Y Thống Giang Sơn
Chương 7: Thay trắng đổi đen (thượng)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Đại Tráng vừa bước vào phòng thì đã thấy hai anh em Đường Thiết Hán và Đường Thiết Thành dẫn theo người đứng trước mặt Hồ Tiểu Thiên. Hắn chỉ mặc mỗi chiếc quần cộc c** tr*n ngông nghênh đứng dưới ánh mặt trời, khiến hai người trợn mắt nổi giận như lửa đốt.
Đường Thiết Hán cầm đao chỉ vào Hồ Tiểu Thiên: "Hồ Tiểu Thiên, ngươi dám làm vậy với em gái ta?"
Hồ Tiểu Thiên cười tủm tỉm: "Ngươi nghĩ ta làm gì em gái ngươi?"
"Ách..." Đường Thiết Hán lúng túng, quay sang nói với em: "Lão Nhị, chúng ta nghĩ hắn... làm gì giờ?"
Đường Thiết Thành quát: "Mẹ! Tên tiểu tử kia, ngươi dám động tới một cọng tóc gáy em gái ta, huynh đệ ta sẽ thiêu rụi cái thượng thư phủ này, đến viên ngói cũng không chừa."
Đường Thiết Hán lay em trai: "Lão nhị hắn động tới, đã động tới!" Thật ra vừa rồi Hồ Tiểu Thiên chặt đứt tóc em gái hắn ngay trước mặt, Đường Thiết Hán vốn thật thà, nói gì nói đó.
Đường Thiết Thành thở phì phì: "Không nói sớm! Ngươi chỉ cần động tới một đầu ngón tay của em ta..."
Hồ Tiểu Thiên cắt ngang: "Mẹ! Đừng nói nhảm, từ đầu tới chân em ngươi ta đều đã động tới, thì sao?"
"Ngươi..."
Lúc đó Lương Đại Tráng vừa cầm dao kề cổ Đường Khinh Tuyền bước ra. Gã hy vọng tràn trề, nhưng lại thấy cô gái vẫn mặc đầy đủ quần áo, không khỏi thất vọng. "(Thiếu gia này thật âm hiểm, ăn thịt đến nước sốt cũng không để lại giọt nào cho hạ nhân. Làm chuyện tốt xong xuôi, sao lại mặc quần áo vào làm gì? Còn quấn chặt như vậy, cho ta xem qua một chút không được sao?)" Lương Đại Tráng oán thầm, mặt lộ vẻ hung thần ác sát, kề đao lên cổ Đường Khinh Tuyền tiến tới trước Hồ Tiểu Thiên. Lúc này hắn đã trấn định lại, khí thế trỗi dậy, lời nói oai phong: "Tất cả lui xuống! Đi ra ngoài, có tin ta chém phát chết nàng không!"
Đường Thiết Hán ôm đầu khó chịu: "Lại vậy..." Hắn không biết làm thế nào, Đường Thiết Thành cũng há hốc mồm - em mình đang trong tay địch, ném chuột sợ vỡ bình.
Lương Đại Tráng thấy chúng bị dọa, không khỏi đắc ý. Đang định nói thêm mấy câu ngạo mạn thì bỗng cảm thấy vai bị vỗ nhẹ.
Hồ Tiểu Thiên gật gật đầu: "Nhờ, nhờ, che hết màn hình rồi!"
Lương Đại Tráng tuy không biết màn hình là gì, nhưng rõ ràng mình đang chắn trước tiểu chủ nhân. Gã lẩm bẩm: "(Chó cắn khách tới, không nhìn được ý tốt của người ta)", rồi kéo Đường Khinh Tuyền lùi về sau.
Đường Khinh Tuyền hung hăng nhìn chằm chằm Hồ Tiểu Thiên, như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
Hồ Tiểu Thiên mới phát hiện nàng bị nhét đầy vải vào miệng, rõ ràng là do Lương Đại Tráng làm. Chán nản vì buổi nói chuyện vô nghĩa, hắn nghĩ: "(Tên nô tài này vừa rồi không thừa cơ chấm m*t gì chứ? Gia hỏa này cũng không phải tốt đẹp gì.)"
Hồ Tiểu Thiên tiến lên: "Không phải ai mạnh miệng nói thiêu phủ thượng thư hay sao?"
Đường Thiết Hán nhìn em mình, Đường Thiết Thành vỗ ngực: "Lão tử nói, ngươi dám động vào một đầu ngón tay em ta, ta sẽ thiêu phủ thượng thư đến mảnh ngói cũng không còn."
Hồ Tiểu Thiên sờ bàn tay nhỏ bé của Đường Khinh Tuyền, rồi vuốt cằm nàng, cười hắc hắc: "Ta triển khai, ngươi thiêu a!"
"Ách... Ngươi cho rằng ta không dám... Lấy lửa ra!"
Hơn trăm người quả nhiên có người giỏi, một người cầm bó đuốc tới. Đường Thiết Thành giơ bó đuốc lên, tìm chỗ châm lửa.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Châm lửa dễ dập lửa khó. Giờ ngươi châm lửa là vô tình a, không kể chuyện một đám người có thể chạy đi không, nếu việc phóng hỏa phủ thượng thư này mà triều đình biết, Đường gia các ngươi không tránh khỏi kết cục cả nhà bị chém, tịch thu tài sản a."
