Y Thống Giang Sơn
Chương 45: Huyết thống cho phép (phần trên)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bây giờ ông chủ của Yến Vân Lâu Tống lão vừa trở về, nghe tin quán rượu của mình xảy ra chuyện đã vội vàng chạy tới nhưng vẫn chậm một bước, chứng kiến tình cảnh trước mặt ông không kìm được thở dài. Ông đi đến bên cạnh Viên Sĩ Khanh nhẹ giọng hỏi thăm sự tình, cùng lúc đó Bộ Khoái của Kinh Triệu Phủ và Nhị bá của Sử Học Đông là Sử Cảnh Đức cùng xuất hiện. Sử Cảnh Đức là Kinh Triệu Phủ Thiếu Doãn, một quan chức Tứ phẩm. Mộ Dung Phi Yên dù đã xuất thủ bắt giữ Sử Học Đông nhưng nàng cũng biết chuyện này dù kiện lên Kinh Triệu Phủ cũng không giải quyết được gì, nên ban nãy nàng chỉ điểm huyệt đám người Sử Học Đông mà không gây thêm khó khăn gì cho gã. Một mặt nàng cho người đến Kinh Triệu Phủ báo tin, mặt khác lại nhắc nhở Triển Bằng rời đi. Dù sao Triển Bằng cũng chỉ là thợ săn bình thường, hôm nay hắn bênh vực kẻ yếu chọc giận Sử Học Đông, nếu ở lại chắc chắn sẽ gặp thêm nhiều phiền phức nên Mộ Dung Phi Yên mới để cho gã tận dụng cơ hội đối phương chưa biết thân phận của hắn mà nhanh chóng rời đi. Triển Bằng tuy không tình nguyện nhưng gã cũng biết với thân phận của Hồ Tiểu Thiên chẳng ai dám làm gì hắn, chính mình ở lại chỉ thêm rắc rối, nên rời đi sớm là hơn.
Mộ Dung Phi Yên biết mình nhất định sẽ bị khiển trách vì vụ việc này, nếu làm không tốt còn có thể bị trừng phạt, giáng chức nên nàng nhanh trí đem Hồ Tiểu Thiên ra làm vật tế. Cái này gọi là sắp chết thì kéo thêm người chịu tội thay, dù sao nàng đối với Hồ Tiểu Thiên cũng không có cảm tình gì, để hai thiếu niên hư hỏng đấu với nhau cho dù cả hai cùng bị thương cũng coi như đã trừ hại cho dân. Dù nàng tính toán kỹ lưỡng nhưng khi chứng kiến Hồ Tiểu Thiên ra tay đánh Sử Học Đông tàn bạo, nàng cũng cảm thấy không thoải mái, cảm thấy hôm nay lừa gạt Hồ Tiểu Thiên có phần quá đáng.
Sử Cảnh Đức mặc quan phục thở hồng hộc lên đến tầng hai Yến Vân Lâu, hô to: "Dừng tay, tất cả đều dừng tay cho ta!" Sử Cảnh Đức chạy tới nhanh như vậy là sợ cháu trai gây ra chuyện lớn. Người khác còn không rõ tính tình của Sử Học Đông nhưng gã thì hiểu rất rõ, những năm nay Sử Cảnh Đức đã không ít lần chùi đít cho tên cháu trai bảo bối này. Gã không tin cháu trai của mình phải chịu thiệt, từ trước tới giờ chỉ có chuyện Sử Học Đông ăn hiếp người khác chứ chưa bao giờ có chuyện ngược lại. Sử Cảnh Đức sợ nhất là có án mạng, lão Hoàng Đế sức khỏe ngày càng xấu đi, thời điểm này là lúc ngôi vị Hoàng Đế thay đổi, thời gian này vô cùng nhạy cảm, tất cả quan viên đều hạn chế xuất hiện. Hắn Tam đệ Bộ Hộ Thượng Thư Sử Bất Xuy đặc biệt dặn dò trong khoảng thời gian này cần phải bớt phóng túng nhưng thằng nhóc con này vẫn còn đi ra ngoài gây sự.
Sử Cảnh vừa đến hiện trường tình hình lập tức thay đổi, lúc đầu Sử Học Đông bị Hồ Tiểu Thiên đánh cho một trận đã bớt hung hăng nhưng khi nhìn thấy Nhị bá chạy đến thì ngay lập tức lại có tự tin, lớn giọng kêu lên: "Nhị bá, bắt bọn chúng lại, chúng nó thông đồng với nhau mưu bí mật làm phản!"
