhiên gặp tình huống thì chỉ sợ cả đời này hắn cũng không muốn sử dụng y thuật của mình.
Cả đời nặng nhọc, hất tát phải mệt mỏi như vậy, tế thế cứu nhân chả có cái lông chim quan hệ gì với mình, cứ thành thành thật thật làm một quan nhị đại, từ từ mà quên đi kiếp trước, hưởng thụ nhân sinh mới là chính đạo."