Y Thống Giang Sơn
Chương 46: Dòng máu buộc tội
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồ Tiểu Thiên tỏ vẻ sợ hãi: "Bị tịch thu tài sản, cả nhà bị chém đầu? Sợ! Thật là quá sợ!" Đám gia đình phía sau liền cười vang lên, vì giúp đỡ chủ tử chính là trách nhiệm của chúng.
Sử Học Đông cười lạnh nói: "Giờ mới biết sợ thì đã muộn rồi!"
Hồ Tiểu Thiên bước tới một bước, cười hắc hắc nói: "Nhưng nếu vật này không phải do hoàng thượng ban cho ngươi, mà là ngươi mua được từ vỉa hè, thì ngươi chính là phạm tội khi quân, mạo danh hoàng thượng để lừa bịp người khác, làm tổn hại thanh danh hoàng thượng. Việc này không chỉ là chém đầu tịch thu tài sản, mà còn là tru di cửu tộc!"
Những lời này khiến sắc mặt Sử Học Đông biến đổi. Ngọc bội kia căn bản là hàng giá rẻ hắn mua ở vỉa hè, ngày nào cũng dùng nó để lừa bịp người khác, lần nào cũng thành công, cho đến khi gặp Hồ Tiểu Thiên, hôm nay không ngờ hắn lại bị phát hiện sự thật.
Hồ Tiểu Thiên lạnh lùng nhìn Sử Học Đông cùng đám hồ bằng cẩu hữu kia: "Đừng đứng gần hắn như vậy, trong lúc diệt cửu tộc, hắn sẽ không từ thủ đoạn để cuốn theo các ngươi đâu!"
"Rào rào", cả đám liền lùi lại phía sau, chỉ còn Sử Học Đông đứng đối diện với Hồ Tiểu Thiên. Thời buổi này, cái không đáng tiền nhất chính là nghĩa khí.
Sử Cảnh Đức thầm kêu khổ. Tên tiểu tử ngu dốt này, đúng là gì cũng dám nói. Hoàng thượng ban ngọc bội cho Sử gia từ lúc nào vậy? Nếu có chuyện này thì làm sao ta không biết được? Đứa cháu này thật không tỉnh táo, hôm nay gặp phải đối thủ rồi. Tiểu tử này là ai vậy? Chẳng lẽ không biết thế lực của Sử gia? Hắn lặng lẽ hỏi Mộ Dung Phi Yên: "Hắn là ai?"
Mộ Dung Phi Yên thấy khí thế Sử Học Đông hoàn toàn bị Hồ Tiểu Thiên áp chế, trong lòng thầm cao hứng, xem ra hôm nay kéo tên Hồ Tiểu Thiên này xuống nước là hoàn toàn chính xác. Nghe Sử Cảnh Đức hỏi, nàng đương nhiên không giấu diếm, thấp giọng nói thân phận hắn cho Sử Cảnh Đức nghe.
Sử Cảnh Đức nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra là nhi tử Hồ Bất Vi, khó trách kiêu ngạo như vậy.
Sử Học Đông cả giận nói: "Ngươi có biết ta là ai không? Cha ta chính là quan tam phẩm, Lại bộ thượng thư Sử..."
"Im ngay!" Sử Cảnh Đức gầm lên giận dữ ngắt lời cháu mình. Loại thời điểm này mà còn dám lấy cha mình ra để hù dọa, quả thực là ngu không ai bằng. Người khác không bôi đen ngươi, chính ngươi lại chủ động bôi tro chát vào mặt Sử gia, đứa cháu này quả thực rất ngu xuẩn.
Tuy rằng lời nói Sử Học Đông bị thúc thúc cắt ngang, nhưng Hồ Tiểu Thiên nghe liền minh bạch. Tam phẩm, mẹ! không phải Mộ Dung nha đầu nói cha hắn là quan ngũ phẩm sao? Lại bộ thượng thư, đây không phải là Sử Bất Xuy sao? Hảo hữu chí giao của cha ta đây!