Hồ Tiểu Thiên vừa nghe thấy gã nói vậy thì cảm thấy lạnh cả sống lưng, hắn không ngờ thằng cháu trai bướng bỉnh này lại còn biết trắng đen ngược lại, vu khống bọn hắn mưu phản - đây là trọng tội bị chém đầu cả nhà. Hồ Tiểu Thiên trong lòng tự nhủ hôm nay ta cũng muốn xem đến cùng là ngươi lợi hại hay vẫn là ta tàn nhẫn hơn.
Khi Hồ Tiểu Thiên và Sử Học Đông tranh cãi thì những người không liên quan đều đã đứng lui ra phía sau, cho dù là Viên Sĩ Khanh cũng hiểu thời điểm này nên rời xa là tốt hơn. Con cháu quan lại đánh nhau thì không phải những thầy thuốc bình thường như gã có thể can thiệp.
Hồ Tiểu Thiên nhìn vào quan phục của Sử Cảnh Đức đoán ngay gã là quan Tứ phẩm, vừa nghe Mộ Dung Phi Yên nói cha của thiếu niên áo xanh này là quan Ngũ phẩm, thật không ngờ gã còn có Nhị bá là quan Tứ phẩm. Nhưng Hồ Tiểu Thiên cũng cho rằng chẳng có gì khác biệt, quan Tứ phẩm thì sao? Cha mình là chính Tam phẩm, đám người này dám làm khó dễ mình?
Sử Cảnh Đức cũng không biết Hồ Tiểu Thiên, gã nhíu mày hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?" Trong lúc hỏi chuyện, gã đi đến bên cạnh Sử Học Đông nhẹ nhàng vỗ vào lưng hắn một phát.
Sử Học Đông cảm thấy cơ thể bỗng nhiên buông lỏng, huyệt đạo bị khống chế đã bị Nhị bá cởi bỏ.
Hồ Tiểu Thiên tuy không biết võ công, nhưng khi thấy Sử Học Đông đang không thể cử động bị Sử Cảnh Đức vỗ một cái lập tức được tự do cũng đoán được võ công của Sử Cảnh Đức chắc rất cao.
Sau khi Sử Học Đông được tự do, gã lập tức chạy đến chỗ Hồ Tiểu Thiên định trả thù nhưng bị Sử Cảnh Đức giữ lại, giận dữ hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Gã tuy hỏi Sử Học Đông nhưng mắt lại nhìn về phía Mộ Dung Phi Yên.
Mộ Dung Phi Yên là cấp dưới của hắn, Sử Cảnh Đức đối với người nhiều lần phá án trọng, công chính nghiêm minh như nàng không có chút thiện cảm nào. Nếu không có cấp trên của gã là Kinh Triệu Doãn Hồng Bách Tề che chở cho nàng, Sử Cảnh Đức đã sớm loại bỏ nha đầu này khỏi đội ngũ Kinh Triệu Phủ. Đây cũng không phải lần đầu Mộ Dung Phi Yên đối đầu với Sử gia, dù cháu trai mình làm sai cũng không nên ầm ĩ như vậy, điều này làm gã rất khó chịu. Mộ Dung Phi Yên tiến lên chắp tay, tóm tắt sự việc diễn ra, nàng cũng không nhắc đến Hồ Tiểu Thiên, chỉ nói là Sử Học Đông đánh người khác bị thương, để cho việc này bớt gây ồn ào, nàng mới ra tay bắt giữ đám người Sử Học Đông.
Sử Học Đông nghe xong giận dữ nói: "Ngươi ăn nói lung tung, rõ ràng là kẻ đui mù kia lấy trộm ngọc bội của ta, bị ta phát hiện nàng sợ hãi làm rơi vỡ ngọc bội của ta. Ta chỉ muốn tranh luận phải phải với nàng, đồng lõa của nàng xông lên định đánh ta, lại không may trượt chân từ cầu thang ngã xuống, tất cả những người bên cạnh đều có thể làm chứng cho ta!"
Lúc này đám cẩu by của Sử Học Đông cũng được tự do, thấy Sử Cảnh Đức nhìn đến cả đám lập tức lại bắt đầu lớn lối, đồng thời trợ giúp Sử Học Đông kêu oan.
Mộ Dung Phi Yên nói: "Sự việc không phải như vậy..."
Sử Cảnh Đức lấy ánh mắt ngăn cấm nàng rồi nói: "Lúc bọn chúng xích mích ngươi có mặt ở đây?"
