Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh
Chương 2: Mèo Và Chuột
Yêu Đương Không, Để Em Giấu Đồ Ăn Nuôi Anh thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con chuột kia thừa cơ Ninh Hiểu đi lấy đồ phơi mà biến mất. Mèo đen nhìn bé mèo trong phòng, quẳng cho nó một cái nhìn đầy ghét bỏ rồi quay người nhảy xuống.
Thật sự thì em nó quá vô dụng.
...
Ninh Hiểu đã làm một cái cửa nhỏ trên cửa nhà để mèo có thể tự do ra vào. Sau khi quen chỗ, Thang Viên bắt đầu dám táo tợn lợi dụng lúc người hầu ra ngoài để chạy ra ngoài. Mèo đen đang nằm phơi nắng thì đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu lớn, nhìn ra thì thấy bé mèo ly hoa nhà bên cạnh đang đuổi theo một con chuột lớn.
Mèo hoang bắt chuột là vì chắc bụng, nhưng giống mèo ly hoa là giống mèo nhà, ngày nào cũng được ăn no, nên bắt chuột chỉ là trò chơi của chúng. Mèo đen nhìn xuống, có thể nói so với khả năng săn mồi của mèo hoang, động tác của bé mèo ly hoa quá vụng về.
Trước đây, cậu từng gặp một con mèo màu sữa bị con người bỏ rơi. Lúc đó nó vừa bị đuổi ra khỏi nhà, trên miệng vẫn còn ngậm cái bát thức ăn, cứ thấy người quen là chạy đến cọ đầu cọ mặt. Cậu vẫn còn nhớ rõ, khi mới bị đuổi, thân hình nó múp míp, toàn mỡ, dù là mèo trưởng thành nhưng trông như mèo con, lông lại được chăm sóc rất sạch sẽ, thường xuyên liếm lông chải chuốt.
Con mèo bò sữa kia tin tưởng: "Chủ nhân của tui nhất định sẽ quay lại đón tui."
Mèo đen từng nghe mấy con mèo khác bàn tán về nó, thậm chí có mấy con chạy đến nhắc nhở: "Con người kia không cần mày nữa đâu."
Dần dần, cậu thấy con mèo bò sữa bắt đầu gầy đi, săn mồi cũng dần khá hơn nhưng vẫn cứ ở lại chờ đợi. Có lần cậu ngậm con chuột đi qua, nó chặn lại: "Sao ông thấy tui ngu ngốc như vậy không?"
Nó biết sau lưng mình có nhiều lời xì xầm, nhưng chẳng thèm đếm xỉa. Khi gặp lại con mèo quen từ ngày đầu, nó không nhịn được hỏi một câu. Cậu không biết trả lời sao, mỗi con mèo đều có động lực tồn tại riêng, có thể vì con người, vì bạn bè hay vì thứ khác. Con mèo bò sữa quá yêu chủ nhân, dù bị bỏ rơi vẫn kiên quyết chờ đợi.
Mèo đen cũng từng chờ ở cửa nhà một gia đình, mong họ sẽ mang theo con mèo cậu nhớ về. Đến khi gia đình xa lạ vào, cậu biết họ đã không quay lại, đành phải rời đi. Con mèo bò sữa vẫn ôm hi vọng lớn: "Tui sẽ vẫn chờ ở đây, nhất định cô ấy sẽ quay lại đón tui."
Cậu không thể đánh giá được niềm tin ấy là đúng hay sai, nhưng nhớ đến bé mèo ly hoa biến mất, đêm đó cậu quay lại chỗ người thu nhận bé mèo dạo mấy vòng.
Cậu nhìn mèo bò sữa càng ngày càng gầy, nói: "Lời mấy con mèo khác toàn là chuyện phiếm, ông không cần để ý."
Giống như hầu hết mèo hoang, mèo đen cũng nghĩ loài mèo không nên quá phụ thuộc vào con người, phòng khi họ bỏ đi thì vẫn có thể tự sinh tồn. Sau đó, mèo đen và mèo bò sữa thân hơn, đôi khi rảnh rỗi lại nhớ đến lúc được con người nuôi. Mèo bò sữa là kẻ nhiều chuyện, nhưng mấy con mèo khác chán ghét nên chẳng thèm nói chuyện. Nó phát hiện mèo đen quan tâm đến chuyện cũ của mình, liền lải nhải kể bên tai cậu.
Bây giờ, nhớ đến mèo bò sữa, rồi nhìn sang bé mèo ly hoa đang vô tư chạy nhảy trong sân, cậu chợt thấy buồn. Thật ra cậu không thích mèo quá phụ thuộc vào con người.
Nhưng mà...
Cậu cúi đầu liếm lông, nếu là bé mèo ly hoa thì cũng chẳng sao. Ít nhất, em ấy đã được sống an toàn, được nâng niu chăm sóc.
