43. Chương 43: Kẻ Hư Hỏng và Kẻ Bại Hoại (thượng)

Y Thống Giang Sơn

Chương 43: Kẻ Hư Hỏng và Kẻ Bại Hoại (thượng)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 16 (thượng): Kẻ hư hỏng và kẻ bại hoại
Vivian Nhinhi
Tiếng ồn ào phát ra từ lầu hai. Triển Bằng vừa nhìn đã tức đến phun ra lửa. Cha con nhà Phương bị một đám con nhà quyền quý vây quanh, cô con gái mù Phương Phương đang sợ hãi trốn sau lưng cha, còn Phương Tri Đường thì liên tục cúi đầu xin lỗi tên cầm đầu. Tên công tử dẫn đầu mặc một bộ cẩm bào màu xanh lá, thân hình cao lớn, da mặt trắng bệch, hai mắt phù thũng. Chỉ nhìn thôi cũng biết là kẻ bị tửu sắc hút kiệt thể lực. Đôi mắt dâm tà của hắn lướt qua Phương Tri Đường, thẳng nhìn cô con gái mù Phương Phương rồi nói: "Nha đầu, ngươi đụng vỡ bảo vật của ta, định bồi thường thế nào?"
Mảnh ngọc vỡ tán loạn dưới đất. Thì ra đám người kia đang chuẩn bị lên lầu ba uống rượu. Hai cha con nhà Phương từ trên lầu đi xuống. Phương Tri Đường thấy họ đến, vội kéo con gái đứng bên hông cầu thang để đám người kia đi qua. Không ngờ khi tên công tử áo xanh đi qua bên cạnh nàng, đụng phải một cái, ngọc bội rơi xuống đất, vỡ thành mấy mảnh không rõ nguyên nhân.
Vì vậy, một đám người vây lấy hai cha con này đòi bồi thường. Phương Tri Đường sợ hãi, vội vàng bảo vệ con gái, run rẩy móc hết số tiền được thưởng hôm nay đưa đến trước mặt tên công tử áo xanh: "Công tử, xin ngài xem số tiền này có đủ bồi thường không?"
Ánh mắt tên công tử áo xanh chỉ thoáng lướt qua số tiền trong tay lão, hừ lạnh một tiếng, một bàn tay đập mạnh vào tay lão. Bạc trong tay Phương Tri Đường lập tức bay tán loạn trên mặt đất, không ít đồng bạc vẫn lăn leng keng dọc theo cầu thang rơi xuống. Tên công tử áo xanh túm chặt lấy vạt áo của Phương Tri Đường nói: "Ngươi có biết không, khối ngọc bội kia là vật ngự tứ, giá trị liên thành, vài đồng bạc lẻ mà cũng dám nói đơn giản bồi thường?"
Phương Tri Đường cầu xin: "Thiếu gia... Tiểu nữ mắt mù không thấy gì, vừa rồi lão vẫn kéo nó đứng cạnh cầu thang chờ, cũng không đụng tới công tử..."
"Lão già, ý ngươi là bổn công tử cố ý vu oan cho ngươi à?" Tên công tử áo xanh túm lấy vạt áo của Phương Tri Đường kéo một cái. Phương Tri Đường dù sao cũng đã có tuổi, thân thể lại gầy yếu, căn bản không chịu được đối phương kéo đẩy, nhất thời không giữ được thăng bằng mà lăn từ trên cầu thang xuống. Cô con gái mù Phương Phương nghe thấy phụ thân kêu thảm, không biết chuyện gì xảy ra, thét lớn: "Cha....!!!" Khi nàng muốn chạy đến bên phụ thân, trước mặt lại bị người ngăn lại, chưa kịp dừng bước đã nhào vào trong ngực đối phương.
Tên công tử áo xanh cười ha hả, dang rộng hai tay, một bộ ôm cây đợi thỏ. Phương Phương đâm vào trong ngực hắn, tên này còn vô sỉ kêu lên: "Á ôi, đụng vào ngực ta rồi, đau quá, đau quá..." Đám bạn cẩu hữu đi theo cũng cười ầm ĩ không ngừng.
Phương Phương tránh về phía sau, muốn lách qua hắn để đi tìm phụ thân, nhưng nàng định hướng về phía nào, tên công tử áo xanh đều muốn chặn đường nàng, cười nói: "Yêu thương nhung nhớ, khặc khặc, rốt cuộc vẫn là bọn người bán nghệ hiểu phong tình nhất. Trông ngươi bộ dạng cũng tính thanh tú, không bằng cùng ta về nhà, theo hầu ta ba ngày, chỉ cần hầu hạ bổn công tử thoải mái, vui vẻ, ngọc bội kia nói không chừng ta sẽ cho không ngươi!"
