Yêu Em Đến Chết
Chương 127: Dừng lại đi, xin người!
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 127 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà của Gia Thụy lúc này như sụp đổ hoàn toàn. Tất cả những việc bà đã làm giờ đây đều đang bị quả báo, từ việc ép người khác uống thuốc ngủ, đánh đập họ... bà đã gây ra quá nhiều chuyện thất đức.
Đột nhiên màn hình lại bật sáng, vẫn là khung cảnh kinh hoàng ấy. Nhưng lần này, trên màn hình là một thân thể đang bị bốn, năm tên đàn ông vây quanh.
"Không.... Tiểu Thụy... không được làm vậy, mày không được làm thế với cháu tao... mày dừng lại ngay đi..."
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ấy, cô ta cười lạnh rồi tắt màn hình. Cô ta cắt đứt dây trói trên người bà của Gia Thụy, khiến bà ngã quỵ xuống đất. Hai chân bà như mất hết sức lực, cả người tê liệt.
"Bà đừng có lớn tiếng với tôi. Đây là cái giá bà phải trả... Chẳng phải bà từng hả hê khi gây ra chuyện này sao? Giờ thì nếm thử cảm giác đó một chút đi chứ."
Cô ta cứ bật tắt màn hình liên tục, những hình ảnh dơ bẩn kia thoáng ẩn thoáng hiện trước mắt bà. Bà của Gia Thụy không chịu nổi nữa nên nghiêng đầu né tránh, nhưng khi vừa né sang hướng khác, bà liền bị cô ta dùng tay giữ chặt đầu, ép quay lại nhìn màn hình.
Bà nghĩ Gia Thụy sẽ giống như con trai bà ngày trước, nó sẽ bỏ bà lại một mình mà ra đi vĩnh viễn. Bà sợ hãi tột độ...
"Dừng lại đi... làm ơn!!"
"Haha, bà biết sợ rồi sao?! Chẳng phải lúc nãy còn mạnh miệng lắm sao. Bà cứ từ từ tận hưởng đi, chuyện vui còn dài lắm, ngày hôm nay là dành cho... BÀ!"
Cô ta nói xong thì bỏ đi, còn bà thì vẫn ngồi bất động tại chỗ, không thể nhúc nhích. Bà của Gia Thụy bật khóc nức nở, hai tay run rẩy cầm lấy điều khiển, rồi vung mạnh ném về phía màn hình.
Choang!!! Màn hình vỡ nát, hình ảnh nhòe đi. Bà cố gắng nhấc chân lên, lết về phía cửa, nhưng đúng lúc đó, cô ta lại bước vào.
Không những thế, cô ta còn mang theo hai thùng xăng. Cô ta bắt đầu đổ xăng từ cửa, tràn khắp căn phòng. Cả quần áo của hai người cũng đều dính đầy xăng.
Bà của Gia Thụy nghĩ cô ta đã phát điên rồi, thật sự phát điên rồi. Căn nhà này còn bao nhiêu người nữa chứ, cả Gia Thụy cũng đang ở đây...
"Cô điên rồi... con đàn bà này, mày điên thật rồi!!"
"Một kẻ điên, một kẻ lòng dạ độc ác thì kết cục cũng giống nhau thôi. Để tôi giúp bà đi nhanh hơn một đoạn đường đời... Ha ha ha..."
Cô ta đưa cao chiếc bật lửa lên, chỉ cần bật lửa, cả cái biệt phủ này sẽ hóa thành tro bụi. Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Gia Dương bất ngờ xuất hiện.
Anh ấy giật lấy chiếc bật lửa, nắm chặt trong lòng bàn tay.
"Cả hai người thôi đi... Đến bao giờ thì chuyện này mới kết thúc đây? Ai cũng đã quá mệt mỏi rồi, dừng lại đi!!"
Gia Dương ngay từ đầu đã linh cảm có chuyện chẳng lành. Gia Thụy biến mất mấy ngày liền, còn mẹ của Khải Hoàng thì đột nhiên rời đi trong đêm. Gia Dương theo dấu đến đây mới vỡ lẽ mọi chuyện.
Lúc này, mẹ Khải Hoàng thấy Gia Dương cầm chiếc bật lửa thì lập tức biến sắc, từ vẻ giận dữ chuyển sang lo lắng tột độ.
"Gia Dương... sao con lại ở đây? Mau đưa chiếc bật lửa cho ta. Mau lên..."
Bà nội cũng vô cùng bất ngờ khi thấy Gia Dương xuất hiện, rồi sau đó là Mộc Lăng!!
"Dì, dừng tay lại đi... chúng ta sẽ rời xa nơi này mà!! Dừng lại đi, có được không?!!"
Lúc này, Gia Dương cầm chiếc bật lửa để sang một bên, rồi dang tay chờ đợi mẹ của Khải Hoàng.
Lúc này, cô ta bước về phía trước, hướng về phía Gia Dương, nhưng thực chất là để chụp lấy chiếc bật lửa rồi chạy đi.
"Dì..."
*( người mà đã mất vì bị bà nội ép buộc suốt thời gian dài)