Hồ Tiểu Thiên lúc này mới biết bị người ta chơi xỏ rồi. Tính kế hắn không phải ai khác mà chính là nha đầu Mộ Dung. Trong lòng phẫn nộ! Nhìn hằm hắm vào Mộ Dung Phi Yên, lại càng tức giận chính là cô nàng này căn bản không nhìn mình, là chột dạ, hay đắc ý? Bà ngoại ngươi, ta nói đại gia ngươi! Hồ Tiểu Thiên giờ tức điên rồi. Không đúng đại gia nàng không liên quan, oan có đầu nợ có chủ ta *** ngươi! Lão tử không để yên cho ngươi, ngươi dám chơi ta, hôm nay khác gì ta chơi cha ta một vố. Màn hôm nay mà để truyền đến tai cha mình, chắc chắn lão không tha cho mình.
Sử Cảnh Đức tức giận tái mặt: "Mang cả hai người này đi cho ta!" Sự tình phát triển đến thế này thì không nên để cho người xem nữa, càng để lâu phiền toái càng lớn.
Mộ Dung Phi Yên không lo lắng cho Hồ Tiểu Thiên. Với bối cảnh của hắn, Sử Cảnh Đức cũng không có khả năng làm gì hắn. Cái nàng quan tâm là cha con họ Phương. Khéo léo hỏi Sử Cảnh Đức muốn xử lý hai người như nào, Sử Cảnh Đức hiển nhiên không còn tâm trí giải quyết loại chuyện nhỏ nhặt này. Thấy tính mạng Phương Tri Đường cũng không có nguy hại, khoát tay áo nói: "Cho chúng hai mươi lượng bạc, bảo chúng không được hé răng."
Thực sự không phải là Sử Cảnh Đức không muốn đòi lại công bằng cho cháu mình, làm rõ chân tướng việc hôm nay. Hắn cũng hiểu rõ, nhất định là cháu mình gây chuyện. Đứa nhỏ này càng ngày càng phá phách hơn, rõ ràng là nổi hứng đùa giỡn cô gái mù, thể diện Sử gia đều bị làm cho hết sạch rồi. Vốn Sử Cảnh Đức cũng chả cần xuất ra hai mươi lượng bạc để dàn xếp, nhưng do chuyện này có Hồ Tiểu Thiên dính vào nên có chút khó giải quyết.
Sử Cảnh Đức biết rõ giao tình giữa Sử Bất Xuy và Hồ Bất Vi, nhất là vào lúc này hai nhà không nên nảy sinh mâu thuẫn. Sử Cảnh Đức liền cho đem hai tiểu tử không biết lo nghĩ này ra ngoài, đợi đến chỗ không người, lại cho người khác tản ra gọi hai người vào Phong Vũ Đình.
Sử Bất Xuy lúc này cũng biết thân phận Hồ Tiểu Thiên. Hai người tuy mắt nhìn nhau vẫn tràn ngập thù hận, nhưng hai người cũng không có xuất ra ác ngữ về phía đối phương. Bởi vì đều rõ ràng nếu việc này tạo ra động tĩnh quá lớn thì không có lợi cho ai cả. Đây cũng coi là một loại hàm dưỡng của con cháu quan viên, trời sinh có cái nhìn về đại cục cao hơn dân thường.
Sử Cảnh Đức thở dài nói: "Thật sự là lũ lên ngập miếu long vương, người trong nhà không nhận ra nhau. Phụ thân các ngươi mà biết các ngươi ở ngoài làm ra loại chuyện này, huyên náo đến ngươi chết ra sống, các ngươi nghĩ họ có cảm tưởng như thế nào?"
Hồ Tiểu Thiên cúi đầu không nói gì. Trong lòng cực kỳ khinh bỉ Sử Học Đông. Hôm nay mình bị người khác ám toán rồi, bị Mộ Dung Phi Yên dùng làm vũ khí. Cái loại cảm giác thất bại này khó nói nên lời.
Sử Học Đông cũng không nói gì. Gã không nói chính là vì đuối lý. Chuyện gì xảy ra gã rõ nhất, vì nhìn cô gái mù Phương Phương có chút tư sắc nên mới làm cái kế nhỏ. Lúc đi qua nàng cố ý đụng vào, tiện tay ném ngọc bội xuống đất, cho rơi nát rồi vu oan cho Phương Phương. Chẳng qua là không nghĩ tới xảy ra loại chuyện này. Trong lòng thầm kêu không may, cực kỳ hận Hồ Tiểu Thiên. Gã là người lòng dạ hẹp hòi, trước mặt mọi người bị Hồ Tiểu Thiên đánh cho méo hết cả mặt. Mối nhục này sao có thể không báo? Nhưng hôm nay không phải lúc báo thù.