Mèo ly hoa không hề phát hiện mèo đen đang theo dõi trên cây. Nó vừa tìm được đồ chơi mới nên dồn hết tâm trí đuổi theo con chuột. Động tác vụng về, chuột chạy thoăn thoắt, nhưng nó càng đuổi càng hưng phấn.
Mèo đen nằm lười biếng nhìn nó, đổi tư thế rồi giấu chân dưới lông, tận hưởng ánh nắng. Thấy cảnh mèo đuổi hụt chuột, cậu nghĩ: nếu đó là bé mèo mình nuôi, nhất định sẽ dạy nó săn giỏi, không thể để nó như thế. Nhưng đây là mèo của người khác, chẳng quen biết, cậu cứ ung dung nằm trên cây xem trò vui.
Mèo đen nhìn một hồi, không biết mèo ly hoa giẫm phải cái gì, trượt một cái, đâm đầu vào đám cỏ. Một tiếng "méo" sắc nhọn vang lên, nó đứng dậy, đầu toàn đất cỏ. Nó lắc đầu cho rơi xuống, vẻ mặt chưa tỉnh lại.
Xem ra mèo ly hoa bó tay trước con chuột kia rồi. Phải để mình ra tay mới được, mèo đen nghĩ rồi nhẹ nhàng nhảy xuống.
Xem xong rồi, cậu phải đi tìm thức ăn tối thôi, sẵn có con chuột đây. Động tác bắt chuột của em nó quá tệ, mèo đen không ngại làm giúp. Ở nhờ nhà người ta thì giúp bắt vài con chuột cũng chẳng sao.
Lúc này, Thang Viên đang ngẩn ngơ vì bị đụng đầu thì một con mèo từ đâu nhảy tới, chỉ mấy đường đã tóm gọn con chuột mình đuổi cả buổi.
Mèo đen cúi đầu, đặt móng vuốt lên con chuột, ánh mắt xanh lục lườm đầy khinh thường. Cậu thấy mèo ly hoa sững sờ nhìn mình, đành ngậm con chuột sang chỗ nó.
Thang Viên trừng mắt, cảm thấy con mèo đi tới như viết hai chữ: Mèo nhà.
Thấy mèo đen đến gần, Thang Viên không né tránh. Nó nhớ động tác dứt khoát ban nãy, lộ ra vẻ ngưỡng mộ: "Anh giỏi quá, tui chưa thấy mèo nào giỏi như anh!"
Thang Viên chủ động đến gần cậu như đã quen lâu, không biết vì sao cảm thấy thích thú, định dụi đầu nhưng thấy bộ dạng lạnh lùng của mèo đen, đành lùi lại: "Anh tên gì, là mèo nhà ai?"
Mèo đen nhìn bộ dạng quen biết của mèo ly hoa, không khỏi ngạc nhiên. Trước đây cậu chẳng tiếp xúc gần với mèo nhà như vậy, kể cả mấy con mèo hoang xung quanh cũng chẳng ai tỉnh bơ như thế. Cậu định nói gì thì mắt chạm vết sứt trên tai nó, kinh ngạc trợn tròn mắt.
Con chuột trong miệng cậu vứt xuống, một chân đè đuôi nó, một bên ngửi trên người mèo ly hoa. Nó tò mò nhìn động tác của cậu, khi mèo đen ngẩng đầu, nó đưa chóp mũi ướt chạm vào chóp mũi đối phương. Nó ngồi xuống trước mặt cậu, dùng móng vuốt đè con chuột định chạy trốn.
"Sao anh không nói gì thế?"
Mèo đen điều chỉnh tâm tình, cuối cùng nhớ ra âm thanh quen thuộc của cô chủ nhà kia. Hóa ra người cậu từng lựa chọn cho bé mèo ly hoa, cậu tận mắt nhìn người đó mang bé đi, sau đó lo lắng chạy theo.
Cậu nhớ rất rõ, bé mèo cậu nuôi cũng có vết sứt trên tai như thế. Người chủ cùng người, vết sứt cũng trùng khớp. Cậu nhìn kĩ hơn, hoa văn lông cũng quen.
Hay lắm, giờ đến hoa văn lông cũng trùng.
Nhưng bé mèo cậu nuôi gầy nhỏ, ăn mãi chẳng lớn, giờ nói con mèo bự chảng này là em ấy thì có chút khó tin. Nhìn đi nhìn lại vẫn không giống.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Hắc: Mèo nhà ai mà phế thế này? Ghét bỏ.jpg
Cái gì? Nhà tui á? À vậy thì không việc gì.
***
Editor: Bonus thêm hình bé mèo bò sữa trong trí nhớ mèo đen nhà ta nha. (>‿◠)