39. Chương 39: Tật xấu của hắn (Hạ)

Y Thống Giang Sơn

Chương 39: Tật xấu của hắn (Hạ)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gương mặt Mộ Dung Phi Yên nóng bừng lên. Cái tên này quả thật quá vô liêm sỉ! Sao lại nói ra lời như vậy trong lúc này chứ?
Thực ra, nàng tới đây hôm nay chỉ để cắt chỉ thôi. Cắt chỉ tất nhiên phải cởi áo, nhưng cách nói chuyện của Hồ Tiểu Thiên lúc này quả thật khiến người ta khó chịu.
Hồ Tiểu Thiên như thể không nhận ra ánh mắt đầy phẫn nộ của nàng, đứng dậy đóng cửa phòng, rồi tiện tay đóng luôn cửa sổ. Sau đó, hắn cười tủm tỉm: "Tự cởi hay để ta giúp ngươi cởi?"
"Không biết xấu hổ!", Mộ Dung Phi Yên nổi giận nói.
Hồ Tiểu Thiên thở dài: "Sao lại nhầm lẫn thế? Ta chỉ muốn giúp ngươi cắt chỉ thôi, chẳng có ý đồ vô sỉ gì đâu. Ta không cần ngươi báo ơn, cũng không lấy oán báo ân đâu."
Mộ Dung Phi Yên lạnh lùng hừ một tiếng, đứng bật dậy, tay nắm thanh kiếm trên bàn, định bỏ đi. Dù nàng là nữ tướng, nhưng vẫn là con gái. Lời của Hồ Tiểu Thiên đã tổn thương tự tôn của nàng. Nàng nói: "Ngươi bảo ta cởi, ta sẽ cởi sao? Thế thì ta sẽ trở thành kẻ thế nào? Nếu không phải nhờ ngươi chữa thương phần trên cho ta, ta cũng không thể đánh ngươi."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Bảy ngày rồi, ngươi cần suy nghĩ cho kỹ. Cái chỉ này nhất định phải cắt đi, không thì sẽ nhiễm trùng, sưng đỏ, mưng mủ. Không nói tới sẹo, còn có thể nguy hiểm tới tính mạng. Ta không có ý khác, Mộ Dung bộ đầu, ngươi giận ta thì cứ lấy lỗi của ta mà hành hạ ta."
Mộ Dung Phi Yên thầm suy nghĩ. Quả thật, nếu cứ làm như trước, không phải là tự gây khó khăn cho mình sao? Nàng quay mặt đi chỗ khác, lạnh lùng nhìn Hồ Tiểu Thiên, nói: "Không cần ngươi cắt chỉ, ta đi tìm Lý tiên sinh."
Hồ Tiểu Thiên cười: "Lý tiên sinh chỉ e là Nê Bồ Tát quá hà, tự thân nan bảo. Lại nói, cởi chuông phải do người buộc chuông. Vết thương của ngươi do ta khâu lại, đương nhiên phải để ta cắt chỉ. Mộ Dung bộ đầu, chẳng lẽ ngươi không tin tưởng y thuật của ta sao?"
* Nê Bồ Tát quá hà, tự thân nan bảo: Bồ tát bằng đất sét qua sông, tự thân khó bảo toàn – Ý nói bản thân còn chưa lo nổi sao lo cho người khác.
Dù Mộ Dung Phi Yên có chút khinh thường nhân phẩm của hắn, nhưng đối với y thuật của tên này vẫn giữ thái độ tin tưởng. Những thứ khác không nói, bởi vì chỉ cần nhắc tới Khuyển Xỉ Đảo Câu Tiễn, hắn có thể xử lý vết thương của mình tốt như vậy, thì cũng chẳng phải thầy thuốc tầm thường. Nàng đã từng thấy kẻ bị Khuyển Xỉ Đảo Câu Tiễn bắn trúng sau đó lưu lại sẹo. Người nào nhìn thấy vết sẹo lan rộng như thế mà không giật mình chứ. Nghĩ tới đây, Mộ Dung Phi Yên cuối cùng vẫn phải quay lại ngồi xuống chỗ cũ, hung hăng trừng mắt nhìn Hồ Tiểu Thiên, cảnh cáo hắn: "Ngươi tốt nhất là hãy để cho ta tôn trọng ngươi một chút."
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Kỳ thật ta là người tâm địa rất tốt, chỉ có cái miệng hơi khiếm khuyết. Này, Mộ Dung bộ đầu, xin hãy cởi áo." Câu nói của hắn nghe cũng tương đối văn nhã.
Mộ Dung Phi Yên thực sự bất lực. Cởi áo hay xin hắn cởi, có gì khác nhau chứ? Nàng lắc đầu, mặt quay đi không nhìn Hồ Tiểu Thiên, rồi cởi áo khoác bên vai trái xuống, để lộ bờ vai trắng nõn như tuyết.
