Yêu Em Đến Chết
Chương 12: Tận tình chăm sóc 1
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau hơn nửa ngày vận động, Gia Thụy đói đến rã rời, chỉ ngồi đó chờ Mộc Lăng đút cháo cho ăn. May mà tên này còn có lương tâm, không để lại quá nhiều dấu vết trên người Gia Thụy, nếu không cậu đã bóp chết anh ta rồi.
Vì quá mệt mỏi, Gia Thụy về nhà sớm hơn mọi khi. Lái xe thẳng về, cậu tắm rửa xong xuôi rồi ra phòng khách xem tivi. Đến chiều tối, Gia Thụy phải chuẩn bị bữa tối. Vì muốn ăn lẩu, Gia Thụy đành xuống cửa hàng tiện lợi mua nguyên liệu.
Gia Thụy chỉ mặc bộ pijama và khoác thêm áo, chứ không thay đồ. Đi một vòng cửa hàng, cậu mua rau, thịt, trái cây, chỉ vậy thôi. Sau khi thanh toán, Gia Thụy vừa ra khỏi cửa hàng được một đoạn thì trời bắt đầu mưa. Cơn mưa khá lớn mà Gia Thụy lại không mang dù, đành nhanh chóng chạy về. Lên đến hành lang chung cư thì đỡ lạnh hơn, cậu nhanh chân vào nhà thay quần áo.
Vì mới đi mưa, chân hơi lạnh nên Gia Thụy mang thêm tất. Đôi tất trắng chỉ cao hơn cổ chân một chút. Trên người cậu chỉ mặc chiếc áo thun form rộng. Sau khi thay quần áo, cậu cho đồ vào máy giặt để tiết kiệm thời gian. Cũng mất khoảng hơn hai tiếng mới giặt xong. Trong lúc chờ đợi, cậu nấu ăn và dọn dẹp, mọi thứ cũng vừa kịp lúc. Gia Thụy xuống bếp, bắt đầu rửa rau và nấu nước lẩu.
Mọi thứ chuẩn bị xong cũng mất khá nhiều thời gian. Vì nấu quá nhiều, một mình Gia Thụy ăn không hết. Cậu chừa lại một phần, định bụng sẽ đưa cho Mộc Lăng ăn giúp, chứ đổ đi thì phí quá. Dọn dẹp nhà bếp xong, Gia Thụy mang quần áo đi phơi. Chỗ phơi đồ gần với phòng kính ở ban công, nên khi phơi xong, Gia Thụy mang một cốc cà phê ra chiếc ghế treo nằm. Khung cảnh về đêm ở đây vô cùng đẹp mắt. Căn chung cư này nằm ở trung tâm thành phố, nhưng có một phía nhìn thẳng ra sông và một phần thành phố. Gia Thụy nằm đó nghe chút nhạc, đó có thể xem là cách thư giãn vô cùng hiệu quả. Khung cảnh mỹ lệ cùng chút nhạc du dương đã nhanh chóng đưa cậu vào giấc ngủ.
* * *
Mộc Lăng về nhà, thấy đồ ăn vẫn còn hơi nóng nhưng không thấy Gia Thụy đâu. Anh đi vào phòng ngủ cũng không thấy cậu, vào nhà vệ sinh thì thấy cửa máy giặt còn mở, anh liền biết Gia Thụy vừa giặt quần áo xong. Mộc Lăng đi tắm và thay quần áo, vì Gia Thụy khá ưa sạch sẽ nên anh không thể nào để bộ dạng vừa ở công ty về mà gặp cậu được. Mộc Lăng đi đến chỗ phơi quần áo hàng ngày thì thấy Gia Thụy đang ngủ trong phòng kính. Anh đi vào ngồi cạnh cậu, ngắm nhìn cậu ngủ ngon lành. Vì chỉ mặc mỗi áo nên làn da trắng hồng của cậu ẩn hiện dưới mắt Mộc Lăng.
Gia Thụy dường như tỉnh dậy, cậu mở mắt chớp chớp.
"Mộc Lăng, anh về rồi sao?" Gia Thụy chống tay ngồi dậy.
"Ừm, em ăn tối chưa?" Anh ôm cậu đặt lên đùi mình, ôn nhu nhìn cậu, bàn tay vuốt tóc cậu.
"Ăn rồi. Nào, đi xuống, tôi hâm đồ ăn lại cho anh."
"Được." Anh nắm tay cậu, hai người đi xuống nhà bếp. Thấy đồ ăn vẫn còn ấm, Mộc Lăng dùng luôn mà không cần hâm lại. Lúc đầu là lẩu, nhưng do Gia Thụy đã nấu chín thịt và rau luôn rồi nên bây giờ thành một tô được đưa cho Mộc Lăng ăn. Mộc Lăng cảm nhận mùi vị cậu nấu không tệ, hay do được người mình thích nấu cho ăn nên cảm giác cũng khác hẳn. Gia Thụy định đợi Mộc Lăng ăn, nhưng chắc hôm nay quá mệt nên cậu gục lên bàn ngủ quên mất.