90. Chương 90: Hoa liễu dưới ánh trăng (thượng)

Y Thống Giang Sơn

Chương 90: Hoa liễu dưới ánh trăng (thượng)

Y Thống Giang Sơn thuộc thể loại Linh Dị, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong lòng Hồ Tiểu Thiên thầm nghĩ, nơi này còn đâu cái cảnh Chu thái sư nữa. Chu Duệ Uyên đã bị hoàng thượng cách chức, bây giờ chẳng qua là kẻ áo vải vô danh, làm gì còn chức tước mà gọi cho ra gì. Hắn bước tới, cung kính nói: "Cô cô... Xin hỏi Chu tiên sinh có ở đây không?" Lời nói đậm chất lễ nghĩa, khiến người nghe thấy dễ chịu vô cùng.
Người phụ nữ trung niên lại nhìn Hồ Tiểu Thiên lần nữa, ánh mắt vốn dịu dàng giờ trở nên cảnh giác.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Chúng tôi nhận ủy thác của một người đặc biệt, đưa Thất Thất tiểu thư về phủ." Nói xong, hắn liếc mắt về phía Thất Thất, trong lòng không khỏi buồn bã. Người đã đưa đến nơi, thế mà tiểu thư này sao cứ im như thóc?
Thất Thất nói: "Đưa ngọc bội cho ta."
Hồ Tiểu Thiên chợt tỉnh, nhớ ra trước lúc chia tay, An Đức Toàn đã trao cho hắn một khối ngọc bội hình Bàn Long. Chẳng lẽ đó chính là vật làm tin? Hắn vội lấy ngọc bội bên hông ra, đưa cho người phụ nữ xem.
Người phụ nữ nhìn qua khối ngọc, đương nhiên cũng chú ý tới cánh tay biến dạng như móng heo kho tàu của hắn. Hàng mi thanh tú nhăn lại, bà đưa tay cầm ngọc, quan sát kỹ rồi gật đầu nói:
"Khối ngọc này đúng là của huynh trưởng ta."
Lúc này, Hồ Tiểu Thiên mới hiểu ra, ngọc bội này của Chu Duệ Uyên, còn người phụ nữ này là muội muội của y. Lão thái giám An Đức Toàn quả nhiên nham hiểm, chẳng phải vô cớ mà trao ngọc bội cho hắn. Đáng tiếc bản lĩnh của hắn chưa đủ sâu, chỉ sơ sẩy một chút đã bị hai người này lừa, lại còn bị bắn Thất Nhật Đoạn Hồn Châm, nếu không thì sao lại bị động như vậy, hao tâm tổn sức đưa tiểu thư tới Tiếp Châu, đến tính mạng của mình cũng suýt mất.
Người phụ nữ đi tới trước mặt Thất Thất, nắm lấy tay nàng nói: "Trên đường đi chắc cô đã gặp không ít nguy hiểm, đi theo ta đi."
Thế nhưng Thất Thất vẫn để lộ vẻ nghi ngờ. Cô vốn sinh ra đã đa nghi. Dù nhờ ngọc bội Bàn Long đã khiến người phụ nữ tin tưởng, nhưng cô cũng không thể chỉ dựa vào lời nói mà tin.
Người phụ nữ nhìn thấy vẻ ngờ vực trong mắt cô, liền thì thầm vào tai mấy câu. Mộ Dung Phi Yên và Hồ Tiểu Thiên chỉ thấy bờ môi nàng khẽ động, chẳng nghe rõ nói gì. Mộ Dung Phi Yên trong lòng có chút kinh sợ, bởi nhờ nhĩ lực của mình mà vẫn không nghe rõ, trừ phi đối phương dùng công phu truyền âm nhập mật. Có thể thấy võ công của người phụ nữ này cao cường, có lẽ hơn cả nàng.
Sau khi người phụ nữ nói xong, vẻ nghi ngờ trên mặt Thất Thất biến mất, cô cầm tay rồi đi theo bà ta. Thậm chí không thèm mời Hồ Tiểu Thiên và Mộ Dung Phi Yên một lời.