Hồ Tiểu Thiên thầm nghĩ: Cô nàng này giả đò quá chứ, xin hay cởi, có khác gì nhau đâu? Bảo ngươi cởi y phục thì ngươi lạnh lùng trừng mắt, xin ngươi hãy cởi y phục thì ngươi mới chấp nhận, ngang bướng gì không? Một ngày nào đó, lão tử sẽ để ngươi ngoan ngoãn cởi hết y phục của ngươi xuống. Ý nghĩ xấu xa thoáng hiện trong đầu hắn, nhưng lập tức tự trách: Con bà nó, ta từ lúc nào trở nên như vậy chứ? Ta là thầy thuốc, người ta là bệnh nhân, sao trong đầu lại có thể sinh ra ý nghĩ vô sỉ như thế? Dù bệnh nhân này tính tình thế nào, xinh đẹp ra sao, thân là thầy thuốc, sao có thể sinh ra ý nghĩ lột hết y phục của bệnh nhân chứ? Ta thực sự quá hèn hạ, quá vô sỉ rồi. Y đức, lão tử trước giờ vẫn luôn là người có y đức.
Trong lòng lấy đạo đức nghề nghiệp ra đọc thuộc lòng mấy lượt, nhưng trong chốc lát, mắt của Hồ Tiểu Thiên vẫn không chút chậm trễ. Bờ vai trắng nõn, đường cong mê hồn, không ngắm sao lại lãng phí? Xem như Hồ Tiểu Thiên có chút đạo đức nghề nghiệp, nhìn đi nhìn lại, cuối cùng cũng kiềm chế được dục vọng trong lòng. Đương nhiên còn có nguyên nhân quan trọng nữa, đó là hắn đã chứng kiến võ nghệ của Mộ Dung Phi Yên. Nếu thực sự sờ lên một cái, chỉ e sẽ nhận được hồi đáp là một trận mưa gió, cân nhắc lợi hại, tốt hơn là thu cái đuôi to, giả bộ có lương tri, có y đức quân tử.
Vết thương của Mộ Dung Phi Yên khép lại rất tốt, Hồ Tiểu Thiên giải phẫu thành công, khâu lại vô cùng khéo léo. Dù trước sau vẫn có một vết thương màu đỏ, nhưng nếu qua thời gian dưỡng thương, có thể khôi phục gần như bình thường, nếu không nhìn kỹ, hẳn là không thể nhìn ra. Phụ nữ thời đại này cũng không có mặc lễ phục hở lưng gì, nên xem ra trừ nam nhân của nàng sau này, người khác chẳng có cơ hội thấy vết sẹo trên người nàng.
Hồ Tiểu Thiên đốt rượu mạnh chuẩn bị sẵn, lấy kéo cắt chỉ và cái kẹp hơ hơ trên đó, bắt đầu tiến hành cắt chỉ cho Mộ Dung Phi Yên. Tổng cộng khâu ba đường, khi cắt chỉ phía sau lưng, Mộ Dung Phi Yên không nhìn nét mặt của hắn, cảm giác còn tự nhiên một chút, chỉ cảm thấy hơi thở của tên này càng lúc càng mạnh, khí nóng phả lên cổ nàng.
Mộ Dung Phi Yên xấu hổ không kìm nổi, khuôn mặt ửng đỏ lan xuống tận cổ. Trong lòng lẩm bẩm: "Cầm thú", nhưng thực tế Hồ Tiểu Thiên đúng là không làm bất kỳ hành vi vô sỉ nào. Dù vậy, trí tưởng tượng của Mộ Dung Phi Yên vẫn không thể ngăn được, cuối cùng biến thành bốn chữ: "Không bằng cầm thú."
Hồ Tiểu Thiên không hề cảm thấy mất tự nhiên. Gỡ sợi chỉ khâu cuối cùng xong, hắn dùng rượu mạnh tiêu độc cho Mộ Dung Phi Yên, rồi nâng người lên. Mộ Dung Phi Yên tức khắc nhanh nhẹn kéo áo bào lên, che đi bờ vai trần.
Hồ Tiểu Thiên cắt chỉ từ sau vai đi đến trước vai, như thể để hóa giải bầu không khí lúng túng giữa hai người, bèn cười nói: "Ta kể cho ngươi một chuyện hài. Chuyện kể có một nam nhân và một nữ nhân ngủ trên một giường, nữ nhân vẽ ở chính giữa giường một đường phân cách rồi nói với nam nhân: Nếu buổi tối ngươi dám qua vạch, ta nói ngươi đúng là cầm thú. Kết quả sáng sớm ngày hôm sau, nữ nhân phát hiện nam nhân không qua vạch, thế là nói với nam nhân: Người đến cầm thú cũng không bằng!"
