Y Thống Giang Sơn
Chương 82: Trăng lạnh giữa rừng (Hạ)
Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 34: Trăng lạnh giữa rừng
Cô tiểu nha đầu bây giờ mới tỉnh lại, im lặng cầm lấy xích sắt, cẩn thận bước đi. Hồ Tiểu Thiên thở hồng hộc quay người, thấy Mộ Dung Phi Yên đang khó nhọc đi trên cây cầu treo nghiêng ngả, dây căng bốn góc bị đứt mất một góc, ảnh hưởng không nhỏ. Cô đã vượt qua nỗi sợ độ cao sau trận quyết đấu sinh tử vừa rồi, chứng tỏ con người ta khi cận kề cái chết mới có thể đột phá chính mình.
Hồ Tiểu Thiên đưa tay ra, Mộ Dung Phi Yên cũng duỗi bàn tay về phía trước, mười đầu ngón tay cuối cùng chạm vào nhau.
XÍU...UU! Một mũi hỏa tiễn xuyên qua màn mưa bụi bắn về phía cầu treo, "đốp" một tiếng trúng vào ván gỗ. Hồ Tiểu Thiên hít một hơi khí lạnh, địch thủ quả thật muốn đuổi giết tận tuyệt.
Mộ Dung Phi Yên hoảng hốt nói:
- "Đi mau!"
Hai người chạy về phía đầu cầu, hỏa tiễn vừa bay tới cũng bị nước mưa dội tắt. Lúc này, đầu cầu đã bị khói mù mịt bao phủ. Hồ Tiểu Thiên cùng Mộ Dung Phi Yên bám vào xích sắt, nín thở lần bước, dù vậy vẫn bị khói hun cho nước mắt nước mũi nhỏ giọt.
Vất vả lắm mới vượt qua đoạn cầu còn lại, lửa dưới cầu đã bén lên đến tận thân cầu, mưa cứ rơi mãi nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa. Khói đen nhanh chóng tụ lại xung quanh họ. Mộ Dung Phi Yên xuống cầu, múa kiếm chặt đứt bốn dây căng, cây cầu bén lửa theo đà rơi xuống vực, vỡ tan từng mảnh. Cô bất đắc dĩ làm thế để đảm bảo truy binh phía sau không thể đuổi theo.
Hồ Tiểu Thiên lấy vải ướt che kín miệng mũi, thấy Lương Đại Tráng cùng cô tiểu thư đều núp chờ ở phía sau đại thụ, còn Thiệu Nhất Giác thì không thấy đâu. Hỏi qua mới biết hắn đã vào rừng truy lùng tên tiễn thủ.
Đúng lúc đang lo lắng, Thiệu Nhất Giác bỗng từ góc rừng đi ra, đi được mấy bước đã lảo đảo ngã sấp xuống, trên lưng cắm lủng lẳng hai mũi tên lông vũ.
Hồ Tiểu Thiên vội vàng kéo hắn lại, dựa hắn vào gốc cây, sờ động mạch cổ thì phát hiện Thiệu Nhất Giác đã tắt thở.
- "Địch thủ ở trong tối, ta thì ngoài sáng, xâm nhập rừng quả thật không khôn ngoan." - Mộ Dung Phi Yên sau khi dò xét hơi thở Thiệu Nhất Giác thì lắc đầu buồn bã nói.
Thiệu Nhất Giác tuy là cao thủ trong phủ Thượng thư, nhưng thiếu kinh nghiệm thực chiến, so với cao thủ chân chính còn chênh lệch rất xa. Hắn vừa nãy mạo hiểm tiến vào rừng tìm tên tiễn thủ nên đã kiềm chế được phần nào sự chú ý của hắn, nếu không có hắn, chưa chắc Hồ Tiểu Thiên cùng Mộ Dung Phi Yên có thể vượt cầu thuận lợi.