Đường Thiết Thành giật mình, bó đuốc ngừng lại: "Dọa ta?"
Hồ Tiểu Thiên: "Ngươi mang hơn một trăm người tới đây, mạnh mẽ xông vào phủ thượng thư, phá cửa nhà ta, làm phủ thượng thư tan tác, giờ còn muốn thiêu cả nhà ta, loại hành vi này khác gì cường đạo?"
"Ngươi mới là cường đạo, ngươi cưỡng đoạt em ta..."
Hồ Tiểu Thiên cười lạnh: "Bây giờ đang ở nhà ta, địa bàn của ta, ta có nhân chứng vật chứng, ta nói ngươi đem hơn trăm người tự tiện xông vào, có ý đồ cướp bóc, ngươi nói quan phủ tin ngươi hay tin ta?"
Đường Thiết Hán: "Rõ ràng là ngươi cưỡng đoạt em ta, giờ còn bắt nó làm con tin, đừng ăn nói bừa bãi."
Đường Thiết Thành: "Đại ca, đừng để ý hắn, hắn có nhân chứng, chúng ta cũng có, chúng ta còn nhiều người..."
"Nhiều người là được a?" Hồ Tiểu Thiên phát hiện chỉ số thông minh của tên gia hỏa này thấp: "Hơn một trăm người tay đao tay gậy, tự tiện xông vào thượng thư phủ, không phải cướp bóc thì là cái gì? Chẳng lẽ là tạo phản?"
"Ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi? Theo pháp luật Đại Khang, chỉ cần chứng minh được tội danh mưu phản, hơn một trăm người các ngươi đều bị giết cả nhà, tịch thu tài sản!"
"Ào Ào!" Đám người sau lưng anh em Đường gia đồng loạt lùi về sau hai bước, bị lời của Hồ Tiểu Thiên dọa sợ. Nếu quả thật bị vu cho tội mưu phản, đây chính là tội chém đầu cả nhà, tịch thu tài sản.
Đường Thiết Thành gầm rú: "Ngươi cho rằng lão tử sợ, Hồ Tiểu Thiên, hôm nay ta nhất định không tha cho ngươi."
"Dẹp đi, còn cảm giác to mồm hơn là giỏi? Mẹ kiếp! Còn cầm bó đuốc, còn muốn phóng hỏa? Ngươi dơ như vậy không mệt a? Có nhiều huynh đệ đến cổ vũ như vậy, đều chờ ngươi phóng hỏa đó, ngươi không thể làm cho chúng thất vọng a? Muốn đốt thì đốt luôn đi!"
Đường Thiết Thành cắn môi. Lúc đó một gã áo đen xen tới, người phía trước bị gã động vào liền lảo đảo đụng ngay vào tay Đường Thiết Thành, làm bó đuốc trên tay "Phốc!" một tiếng bay ra ngoài.
Mọi người nhìn chằm chằm bó đuốc bay lên, rơi vào nóc thảo đình trong hoa viên. Bên trên thảo đình đều là cỏ tranh, lại được phơi dưới nắng cả ngày, vừa chạm vào đã "Bùng!" một tiếng thoáng cái thảo đình bốc cháy ngun ngút.
Đám người Đường gia trợn tròn mắt. Đường Thiết Thành giận giữ hét: "Tên... tên vương bát đản nào đụng ta?"
Đám người sau lưng nhìn sang người khác, ai cũng không dám thừa nhận.
Có người kêu lên: "Thảo đình cháy rồi... Thảo đình cháy rồi..."
Hồ Tiểu Thiên hung dữ nhìn thẳng Đường Thiết Thành: "Ngươi dám thiêu thật?"
Đường Thiết Thành: "Ta không đốt!" Rồi nhìn sang đại ca mình, muốn tên kia làm chứng. Đường Thiết Hán hiểu lầm: "Ta không đốt a, bó đuốc trong tay ngươi, không quan hệ tới ta!" Xem ra, anh em thân thích cũng không đáng tin cậy.
Thảo đình tuy cháy, nhưng hoa viên lại bên trong hồ nước nên không cháy lan sang kiến trúc khác trong phủ.
Đường Thiết Hán biết phóng hỏa thiêu phủ thượng thư cũng không phải việc nhỏ, nhanh chóng bắt đám tay chân đi dập lửa tránh thế lửa mở rộng. Gia đình Hồ gia nghe thấy chạy đến, Hồ Phật mặt mũi vốn bị đánh cho sưng vù lên, lớn tiếng: "Đường gia phóng hỏa rồi, Đường gia phóng hỏa rồi."
Hiện trường loạn thành một đống. Lúc đó có người kêu: "Đại ca... Người của Kinh Triệu Phủ đến..."