Một đám bạn cẩu hữu cũng vội vàng phụ họa: "Sử công tử quả thật có lòng thương hương tiếc ngọc, quả là mẫu mực của thế hệ trẻ chúng ta!" Lại có tên nói: "Cho ngươi cơ hội, còn không tạ ơn công tử, mau làm công tử thoải mái, thỏa mãn..." Đám kia hiển nhiên cũng chẳng phải loại chim chuột tốt đẹp gì, vừa luôn miệng mấy lời thấp hèn, vừa không ngừng cười đến hạ lưu.
Phương Phương nghe thấy tiếng phụ thân rên rỉ, khốn nỗi không thấy rõ tình trạng phụ thân, hoảng đến độ khóc lên, cầu xin: "Cầu các vị công tử khai ân, để cho ta qua đi, van cầu các ngài..."
Tên công tử áo xanh cười ầm ĩ, nói: "Không phải là không được, ngươi tách ra hai chân đi qua người của ta mà tới!" Đám người xung quanh lại cười như điên.
Phương Tri Đường lăn từ trên cầu thang xuống, ngã sấp xuống sàn tầng hai, không đứng dậy nổi. Dù cho xung quanh thực khách không ít, chứng kiến cảnh trước mắt cũng bụng đầy căm phẫn, nhưng trên cơ bản đều là giận mà không dám nói gì, bởi vì nhìn từ cách ăn mặc của đám người này phần lớn đã nhìn ra bọn chúng không phải người bình thường, hơn nữa đối phương có nhiều người, ai cũng không dám mạo hiểm bất chấp bị đánh để lo chuyện thiên hạ.
Triển Bằng còn chưa chạy đến nơi đã xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn cả giận nói: "Giữa ban ngày ban mặt mà dám đùa giỡn con gái nhà lành, các ngươi có coi vương pháp ra gì hay không?" Trong lúc nói, hắn đã từ trên lan can lầu ba phi thân xuống, thân thể như đại bàng lao xuống dưới.
Tên công tử áo xanh sững sờ, nhưng thằng nhãi này võ công rõ ràng là không kém, vung tay phải lên, đánh một quyền về phía Triển Bằng.
Triển Bằng cũng đỡ trả một quyền, hai đấm đụng vào nhau, thịch một tiếng! Sau đó tên công tử áo xanh kia giẫm trên mặt đất liên tục lui về sau mấy bước, sắc mặt không khỏi biến đổi, năm tên đi cùng cũng tranh thủ thời gian chạy tới vây quanh hắn.
Triển Bằng cứu Phương Phương ra từ trong tay đám người này, nói khẽ: "Phương cô nương, cô không sao chứ?"
Phương Phương nghe ra Triển Bằng chính là một trong số những người nghe hát trong nhã gian vừa rồi, lắc đầu, rưng rưng nói: "Cha ta..."
Triển Bằng dẫn nàng đi vào lầu hai. Phương Tri Đường nằm trên mặt đất, trông như người chết rồi, động đậy không nổi, nghiêng đầu, sau gáy chảy ra một bãi máu tươi. Phương Phương nắm tay phụ thân, khóc òa lên.
Lúc này, Hồ Tiểu Thiên, Mộ Dung Phi Yên và Viên Sĩ Khanh cũng nghe được động tĩnh rồi chạy ra, chứng kiến tình cảnh trước mặt tất cả cùng chấn động. Viên Sĩ Khanh vừa chạy tới bên cạnh Phương Tri Đường hoảng sợ gọi: "Phương huynh, Phương huynh!" Vừa sờ đến sau đầu Phương Tri Đường đã thấy cả một bàn tay toàn máu tươi. Lại thấy góc trán bên phải của lão vẫn không ngừng chảy máu ồ ồ, Viên Sĩ Khanh cuống quýt lấy tay bịt chặt. Phương pháp xử lý này thực ra rất chính xác, dùng áp lực cầm máu.
Hồ Tiểu Thiên đi tới bên cạnh hắn, nhắc nhở: "Dùng sức bịt lấy!" Từ tình trạng của Phương Tri Đường thì thấy, hẳn là có động mạch nhánh một bên đầu bị đứt mới khiến máu chảy nghiêm trọng như vậy.