Sử Cảnh Đức tình ý sâu xa nói: "Phụ thân của các ngươi là quan đồng liêu, là tương giao tâm đầu ý hợp, cùng phụ tá thánh thượng cúc cung tận tụy. Hai người các ngươi coi như không làm gì tốt cho cha mình, cũng không nên suốt ngày đi gây chuyện cho họ thêm phiền não chứ. Vẫn tốt việc hôm nay không có quá ồn ào, ta thấy coi như thôi đi. Có câu không đánh nhau thì không quen biết, về sau gặp mặt các ngươi vẫn coi như huynh đệ." Sử Cảnh Đức ra mặt làm người hòa giải.
Hồ Tiểu Thiên lại không nói gì. Gia hỏa quen hai mặt, trong lòng khinh bỉ Sử Học Đông. Nhưng hôm nay hắn coi như chiếm hết tiện nghi nên lộ ra vẻ rộng lượng. Huống chi trọng tài trước mặt lại là Nhị bá Sử Học Đông. Người ta nói vậy là đã để mặt mũi cho mình, nên Hồ Tiểu Thiên cũng không muốn lắm chuyện. Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt. Tuy Sử Học Đông chẳng coi chả là cái thá gì, nhưng mặt ngoài vẫn phải làm.
Sử Học Đông tuy rằng cực hận Hồ Tiểu Thiên, nhưng con hàng này dù sao cũng là con quan. Từ nhỏ lớn lên trong phủ quan, mưa dầm thấm đất. Đối với việc hư tình giả ý bằng mặt không bằng lòng trong quan trường coi như là cưỡi xe nhẹ đi đường quen. Nở ra nụ cười cứng ngắc: "Hồ huynh đệ, ta thực sự không biết ngươi là con của Hồ thúc thúc. Hổ thẹn hổ thẹn, thật sự là lũ dâng ngập miếu long vương, người nhà không nhận ra nhau. Hiểu lầm rồi, trách ta, tất cả đều trách ta."
Hồ Tiểu Thiên cũng coi như có cớ để đi xuống. Thân thiết tiến tới cầm tay Sử Học Đông nói: "Sử đại ca, việc hôm nay là trách ta. Nếu ngươi còn giận cứ hung hăng đánh cho ta một trận, ta tuyệt không đánh trả."
Sử Học Đông thầm mắng. Đánh một trận là tiện nghi cho ngươi rồi. Ta giết có ngươi cũng không giải hết hận. Tiểu tử ta không để yên cho ngươi đâu!
Hai tên tiểu tử đều là dối trá tới cực điểm. Nắm tay nhau hàn huyên, vô cùng thân thiết, như chưa từng có việc gì. Sử Cảnh Đức thấy hai thằng này như vậy, trong lòng cũng thấy an ủi. Dù sao không nên kết oan gia. Nếu xảy ra việc gì thì đối với Sử gia hay Hồ gia đều không có lợi.
Sử Học Đông nói: "Hồ lão đệ, ta có một yêu cầu quá đáng."
Hồ Tiểu Thiên thấy tên này đến giờ đều nắm tay mình không buông, đang muốn thoát ra. Lại thấy gia hỏa này nói vậy, có chút cảnh giác. Chẳng lẽ lại muốn lấy cô gái mù Phương Phương kia? Chẳng lẽ định bảo mình đừng nhúng tay vô chuyện của hắn? Không được! Đây là vấn đề nguyên tắc, một bước cũng không nhường! Trên mặt cười tủm tỉm như gió xuân ấm áp: "Sử đại ca mời nói!"
Sử Học Đông nói: "Không đánh nhau không quen biết. Tuy rằng lần đầu gặp mặt có chút không vui, nhưng ta chẳng biết tại sao lại không hề oán hận lão đệ, ngược lại cảm thấy vô cùng thân thiết. Ta có ý cùng lão đệ kết nghĩa huynh đệ. Không biết ý lão đệ thế nào?"
Hồ Tiểu Thiên nghe xong đầu liền có cảm giác to lên một chút. Mẹ! ngươi nào sao không soi vào xô nước tiểu mà nhìn mình. Tiếng xấu, đạo đức bại hoại, ta mà kết nghĩa với ngươi không phải là tự bôi tro chát trấu vào mặt mình sao?
Sử Học Đông tuy hẹp hòi, nhưng công phu ngoài mặt lại là nhất lưu đấy. Mặt mũi tràn đầy vẻ chờ mong nhìn Hồ Tiểu Thiên.