Chương 13: Tận tình chăm sóc 2

Yêu Em Đến Chết

Chương 13: Tận tình chăm sóc 2

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, Gia Thụy đã hết sốt. Cậu nhìn thấy thuốc hạ sốt và khăn ấm trên bàn, biết rằng Mộc Lăng đã thức đêm chăm sóc mình. Không thấy Mộc Lăng đâu, Gia Thụy liền đi tìm. Gia Thụy mang dép vào, đi xuống lầu. Vừa đến cầu thang, cậu đã ngửi thấy mùi cháo gà thơm lừng. Mộc Lăng đang đứng nấu cháo cho cậu. Nhìn cảnh tượng ấy, Gia Thụy bỗng cảm thấy trái tim mình như đang rung động vì anh.
Có lẽ đây chính là sự khởi đầu của tình yêu, bởi Gia Thụy không còn cảm thấy khó chịu khi ở gần Mộc Lăng nữa, thay vào đó là sự thoải mái và yên bình. Gia Thụy bước đến, vòng tay ôm anh từ phía sau. Thân hình rắn chắc ấy khi ôm vào lại ấm áp và êm ái đến lạ.
“Mộc Lăng… cảm ơn anh,” Gia Thụy nói xong, mặt liền đỏ bừng. Mộc Lăng ban đầu hơi bất ngờ khi bị Gia Thụy ôm, nhưng anh nhanh chóng xoay người lại, mỉm cười với cậu, ôm cậu vào lòng rồi đặt một nụ hôn lên trán cậu.
“Em cảm ơn vì tối qua tôi đã hầu hạ em sao?” Mộc Lăng vừa nói, tay vừa mơn trớn dọc sống lưng Gia Thụy khiến cậu giật nảy.
“Tên biến thái!”
“Hahaa, em cứ nói vậy chỉ khiến anh càng tự hào thôi, vì có ngày tên biến thái này sẽ khiến em mang thai con của anh, nếu có thể.”
“Đồ biến thái, mặt dày!” Mộc Lăng trêu chọc Gia Thụy đến mức cậu phát ngượng. Có lẽ anh thích dáng vẻ đáng yêu này của cậu. Gia Thụy đẩy Mộc Lăng ra, quay về bàn. Anh nấu cháo xong cũng mang ra, cả hai dùng bữa ngon lành rồi chuẩn bị đến công ty. Trước khi đi, Gia Thụy còn bị Mộc Lăng dỗ dành uống hết thuốc vì sợ cậu sẽ lại phát sốt.
Ba mươi phút sau, khi đến công ty, Mộc Nam Kình đã chờ sẵn ở lễ tân, nhào ra nắm lấy tay Gia Thụy.
“Gia Thụy, tôi đến chơi cùng cậu, nào đi thôi!” Mộc Nam Kình mặc kệ Mộc Lăng, hiên ngang dắt Gia Thụy đi mất. Lúc này, mặt Mộc Lăng tối sầm. Trong lòng anh nghĩ có nên bóp chết thằng em này không, nhưng rồi cũng thôi. Anh lấy điện thoại ra gọi cho mẫu hậu đại nhân: “Mẹ lôi đầu tên đó về cho ngay đi…” Nói xong, anh lập tức tắt máy. Mẹ anh nghe điện thoại xong cũng ngớ người: “Tên đó là ai? Mộc Nam Kình hay Mộc Thiên?” (Mộc Thiên là ba của Mộc Lăng và Mộc Nam Kình).
Anh lên phòng như không có chuyện gì xảy ra. Quả thật, chỉ sau mười phút, có người đã lên lôi Mộc Nam Kình về. Mộc Nam Kình như phát điên quay lại mắng Mộc Lăng:
“Anh… anh là tên gian xảo! Đại ma vương…” Mộc Nam Kình như muốn khóc, vừa đi chưa đầy một tiếng đã bị lôi về.
***
Gia Thụy thấy anh đang bốc mùi giấm chua nồng nặc nên không dám thở mạnh. Cậu quay ghế lại để tránh nhìn mặt anh. Sau mười phút, Gia Thụy cảm nhận như anh vẫn đang đứng đó và nhìn chằm chằm vào cậu. Gia Thụy đánh liều bước đến dỗ dành anh, mấy lần trước cũng vậy, Mộc Lăng cứ như một tên ngốc. Gia Thụy hít một hơi thật sâu, đi lại gần anh, kéo anh về bàn ngồi.
“Mộc Lăng, anh đang giận sao?”
“Em bỏ mặc tôi, em không thương anh sao?”
“Cái gì vậy? Anh đang làm nũng sao?” Gia Thụy không ngờ Mộc Lăng lại “mất liêm sỉ” đến mức này.
“…” Mộc Lăng không trả lời. Gia Thụy liền lấy tay nhéo mặt anh: “Tôi thương anh, ngoan.” Mộc Lăng đắc ý vồ lấy Gia Thụy hôn hít. Mặc dù Gia Thụy chưa nói yêu anh, nhưng những câu cậu nói ra đều khiến anh thích, thích tất cả. Có lẽ tình cảm anh dành cho Gia Thụy quá đỗi dạt dào, nhiều đến nỗi có thể bao dung tất cả.