Khuôn mặt Mộ Dung Phi Yên thoáng đỏ ửng lên, tay nàng tự nhiên lại đã nắm chuôi kiếm, trong lòng thầm mắng Hồ Tiểu Thiên không bằng cầm thú.
Hồ Tiểu Thiên nhìn ra cô nàng này da mặt mỏng, cảm thấy không được hài hước lắm, bèn tranh thủ thời gian nói tránh đi: "Vết thương lành lại rất tốt, sắp tới nhất định không được phơi nắng tắm nắng để tránh hình thành loại hắc sắc tố."
Mộ Dung Phi Yên ngạc nhiên: "Tắm nắng?"
Hồ Tiểu Thiên nói: "Chính là thoát y phơi nắng."
"Hạ Lưu!", Mộ Dung Phi Yên lập tức quăng cho hắn hai chữ đánh giá.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Này, nói chuyện với ngươi thật sự phí sức lão tử. Đây không phải hạ lưu, chẳng qua là một loại sinh hoạt. Ở quê hương ta, cả trai lẫn gái đều thích việc cởi bỏ hết y phục rồi nằm phơi nắng trên bãi biển. Cái đó gọi là tắm nắng. Ngươi nếu cũng muốn sống khỏe mạnh, ánh mặt trời, không khí và nước, thiếu một thứ cũng không được. Đạo lý đơn giản như vậy mà ngươi cũng không hiểu sao?"
Mộ Dung Phi Yên nửa tin nửa ngờ: "Quê hương ngươi? Ta không tin, tại sao có thể có nam nữ không biết liêm sỉ như vậy?" Nàng như bị đả kích mạnh, đến cả quê quán Hồ Tiểu Thiên cũng mắng luôn.
Hồ Tiểu Thiên đáp: "Người thế này gọi là phong kiến. Nhờ ánh mặt trời chiếu xuống có thể hình thành trong cơ thể người một loại vitamin, mà vitamin lại là điểm mấu chốt để hấp thu một loại khoáng chất nào đó, có phải phức tạp quá không?"
Mộ Dung Phi Yên có thể chẳng hiểu vitamin với khoáng chất là gì, nhưng nàng vẫn khinh thường đáp: "Không phức tạp gì, chính là tắm nắng bãi biển thôi! Có thể tắm nắng ở biển cũng chưa hẳn nhất thiết phải cởi bỏ y phục."
Hồ Tiểu Thiên trợn tròn hai mắt: "Ngươi có biết vì cái gì mà màu da của ta khỏe mạnh như vậy, vì cái gì mà ưa nhìn như vậy không?"
Mộ Dung Phi Yên cầm lấy trường kiếm, dung chuôi kiếm chỉ về phía Hồ Tiểu Thiên: "Đen thui có cái gì mà ưa nhìn, ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất đừng để ta thấy ngươi làm ra việc tổn hại lễ giáo, bằng không thì ta nhất định bắt ngươi!"
Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Tốt lắm, hôm khác thời tiết trời trong nắng ấm, ngươi tới hậu viện nhà ta, ta nhất định ở đó phơi mình tắm nắng, hoan nghênh ngươi tới bắt a!"
"Vô sỉ!", Mộ Dung Phi Yên cảm thấy không còn từ nào thích hợp với Hồ Tiểu Thiên hơn nữa rồi.
Khi Hồ Tiểu Thiên cất kỹ túi đựng dụng cụ giải phẫu, Mộ Dung Phi Yên kéo then cài cửa ra thì hai người Lý Dật Phong và Viên Sĩ Khanh đã chuẩn bị gõ cửa từ lúc nào. Hiện tại, khuôn mặt Lý Dật Phong càng trở nên tái nhợt, đến bữa cơm tối qua cũng nôn sạch sẽ ra hết, còn có thể đứng đó mà trì không ngã xuống đã là không dễ dàng gì.
Viên Sĩ Khanh cũng không biết vị Đại Đương gia này rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mỉm cười chạy ra chào đón, chắp tay thi lễ với hai người rồi nói: "Hồ công tử, Mộ Dung bộ đầu, đã là buổi trưa, đương gia chúng ta đặc biệt đặt tiệc rượu tại Yến Vân Lâu, kính xin hai vị nhận lấy chút tình mọn."
Hồ Tiểu Thiên tủm tỉm cười nhìn thoáng qua Lý Dật Phong, không hề có chút sát khí, mang vẻ hiền lành thiện lương, thuần túy là tươi cười với bạn tốt. Có thể Lý Dật Phong lại bị hắn cười cho sợ nổi da gà. Y quay người lại, chưa kịp chạy được hai bước liền phun ra.