Lương Đại Tráng không sợ hãi chút nào, hắn không cảm thấy thiếu gia mình bị bức bách, ngược lại cảm thấy chính mình oai phong nhất. Do mình cầm đao kề lên cổ Đường Khinh Tuyền, mới uy hiếp hơn một trăm tên đại hán không dám hành động thiếu suy nghĩ. Phàm là con người đều có h*m m**n, đều muốn tìm kiếm cảm giác thỏa mãn. Lương Đại Tráng đang kề sát đao vào cổ Đường Khinh Tuyền, có chút lâng lâng. Gia hỏa này đã thả lỏng tay, hét lớn: "Còn không mau mau thúc thủ chịu trói!"
Không cẩn thận lại tiến tới che hơn nửa người Hồ Tiểu Thiên. Hồ Tiểu Thiên cực kỳ bất mãn lườm tên này: "(Nói rồi lại cản màn hình của ta, không phân biệt được ai là vai chính ai là vai phụ sao? Loại nô tài lớn tiếng hơn chủ, thật sự không có mắt a.)"
Lương Đại Tráng phản ứng nhanh, kéo Đường Khinh Tuyền lui về sau. Đúng lúc đó một bóng đen từ nóc nhà đột nhiên bắn xuống. Lương Đại Tráng vừa nhận ra thì vỏ kiếm đã bắn tới đâm vào cổ tay gã. Gã kêu thảm một tiếng, đao trong tay keng một tiếng rơi xuống đất.
Một đạo thân ảnh yểu điệu từ nóc nhà nhảy xuống. Nóc nhà cao ba trượng, nhảy thoáng một cái đã xuống, chả khác nào chim chóc thông thường. Trên đầu đội cái mũ lụa đen, áo ngoài bằng gấm màu tím in hình đám mây, vạt áo mở ra, bên trong mặc trang phục võ sĩ màu đỏ, giầy đen đế mỏng, da thịt trắng noãn, mày kiếm c*m v** tóc mai, đôi mắt như làn thu thủy, tư thế hiên ngang, bay nhẩy như Kinh Long. Là nữ bổ đầu bài danh thứ nhất Kinh Triệu Phủ - Mộ Dung Phi Yên. Thân hình nàng trên không trung xoay tròn vài lần.
Thấy thế mọi người cùng kêu lên ủng hộ.
Hồ Tiểu Thiên thừa nhận động tác nhào lộn của nàng không tệ, nhưng trong lòng có chút buồn bực: "(Chẳng lẽ nữ nhân ở đây ai cũng xuất thân từ ngành thể thao sao? Hầu như mỗi người xuất hiện đều lộn mèo mấy cái rồi xoay người ba trăm sáu mươi độ, sợ người khác nghĩ rằng các nàng không biết nhào lộn sao? Khoa trương, thật sự quá khoa trương rồi.)"
Động tác của Mộ Dung Phi Yên tuy có chút khoa trương, nhưng tốc độ xuất thủ không rõ ràng. Không đợi Lương Đại Tráng phản ứng, đã nhấc chân đá tên này từ bên cạnh Đường Khinh Tuyền ra ngoài, tay trái kéo Đường Khinh Tuyền đến cạnh mình, đỡ nàng đứng lên, trường kiếm trong tay chỉ về Hồ Tiểu Thiên. Vốn thời điểm nàng nhảy xuống hắn đã có đủ thời gian chạy trốn, nhưng phát hiện Lương Đại Tráng kia sẽ không chịu nổi một kích nên hắn không đào tẩu mà muốn tới khống chế Đường Khinh Tuyền, chỉ khống chế được nàng mới khống chế được cục diện bây giờ, cho đám Đường gia không dám làm liều.
Kế hoạch của Hồ Tiểu Thiên vốn không sai, nhưng trong quá trình thực hiện lại xảy ra sai lệch. Đầu tiên hắn nghĩ xà nhà rất cao, tiếp theo lại nghĩ cô nàng mặc nam trang này không có động tác võ thuật đẹp này thực lực không quá lớn, thứ ba hắn cho rằng trong khoảng thời gian này có thể khống chế Đường Khinh Tuyền, nhưng lúc chân chính hành động lại ý thức được mình đã sai hoàn toàn, cuối cùng là hắn đánh giá cao thực lực của chính mình.
Lương Đại Tráng không tạo cho Mộ Dung Phi Yên bất kỳ trở ngại nào. Hồ Tiểu Thiên vừa chạm tới góc áo Đường Khinh Tuyền thì người đã bị Mộ Dung Phi Yên đoạt mất, sau đó trường kiếm sáng loáng trong tay nàng lại kề sát cổ Hồ Tiểu Thiên, hào quang lóe tới làm hắn vô thức nhắm mắt lại.
Lương Đại Tráng bò dậy, thấy chủ nhân bị khống chế, hô to vọt tới. Mộ Dung Phi Yên cũng không thèm nhìn, đạp về sau một cái trúng lồng ngực gã phát ra tiếng lớn hơn hồi nãy khiến Lương Đại Tráng kêu thảm thiết, ngã chỏng vó trên mặt đất.
Mộ Dung Phi Yên lạnh lùng nhìn qua Hồ Tiểu Thiên. Hắn không hề sợ hãi, cười tủm tỉm nhìn cô gái mặc nam trang tư thế oai hùng: "Mỹ nữ, ngươi là ai vậy?"