112. Chương 112: Xôn xao bàn tán

Yêu Em Đến Chết

Chương 112: Xôn xao bàn tán

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi đến chiều tối, cả hai mới chịu về. Anh bế cậu trên tay rời khỏi công ty lúc hơn 6 giờ. Mộc Lăng đưa cậu về thẳng nhà để dùng bữa tối, không ghé mua đồ ăn bên ngoài.
Anh đã thay quần áo cho cậu. Mộc Lăng rất thích ngắm Gia Thụy mặc đồ của mình, nên đã chuẩn bị vài bộ cỡ nhỏ sẵn ở công ty. Tuy nhiên, bộ đồ ngủ cỡ nhỏ nhất của Mộc Lăng khi Gia Thụy mặc vào vẫn rộng thùng thình.
Anh ôm cậu như ôm một chú gấu bông về ngôi nhà chính. Lúc này, mẹ anh đang nấu cơm trong bếp, còn ba anh đã đi nước ngoài từ hôm trước. Ông bà nội anh thì ở trên lầu, một người đọc sách, một người đan len.
Vừa về đến nhà, Mộc Lăng đặt cậu xuống ghế sofa rồi đi lên lầu thay đồ.
Anh tắm rửa nhanh chóng, sau đó lại ôm bảo bối của mình đặt lên đùi. Gia Thụy cứ gật gù buồn ngủ, lần nào cũng vậy, cậu đều mơ màng trong lòng anh.
Cậu cầm điện thoại của anh chơi được một lúc thì ngủ gật. Nhờ Mộc Lăng ôm chặt, nếu không cậu đã ngã từ lúc nào rồi.
Mộc Lăng thấy cậu như vậy thì vô cùng thích thú. Cậu ngồi trên đùi anh, đôi chân cứ đung đưa qua lại.
"Hai đứa vào ăn cơm nào!" Tiếng mẹ anh vọng ra từ bếp khiến Gia Thụy giật mình. Cậu chớp chớp mắt, đưa điện thoại lại cho anh, rồi được anh ôm vào trong.
Vì ba anh vắng nhà, còn Mộc Nam Kình thì cứ bám riết Gia Dương, nên trong nhà chỉ còn lại mẹ anh và ông bà.
Do đó, hôm nay cả hai sẽ ở lại đây. Sau khi ăn xong, người làm dọn dẹp, còn mẹ anh và Gia Thụy thì lên phòng.
Bà lấy cho cậu xem những bức ảnh hồi nhỏ của anh, có cả ảnh chụp chung với Thiếu Lan, Thiên Phi... và cả cậu trong đó.
Đó là một bức ảnh chụp hồi cấp ba, trong một lễ hội nào đó ở trường. Hóa ra anh đã thích cậu từ lúc này. Quả thật, khi nhìn vào bức ảnh, cậu chính là người nổi bật nhất. Dù chỉ vô tình lọt vào khung hình, nhưng với góc nghiêng và nụ cười ấy, ai nhìn cũng phải xiêu lòng.
Anh còn cắt riêng khuôn mặt ấy của cậu ra nữa chứ. Gia Thụy cười hì hì rồi cầm bức ảnh đưa cho Mộc Lăng xem.
"Có phải nhìn thấy em trong bức ảnh này thì anh liền tương tư em không?"
"Làm gì có chứ." Mộc Lăng ngượng đến đỏ mặt, quay đi không dám nhìn thẳng cậu.
"Anh đúng là ghê gớm thật! Không lo học hành mà lại lo ngắm ảnh người đẹp như em."
Gia Thụy nâng cằm anh lên, hết lời trêu ghẹo. Chọc anh cho đã, cậu mới bỏ về phòng. Mẹ anh lại lấy một bức ảnh khác ra, đó là ảnh cậu trong lễ tốt nghiệp, được làm khung rất cẩn thận.
Thật ra, về sau này mẹ anh mới biết những người trong những bức ảnh này đều là Gia Thụy. Nếu không, bà còn nghĩ là con yêu tinh nào mà sao lại ưa nhìn đến vậy.
Mẹ và cậu cười đùa cả buổi. Sau đó, bà quay về phòng ngủ, còn Gia Thụy ôm bức ảnh tốt nghiệp của mình sang phòng làm việc của Mộc Lăng.
Cậu không biết rằng anh đang họp nội bộ trong công ty, nên đã đưa tay nhéo ngực anh. Lúc này, anh tắt luôn máy tính rồi kéo cậu vào lòng. Mấy nhân viên khi thấy cảnh tượng lúc nãy cũng ngớ người.
Họ cắt ảnh từ đoạn video họp lúc nãy, chụp được hình một bàn tay thon trắng nhưng không biết đó là của ai.
Bức ảnh đó nhanh chóng được đăng vào nhóm. Bởi vì nhìn kiểu nào họ cũng thấy đó là tay của một cô gái xinh đẹp. Mà Mộc Lăng lại không gần gũi nữ giới, nên mọi người bàn tán xem cô gái đó là ai.
Aaaa: "Tôi cá chắc đó là một mỹ nhân xinh đẹp hoặc một minh tinh."
Bbbb: "Tôi thì nghĩ đó là bàn tay của một tiểu thư nhà giàu nào đó."
Cccc: "Mọi người đoán sai hết rồi, đó là tay của tôi..."
Dddd: "Xem ra vị trí phu nhân của tôi đã bị chiếm rồi, huhu."
Chỉ một bàn tay mà cả nhóm chat cứ ầm ầm lên, đoán xem chủ nhân là ai. Mọi người cứ bàn ra tán vào suốt một đêm.