Hồ Tiểu Thiên dù không có quá nhiều thiện cảm với Thiệu Nhất Giác, đôi khi còn khó chịu vì tính nhát gan vô dụng của hắn, nhưng chứng kiến hắn ngã xuống trước mặt mình, trong lòng cũng thấy xúc động. Hắn nắm chặt hai tay, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt tiểu nha đầu.
Cô bé mặt tái nhợt, nhưng chẳng hề tỏ ra sợ hãi hay thương cảm, ánh mắt còn chẳng thèm nhìn thi thể dưới đất một cái.
Chứng kiến đồng bạn chết, Lương Đại Tráng hai mắt đỏ hoe, hắn chỉ vào mặt cô bé:
- "Cũng tại ngươi! Nếu không vì ngươi, Thiệu đại ca đã không chết oan như thế."
Nha đầu kia không hề phản bác hay thừa nhận, yên lặng khoác bao hành lý màu lam in hoa lên vai, cắn môi đi về phía đường chính. Đi được vài bước thì dừng lại nói:
- "Các người muốn ở lại đây chờ chết à?"
Hồ Tiểu Thiên không phản ứng gì, nói với Lương Đại Tráng:
- "Đại Tráng, tìm một hố đất, chúng ta chôn cất Nhất Giác."
Cô bé kinh ngạc quay người lại nhìn bọn họ.
Mộ Dung Phi Yên tìm thấy một khoảng đất trũng, Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Đại Tráng đặt thi thể Thiệu Nhất Giác xuống rồi dùng đá lấp lại, bọn họ cũng chỉ có thể làm như vậy mà thôi.
Mộ Dung Phi Yên cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh, lo sợ còn có tiễn thủ khác mai phục trong rừng nhân lúc sơ hở mà hạ thủ. Nhìn một lượt, ánh mắt nàng dừng lại chỗ cô bé kia đang ngồi xổm ven đường, không biết đang làm gì. Mộ Dung Phi Yên bất giác cảm thấy hối hận, có lẽ nàng đã sai, nếu lúc trước nghe lời Hồ Tiểu Thiên không nhúng tay vào chuyện của hai ông cháu họ thì bọn nàng chắc đã không gặp phiền toái, Thiệu Nhất Giác không vì thế mà bỏ mạng nơi hoang sơn.
Khói từ đám cháy càng lúc càng dày, sau khi hai người đàn ông chôn cất Thiệu Nhất Giác xong, bọn họ mở túi rượu, đổ một vòng trước ngôi mộ mới đắp, nghẹn ngào nói:
- "Nhất Giác, bảo trọng! Chờ chúng ta an định xong sẽ cho người tới đây hộ tống hài cốt của huynh trở về gia hương."
Lương Đại Tráng không nói gì, quỳ trước mộ khóc lóc thê lương. Hồ Tiểu Thiên vỗ vai hắn rồi bảo:
- "Đi thôi."
Mộ Dung Phi Yên cũng nhẹ cúi đầu trước mộ phần, cuối cùng là cô bé kia, cô đem tới một nhúm hoa dại mới hái, đặt khẽ lên mộ Thiệu Nhất Giác, quay lưng lại mọi người, nói rất nhỏ:
- "Xin lỗi..."
Trời đã tạnh mưa, mây tan hết nên đường xuống núi dễ đi hơn nhiều, thế nhưng cái chết của Thiệu Nhất Giác trong lòng bọn họ chẳng cách nào có thể tiêu đi nhanh chóng.
Hồ Tiểu Thiên cùng Lương Đại Tráng đều giữ thái độ lạnh nhạt với nha đầu kia, ngay cả Mộ Dung Phi Yên cũng sinh ra bài xích cô bé, kỳ thật sự bài xích này đã manh nha từ lúc cô bé đối phó với Hồ Tiểu Thiên rồi.
Rốt cuộc bọn họ cũng vượt qua Bồng Âm sơn khi trời vừa tối, cũng lạ là tên tiễn thủ kia dọc đường không còn công kích bọn họ nữa.