Hồ Tiểu Thiên đương nhiên không thể để cô đi như vậy, bởi còn chưa lấy thuốc giải độc. Hắn vội đi theo bọn họ vào trong viện. Lập tức, hương hoa ngào ngạt xông vào mũi, trước mắt hiện ra một không gian rực rỡ với những cây tử đinh hương đang nở rộ, những chuỗi hoàng ngân kiều, những cành giáp trúc đào trĩu xuống, còn có một cây đại diệp tử cổ nơi góc tường, nhìn trang viện này được trang trí vô cùng tinh tế.
Đối với đứa bé xảo quyệt này, Hồ Tiểu Thiên chẳng có chút lưu luyến, thế nhưng hắn vẫn nhớ thuốc giải độc còn trong tay nó, định mở miệng hỏi, chợt Mộ Dung Phi Yên nói trước: "Thất Thất, hình như em quên mất một chuyện."
Nghe vậy, Thất Thất dừng bước, cô và người phụ nữ cùng quay người, nhìn cánh tay phải của Mộ Dung Phi Yên đang lơ đãng đặt lên chuôi kiếm.
Ánh mắt người phụ nữ trở nên mê hoặc, mối quan hệ giữa ba người trước mắt nàng thật rắc rối. Nếu nói họ là bạn bè, sao ánh mắt của hai người lại tràn ngập cảnh giác và địch ý; nhưng nếu không phải, sao họ đã vượt qua bao gian khổ đưa cô tới đây?
Thất Thất cười ngọt: "Tỷ không nói sớm, ta suýt chút nữa quên mất." Cô bước tới trước mặt Hồ Tiểu Thiên, đưa cho hắn một chiếc bình sứ, lúc trao còn tinh nghịch trừng mắt với hắn.
Hồ Tiểu Thiên nhận ra chiếc bình ngọc này, trong lòng không khỏi nghi ngờ, tiểu thư kia sẽ không lấy oán trả ơn chứ?
Thấy suy nghĩ hiện trên nét mặt hắn, Thất Thất nhỏ giọng: "Có khi là thuốc độc cũng nên!" Nói xong, cô liếc qua Mộ Dung Phi Yên, thấy trong đôi mắt xinh đẹp của nàng hiện lên chút sát khí, dù gan của cô có lớn cũng lạnh cả người. Ánh mắt của Mộ Dung Phi Yên cho thấy nếu cô dám làm gì đó trong thuốc, nàng chắc chắn sẽ hạ thủ không chút lưu tình. Thấy vậy, cô liếc Hồ Tiểu Thiên một cái, nói: "Nhát như chuột!"
Hồ Tiểu Thiên cười tủm tỉm: "Gan nhỏ một chút cũng có thể sống lâu hơn một chút." Hắn không chần chừ, lập tức đổi bình sứ lấy một viên thuốc đỏ thẫm, nhanh chóng nhét vào miệng. Viên thuốc hôi thối vô cùng khiến Hồ Tiểu Thiên suýt chút nữa nôn ra, nhưng nếu làm vậy sợ rằng tính mạng của mình cũng kết thúc tại đây, nên hắn vội che miệng, buộc mình phải nuốt viên thuốc vào.
Thất Thất nói: "Sau khi dùng thuốc một canh giờ, độc tố trong người ngươi sẽ được giải, giờ ta có thể đi rồi chứ?"
Hồ Tiểu Thiên không nói gì, còn Mộ Dung Phi Yên vẫn kiên trì nói: "Không thể, trong một canh giờ này, chúng ta sẽ không rời khỏi đây."
Thất Thất nhìn sang Mộ Dung Phi Yên, biết nàng không tin tưởng mình. Người phụ nữ kia cũng nhìn ra điều đó, nàng nói khẽ: "Hai vị hãy vào trong ngồi."