Mộ Dung Phi Yên cắn cắn bờ môi, đúng là lúc xảy ra đánh nhau nàng không có mặt tại hiện trường, nàng chỉ có thể lắc đầu. Lúc đó chỉ có Triển Bằng nhưng Mộ Dung Phi Yên suy nghĩ Triển Bằng chỉ là thợ săn không địa vị, không nỡ để hắn liên lụy đến phiền toái này nên đã bảo hắn rời đi.
Sử Cảnh Đức hừ lạnh một tiếng, ra lệnh cho thuộc hạ mang cô gái mù Phương Phương đến.
Phương Phương chưa bao giờ gặp chuyện lớn như vậy, dù nàng không nhìn thấy gì nhưng chỉ cần nghe được tiếng quát mắng của đám Bộ Khoái đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn, quỳ trên mặt đất, run rẩy nói: "Dân nữ Phương Phương, kính chào đại nhân..."
Sử Cảnh Đức ra vẻ ôn hòa nhẹ nhàng trước mặt mọi người hỏi: "Cô nương, ngươi đừng sợ hãi, đem chuyện xảy ra kể lại, ta sẽ phân xử giúp ngươi."
Phương Phương gật đầu, nhỏ giọng kể lại quá trình vừa rồi xảy ra, khi nói đến đầu bậc thang gặp Sử Học Đông, bị gã đụng trúng, Sử Học Đông chen lời: "Rõ ràng là ngươi muốn ăn trộm ngọc bội của ta, hiện tại lại dám ăn nói bừa bãi, loại người hèn hạ này không nghiêm khắc với ngươi thì ngươi không chịu nói thật."
Phương Phương bị làm sợ khóc lớn: "Đại nhân, oan uổng a... Dân nữ là người mù, làm sao có thể đi ăn trộm đồ đạc của hắn. Mọi vị khách, các vị hương thân phụ lão xin đứng ra giúp ta phân xử, giúp dân nữ phân biệt đúng sai!"
Xung quanh người xem tuy nhiều nhưng đều đồng tình với cô gái mù Phương Phương đáng thương này, nhưng ai cũng biết nếu động đến loại người như Sử Học Đông sẽ rước họa vào thân.
Hồ Tiểu Thiên không nhịn được nói: "Lúc nãy ai nói ngọc bội kia là vật được Hoàng thượng ban?" Hắn không biết khi nào đã nhặt mảnh vỡ ngọc bội từ trên mặt đất lên. Hồ Tiểu Thiên đối với đồ bằng ngọc cũng có chút nghiên cứu, xem xét thấy đây chắc chắn là loại ngọc thạch tầm thường, không phải vật báu, bên trên chạm khắc cũng bình thường, không phải đồ vật trong Hoàng cung.
Sử Học Đông nói: "Đương nhiên đây chính là vật Hoàng thượng ban thưởng cho nhà ta, các ngươi làm vỡ ngọc bội chính là bất kính với Hoàng thượng, là tội khi quân, chính là mưu phản!" Thằng này lớn giọng trả lời, tưởng mình đang chiếm ưu thế.
Hồ Tiểu Thiên cười lớn nói: "Loại ngọc bội này, mấy quán ven đường cũng bán, chỉ cần một đồng có thể mua mười mấy cái, thật đúng là nhìn không ra ngươi lại là một tên đụng sứ cao thủ a!"
Sử Học Đông không biết đụng sứ là gì, gã nhìn chằm chằm Hồ Tiểu Thiên, chỉ vào mặt hắn nói: "Tên này là đồng bọn của kẻ mù kia, đem bọn họ tất cả đều bắt lại."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngươi tưởng ngươi nói gì cũng đúng? Ngươi tưởng mình là ai? Vật được Hoàng thương ban, loại người bại hoại như ngươi có thể gặp được Hoàng thượng sao?"
"Ngươi, ngươi..."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Ngọc bội kia có đáng tiền hay không ta không nói đến, ngươi dám nói đây là vật Hoàng thượng ban thưởng để chứng minh điều này cũng không khó, chúng ta đi gặp Hoàng thượng để xác nhận, nếu thật đây là vật Hoàng thượng ban cho ngươi, ta liền nuốt nó."
Sử Học Đông tức giận nghiến răng nghiến lợi nói: "Ăn nó chẳng phải là tiện lợi cho ngươi? Làm tổn hại vật Hoàng thượng ban đó là tội tịch thu gia sản, tử hình."