111. Chương 111: Dục vọng cháy bỏng

Yêu Em Đến Chết

Chương 111: Dục vọng cháy bỏng

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Thụy ngồi trên người Mộc Lăng, cơ thể uyển chuyển chuyển động. Nhìn cặp mông căng tròn đang kẹp chặt lấy thân dưới của mình, trong lòng anh như có tiếng gào thét.
Lý trí Mộc Lăng gào thét rằng hãy nuốt trọn cậu ấy, nhưng trái tim anh lại mách bảo phải thật dịu dàng.
Mộc Lăng rất muốn dịu dàng, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng mê hoặc này, làm sao anh có thể kiềm chế nổi?
Anh vuốt ve cặp mông cậu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự thèm khát của một con sói già.
Không chút do dự, anh đẩy cậu nằm ngửa xuống, rồi nâng hai chân cậu đặt lên vai mình.
"Ahhhhh..."
Cứ thế, thân dưới của anh đâm thẳng vào. Thật điên rồ! Anh khiến Gia Thụy như muốn phát điên, lý trí của cậu như một sợi dây căng thẳng vừa đứt phựt.
Cậu ngỡ như hồn phách mình cũng tan biến mất rồi. Đôi tay nhỏ bé của cậu bấu chặt lấy cánh tay anh.
"A a... sướng... sướng quá!"
"Anh cũng điên mất thôi, bảo bối!"
Anh khép hai chân cậu lại, sau đó nằm đè xuống người cậu, cắn mút cổ và vai cậu. Hai chân Gia Thụy vắt chéo, quấn chặt lấy lưng anh.
Đôi bàn tay lớn và nhỏ đan chặt vào nhau. Lúc này, cả hai như hòa làm một.
"Áhhh!!!!"
Mộc Lăng thúc sâu vào, phóng thích tất cả vào bên trong. Từng đợt trào dâng khiến cậu đê mê, cảm nhận được sự đầy ứ bên trong mình. Toàn bộ là tinh dịch của anh.
Gia Thụy ôm chặt lưng anh, khẽ nấc lên một tiếng. Cả hai thở dốc hồi lâu rồi mới buông lỏng.
*Phốc!* Tiếng thân dưới được rút ra, theo đó là dòng tinh dịch trắng đục. Anh nhẹ nhàng xoa mông cậu để nó chảy ra hết.
Gia Thụy cũng tò mò, cậu đưa tay ra, ra hiệu Mộc Lăng kéo mình lên. Sau khi được kéo dậy, cậu quỳ gối, tay nắm chặt tay anh.
"Hức... Toàn là nước thôi!"
Cậu vừa nói vừa nhìn xuống đùi mình và ga giường. Thứ chất lỏng trắng đục ấy vẫn không ngừng chảy xuống đùi cậu. Gia Thụy lại nhào vào lòng, ôm lấy Mộc Lăng.
Anh cưng nựng cậu hết mực, xoa đầu, ôm chặt lấy cậu. Lúc này, Gia Thụy đột nhiên cầm tay anh và đặt xuống mông mình.
"Nó cứ chảy ra mãi thôi, em khó chịu lắm."
"Vậy... anh phải làm sao đây, bảo bối?"
Anh cười khẽ, hôn lên vành tai cậu. Lúc này, Gia Thụy cũng chẳng còn biết mình đang nói gì nữa. Cậu đặt hai tay lên vai anh, đưa môi lại gần như muốn hôn.
Mộc Lăng cũng chiều theo, anh ngậm lấy môi lưỡi cậu. Phía dưới, thân dưới của anh lại cứng lên, cọ sát vào cúc hoa của cậu.
Anh tách hai mông cậu ra, sau đó thúc vào. Mộc Lăng cũng ngã lăn ra giường, kéo theo cậu nằm sấp trên ngực anh.
"Ư... ưm... ahhh... ha..."
Lại nữa rồi, Mộc Lăng vừa hôn vừa thúc. Anh làm đến khi cậu không thở nổi nữa thì mới buông môi cậu ra.
Gia Thụy ngồi trên bụng anh, cảm nhận từng cú thúc lên. Cảm giác như thân dưới của anh đang dựng thẳng đứng bên trong cậu, vừa tê dại vừa sung sướng...
"A... a... a... Hức!... Ahh!"
"Ahhh... chậm thôi... sâu quá ahh..."
"Hức... Hức..."
Cảm giác vô cùng hưng phấn, cậu nhổm người lên, hai chân run rẩy không ngừng. Gia Thụy vì không trụ nổi mà ngã xuống, ôm lấy đầu Mộc Lăng.
Anh lại tiếp tục, dù cao trào vừa mới qua đi chưa được bao lâu. Mộc Lăng đưa tay xuống dưới, lại đưa nó vào sâu hơn.
Ngay lập tức, cậu ưỡn người rùng mình. Đôi mắt to tròn khẽ nhắm lại, khuôn mặt cậu ửng hồng, nhuộm một màu dục vọng.
Anh nhìn cậu mà cảm thấy vô cùng kích thích, vừa đưa vào hết, anh đã ngay lập tức quấn lấy cậu. Anh ôm lấy eo cậu rồi ngậm lấy đầu vú của cậu.
"Ha... hưm..."
Mộc Lăng mút ngực Gia Thụy như đứa trẻ đòi sữa, cứ thế hút mạnh mẽ, không ngừng. Anh làm đến khi nó sưng đỏ thì mới buông. Cả hai cứ vậy mà điên cuồng quấn quýt lấy nhau.