Lúc này, Hồ Tiểu Thiên lại khoát tay nói: "Không cần, chúng tôi ngồi ngoài sân một lát là được." Dù y thuật của hắn tinh thâm, thế nhưng lại không biết gì về Thất Nhật Đoạn Hồn Châm, nên chẳng dám hành động thiếu suy nghĩ, bèn đi vào ngồi trong một chiếc bàn đá trong nội viện, yên lặng chờ thuốc phát tác.
Mộ Dung Phi Yên lạnh lùng nhìn Thất Thất, đề phòng cô gái nhỏ này thừa cơ chạy trốn. Tên hầu cận ở phía xa thấy Mộ Dung Phi Yên đang nắm chặt trường kiếm cũng chậm rãi đi tới. Từ khi bước vào, Mộ Dung Phi Yên vẫn chú ý tới kẻ này, thấy hai mắt y sáng quắc, khí tức trầm ổn như núi, chắc chắn là một cao thủ nhất lưu. Còn vị phụ nữ kia tuy tao nhã, đối xử với mọi người thân thiết, thế nhưng khí tức của nàng lại bền bỉ nhu hòa, có lẽ võ công cũng tương đương. Chu gia này nhìn qua chỉ là một tiểu viện bình thường, nhưng bên trong lại ngọa hổ tàng long, thực sự không thể coi thường.
Chính vì nguyên nhân này, Mộ Dung Phi Yên mới tỏ ra cảnh giác như vậy.
Người phụ nữ liếc mắt ngăn kẻ kia tiếp tục đi tới rồi dịu dàng cười nói: "Vị cô nương này, xin hỏi tôn tính đại danh?"
Do Thất Thất đã biết tên nàng nên Mộ Dung Phi Yên không cần thiết giấu diếm, nàng lạnh nhạt nói: "Mộ Dung Phi Yên!" Dù mọi chuyện xảy ra lúc này đều có thể ảnh hưởng tới sinh tử của Hồ Tiểu Thiên, nhưng nàng vẫn trả lời, tinh thần không buông lỏng chút nào.
Người phụ nữ trung niên cười nói: "Mộ Dung Phi Yên! Ta nghe nói Kinh Thành có một vị nữ thần bộ cũng có tên như vậy."
Thất Thất tiếp lời: "Ánh mắt của Chu cô cô thật tốt, Mộ Dung tỷ tỷ chính là vị nữ thần bộ kia!" Lúc nãy còn không nhận ra người phụ nữ này, thế mà giờ lại có thể thân thiết gọi cô cô, nhưng vừa làm rõ thân phận của Mộ Dung Phi Yên, cô liền bán rẻ Hồ Tiểu Thiên: "Còn hắn là Hồ Tiểu Thiên, con trai trưởng của Hộ Bộ Thượng Thư Hồ Bất Vi Hồ đại nhân."
Trong lòng, Hồ Tiểu Thiên thầm mắng, con mẹ nó đây rõ ràng là kéo cừu hận. Biết rõ lúc trước cha hắn đã dâng tấu chương hạ bệ Chu Duệ Uyên, lại còn nói lộ ra, đây không phải hại hắn sao? Trước kia lão tử đã dặn đi dặn lại là vào Tiếp Châu đừng tiết lộ thân phận, thế mà giờ lại đổi ý. Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Đúng là nữ nhân dù lớn hay nhỏ, cũng đừng bao giờ hy vọng họ nói thật.
Quả nhiên, người phụ nữ trung niên vừa nghe được tên của Hồ Tiểu Thiên, đôi mắt xinh đẹp liền lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: "Hồ Tiểu Thiên? Ngươi là con trai của Hộ Bộ Thượng Thư Hồ đại nhân?"
Chuyện tới nước này, Hồ Tiểu Thiên muốn không thừa nhận cũng không được. Nhớ ngày đó cha hắn còn dặn hắn cố gắng đừng để người khác biết thân phận của mình. Không ngờ mới tới Tiếp Châu đã hoàn toàn bại lộ. Muốn trách thì chỉ trách tên vương bát đản Lương Đại Tráng kia nói lung tung, bằng không thì sao Thất Thất có thể biết rõ về hắn như vậy được.