Yêu Em Đến Chết
Chương 128: Chỉ còn một người sống sót
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cầm lấy chiếc bật lửa, cô ta chạy ra ngoài, đến một vách núi cheo leo nhìn xuống biển sâu. Độ cao chóng mặt, nếu chẳng may rơi xuống chắc chắn sẽ mất mạng.
Thực chất, cô ta chỉ muốn hăm dọa bà của Gia Thụy. Người trong đoạn clip lúc đó không phải Gia Thụy, và đoạn clip ấy cũng không hề chân thực. Tất cả đều do cô ta dàn dựng. Bởi lẽ, một người từng mất đi đứa con mình yêu thương sẽ thấu hiểu sâu sắc nỗi đau khổ tột cùng, và càng hiểu rõ cảm giác của người đang phải chịu đựng.
Cô ta thương cho Gia Dương đã phải chịu đựng uất ức bao năm qua, và cả Gia Thụy cũng vậy. Có lẽ đây là bài học cuối cùng cô ta muốn dành cho bà cậu: tình cảm giữa người với người không thể nào cưỡng ép được. Đáng lẽ bà của cậu không nên vơ đũa cả nắm như thế...
“Nhưng dù sao cũng đã đủ rồi. Gia Dương đã đến, vậy hôm nay tạm tha cho bà ta một mạng vậy!”
Đúng lúc này, cô ta bật chiếc bật lửa, ngay lúc Gia Dương vừa chạy tới. Anh ấy vội đẩy chiếc bật lửa bay xa, nhưng ngọn lửa đã bùng lên, bén vào quần áo của cả hai người.
Cả hai kinh hoàng, cảm nhận sự bỏng rát thấu xương thịt. Sau đó, Gia Dương liều mình nhảy qua rào chắn, cô ta cũng không chút do dự nhảy theo. Cả hai người, lửa vẫn bao trùm, cùng nhau rơi xuống, rồi mất hút.
Trên tầng hai, cũng là nơi Gia Thụy đang đứng, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng kia diễn ra. Cậu khụy xuống đất, cả người như mất hồn. Không thể la hét, cũng không khóc nổi, cứ thế ngất lịm đi.
Khi biết cậu ngất đi, Mộc Lăng đã đưa cậu sang một căn phòng khác, còn những người làm thì vẫn tiếp tục công việc thường ngày. Họ lau chùi vết xăng còn sót lại và sắp xếp lại vật dụng trong phòng.
Cứ thế, hai ngày trôi qua, Gia Thụy vẫn không tỉnh dậy. Bà nội cậu cứ nằm một chỗ, không ăn uống. Trong khi đó, mọi người vẫn chia nhau đi tìm Gia Dương.
Căn nhà nằm chót vót trên núi này như chìm vào sự im lặng chết chóc. Mộc Lăng cũng chẳng thể hiểu nổi sự việc rắc rối này... Rốt cuộc, ai mới là người sai đây?!
“Tìm thấy rồi! Tìm thấy cậu hai rồi!”
“Thật không? Cậu hai... thế nào rồi... còn... còn sống chứ...?”
Một người làm run rẩy lên tiếng hỏi. Đúng vậy, đó cũng là câu hỏi mà tất cả mọi người đều muốn biết. Vì không ai muốn nhìn thấy một Gia Dương lạnh lẽo, vô hồn cả...
“Tôi nghe người thợ lặn và bác sĩ ở dưới nói. Họ nói đã tìm thấy cả hai người... nhưng chỉ có một người còn sống, và đã được đưa về bệnh viện quốc tế... Tôi cũng không biết là ai!”
Thế rồi, tất cả mọi người lại chìm vào im lặng. Khoảng vài phút sau, Mộc Lăng lấy điện thoại ra, gọi cuộc gọi đầu tiên đến bệnh viện quốc tế, sau đó anh thực hiện cuộc gọi thứ hai, và người anh gọi... chính là Thiên Phi.
Sau cả hai cuộc gọi chớp nhoáng, anh quay về phòng, sắp xếp đồ đạc cho Gia Thụy. Còn bà cậu cũng được người làm thu xếp hành lý.
Đến tối, hai chiếc trực thăng tư nhân hạ cánh. Chiếc đầu tiên đưa bà cậu bay đi. Chiếc thứ hai chở Mộc Lăng và Gia Thụy, nhưng người lái lại là Thiên Phi.
Lần này, Thiên Phi xuất hiện với vẻ ngoài rất khác lạ. Mái tóc nhuộm bạch kim được vuốt cao, để lộ vầng trán rộng.
“Thật bất ngờ khi gặp lại huynh trong hoàn cảnh này... Lăng à!”
“...”
Mộc Lăng vẫn im lặng, ôm Gia Thụy vào lòng. Chiếc trực thăng cất cánh, bay khỏi nơi quái quỷ đầy rẫy phiền phức này.