Đêm đó mọi người hạ trại giữa sườn núi, Mộ Dung Phi Yên cẩn thận chọn một bụi rậm kín đáo, hạ trại ở giữa mấy khối đá thiên quân to lớn, đứng trên đá có thể nhìn thấy bao quát rõ ràng xung quanh, vị trí này vừa đẹp để tránh khỏi xạ kích của tiễn thủ.
Lương Đại Tráng nhóm lửa chuẩn bị cơm tối, nha đầu kia tựa hồ cảm thấy mọi người lạnh nhạt với mình nên cũng không tham gia, tìm một chỗ khuất gió ngồi, lặng lẽ ôm bao hành lý vào ngực nhìn lên bầu trời đêm, cũng không biết đang nghĩ điều gì.
Mộ Dung Phi Yên tung người bay vút lên trên một tảng đá lớn, đứng trên đó quan sát động tĩnh xung quanh. Không bao lâu sau chợt nghe tiếng xột xoạt đằng sau, quay người nhìn lại thì thấy Hồ Tiểu Thiên đang dùng cả bốn chi, dốc sức chín trâu hai hổ bò lên. Mộ Dung Phi Yên nhìn bộ dáng ngu ngốc của hắn không khỏi buồn cười, nàng chìa tay ra kéo hắn lên trên.
Hồ Tiểu Thiên cả ngày băng đèo vượt núi sớm đã kiệt sức, leo lên được tảng đá thì đã mệt bở hơi tai. Tuy tính tình hắn cố chấp nhưng lần này phải thừa nhận thể chất Mộ Dung bộ đầu quả hơn hắn rất nhiều. Đặt mông xuống tảng đá mát lạnh, hai tay ôm hông mà thở hồng hộc, hắn nói:
- "Mệt muốn chết!"
Mộ Dung Phi Yên liếc hắn:
- "Loại công tử nhà giàu như ngươi an nhàn đã quen, căn bản không biết chịu khổ." - Nói thế thôi, chứ trải qua thời gian dài tiếp xúc nàng biết Hồ Tiểu Thiên không phải dạng cậu ấm được nuông chiều từ bé, lại không khó ưa như nàng từng nghĩ, dần dà nàng thấy hắn cũng có không ít ưu điểm bên người.
Hai người một ngồi một đứng cùng nhìn lên bầu trời. Cảnh đêm bao la mờ mịt, vách núi đá tối om om, mảnh trăng khuyết lạnh lẽo chậm rãi nhô lên từ sau rặng núi nhấp nhô cách quãng giống như hàm răng chó, lập lòe xen kẽ mấy ngôi sao lẻ loi, bóng đêm cứ yên tĩnh như thế, rơi xuống qua mạng nhện những ngọn cây, như lặng lẽ chi phối cả thế giới.
Mộ Dung Phi Yên ngắm nhìn cảnh đêm mơ mộng, ánh trăng rọi lên cái cằm thon thon đang ngẩng cao lưu lại một đường nét hoàn mỹ, ánh trăng v**t v* lên người nàng, ánh hồng lên vầng sáng thánh khiết mà thần bí.
Giờ phút này Hồ Tiểu Thiên bị nàng thu hút hoàn toàn, mắt nhìn không chớp. Mà Mộ Dung Phi Yên vẫn mãi mê ngắm vầng trăng non trên kia, ôn nhu nói:
- "Quê nhà của ngươi có ánh trăng đẹp như vậy không?"
- "Quê của ta?" - Nếu không phải Mộ Dung Phi Yên hỏi tới, Hồ Tiểu Thiên hầu như đã quên mất thế giới cũ của hắn. Hắn nhớ lại cũng không có gì vui, lắc đầu nói:
- "Cảnh sắc không quan trọng, quan trọng là tâm trạng như thế nào thôi!"