Mà bấy giờ đám gia đinh của Hồ Tiểu Thiên cũng nghe thấy ồn ào chạy tới, bọn chúng gần đây bị vị thiếu gia này làm cho hoảng sợ, chỉ cần có tí gió thổi cỏ lay nào đều nghi là có liên quan tới thiếu gia nhà mình. Hồ Tiểu Thiên lại bảo Lương Đại Tráng và Hồ Phật hỗ trợ đưa Phương Tri Đường đến một gian phòng gần đó, tiện thể mang cả hộp đồ giải phẫu đến.
Đám người của tên công tử áo xanh kia thấy có thể đã gây ra chuyện dính dáng đến mạng người, cũng không dám tiếp tục dừng lại, thừa dịp lực chú ý của mọi người đều tập trung ở Phương Tri Đường, quay người tính chạy trốn, nhưng vừa đi chưa được hai bước đã nghe được một giọng nói tức giận gầm lên: "Tất cả đứng hết lại cho ta!"
Triển Bằng chỉ vào tên công tử áo xanh kia nói: "Đánh người bị thương còn muốn chạy à?"
Tên công tử áo xanh cười lạnh nói: "Thì ra ngươi muốn xen vào chuyện người khác à? Chán sống rồi phỏng?"
Triển Bằng hét lớn một tiếng vọt tới.
Mộ Dung Phi Yên dường như cũng xông ra đồng thời với hắn. Mộ Dung Phi Yên thấy tên công tử áo xanh kia, trong lòng không khỏi khẽ giật mình, bởi vì tên đó không phải nhân vật bình thường. Hắn là Sử Học Đông - con trai duy nhất của Lại Bộ Thượng Thư Sử Bất Xuy. Lại Bộ quản lý việc thăng giáng chức vụ của quan lại, địa vị trong Lục bộ cực cao, cho dù là đại quan nhất phẩm, nhị phẩm trong triều cũng luôn giữ thái độ hết sức khách khí với Lại Bộ Thượng Thư Sử Bất Xuy. Mộ Dung Phi Yên sau khi nhận ra Sử Học Đông, thầm nghĩ chuyện hôm nay chỉ sợ là phiền toái lớn rồi. Trong kinh thành có ba tên thiếu gia hư hỏng, tên Sử Học Đông này chính là một trong số đó. Hồ Tiểu Thiên gần đây mặc dù gây việc ác không ít, nhưng mà so với Sử Học Đông thì hắn chỉ là đàn em, như hàng rởm gặp hàng thứ thiệt mà thôi. Trong mười sáu năm Hồ Tiểu Thiên ngơ ngẩn kia, Sử Học Đông người ta đã làm không biết bao nhiêu việc ác, tội ác chồng chất, xú khí ngút trời, tiếng xấu rõ rành rành. Về phần mấy tên đồng bọn đi cùng Sử Học Đông cũng đều là con cháu nhà quan, đám con ông cháu cha này cả ngày chơi bời lêu lổng hoành hành không biết sợ ai, đã gây ra không ít thị phi trong kinh thành này.
Mộ Dung Phi Yên - vị bộ đầu chấp pháp trong kinh thành này tất nhiên có không ít quan hệ với hắn. Nếu như nói Mộ Dung Phi Yên có khinh bỉ Hồ Tiểu Thiên một tí, vậy thì với tên Sử Học Đông kia chính là căm thù đến tận xương tủy, hận không thể thanh trừ cho thống khoái rồi. Mặc dù nhiều lần tranh chấp nhưng Mộ Dung Phi Yên cuối cùng đều chấm dứt bằng thất bại. Hậu trường nhà hắn quá cứng rắn, chẳng những có phụ thân là Lại Bộ Thượng Thư, mấy vị thúc thúc bá bá đều làm quan trong triều. Nhị bá của hắn đang làm Thiếu Doãn ngay trong Kinh Triệu Phủ. Coi như là bắt hắn đến Kinh Triệu Phủ được thì đến cùng vẫn chẳng giải quyết được gì. Bởi vì mấy chuyện này mà Mộ Dung Phi Yên không chỉ một lần bị thủ trưởng răn đe, có thể nói nàng ta căm thù đám con ông cháu cha này đến tận xương tủy. Mộ Dung Phi Yên vốn là kẻ trong mắt không chứa nổi hạt cát nào, chứng kiến một màn trước mặt thì sao có thể ngồi yên không để ý đến. Khi nàng đang muốn tiến lên làm nhiệm vụ thì Triển Bằng đã xông ra trước, lao vào đánh nhau với đám người Sử Học Đông kia.