Yêu Em Đến Chết
Chương 131: Em Chỉ Có Thể Thuộc Về Tôi
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cậu là người mới chuyển đến căn nhà cuối đường kia phải không?"
"Vâng, cháu mới chuyển đến hôm qua ạ."
"À ra thế. Căn nhà đó ở cuối đường, mà khu này buổi tối vắng vẻ lắm, cậu nhớ về trước tám giờ nhé."
"Vâng, cháu cảm ơn chú đã nhắc nhở."
Gia Thụy chỉ gật đầu đáp lại lời người đàn ông, nhưng cậu cũng nhận thấy đúng là khu vực này khá vắng vẻ. Đa số mọi người đều đi làm nên ban ngày rất yên tĩnh. Cậu mang túi đồ vừa mua ở cửa hàng vào nhà. Hôm nay cậu mua khá nhiều thứ: dụng cụ bếp, đồ ăn, chăn ga gối đệm, rèm cửa... nói chung là đủ loại.
Gia Thụy bắt đầu dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc và quần áo vào tủ. Cậu dự định sẽ ở đây một thời gian, cho đến khi mọi chuyện ổn thỏa.
Vì mới chuyển đến, lại thêm buổi tối đường sá vắng vẻ, cậu chỉ quanh quẩn trong nhà. Dọn dẹp xong xuôi, cậu mệt rã rời, nằm vật ra sofa. Trong đầu cậu lại hiện lên hình bóng Mộc Lăng. Cậu thực sự rất nhớ anh, nhưng lại không dám đối mặt. Cậu không biết mình đang lo lắng điều gì, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng...
Cũng vào lúc đó, Mộc Lăng đang điên cuồng tìm kiếm Gia Thụy thì chợt nhớ ra và quay về căn hộ cũ của cậu. Anh gần như phát điên khi Gia Thụy biến mất không để lại dấu vết.
Hôm qua, sau khi đọc xong lá thư, Mộc Lăng đã tìm khắp nơi nhưng không thấy cậu. Anh bật khóc khi cảm thấy mình bị Gia Thụy bỏ rơi. Kiểm tra camera cũng không có gì, tối đó cậu như bốc hơi khỏi thế gian.
Việc cậu bỏ đi là một cú sốc lớn đối với Mộc Lăng. Người anh yêu thương nhất từ trước đến nay chính là Gia Thụy. Vậy mà cậu lại muốn anh sống tốt khi không có cậu, điều đó với anh là không thể... và anh sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra.
Đúng như anh dự đoán, Gia Thụy đã về căn hộ này trước khi rời đi. Anh tìm thấy chiếc nhẫn và chiếc vòng tay cậu để lại. Một số món đồ khác ở đây cũng đã biến mất.
"Tần Gia Thụy, em không thoát được đâu. Em không thể bỏ rơi tôi được. Cả đời này, em chỉ được phép ở bên tôi... Ahhh!"
Mộc Lăng hét lên, rồi cầm chiếc vòng và chiếc nhẫn rời đi. Lần này, anh trông thật đáng thương. Bóng lưng anh bước đi nặng nề, vừa bất lực lại vừa cố tỏ ra mạnh mẽ.
Sáng hôm sau, Gia Thụy vẫn đi ra cửa hàng khá xa khu mình ở để mua một ít đồ ăn dự trữ trong tủ lạnh. Cuộc sống của cậu cứ thế yên ổn trôi qua tuần đầu tiên...
Điều đặc biệt là sau tuần đó, đột nhiên bên cạnh nhà cậu bắt đầu khởi công xây dựng một cửa hàng tiện lợi. Đèn đường được lắp đặt khắp nơi, còn có cả bảo vệ đi tuần 24/24. Giờ đây, khu cậu ở trở nên rất sáng sủa vào buổi tối, thậm chí còn an toàn hơn trước. Cứ ngỡ mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, ai ngờ lại có hàng loạt người chuyển đến sống cạnh căn nhà của cậu. Gia đình sát vách là một gia đình năm người, sáng tối đều rất nhộn nhịp.
Gia Thụy hoàn toàn bất ngờ trước những thay đổi nhanh chóng này. Tuần trước nơi đây không một bóng người, giờ lại trở nên đông vui tấp nập. Gia Thụy còn xin được một công việc ở cửa hàng tiện lợi đó nữa, dường như mọi chuyện diễn ra vô cùng thuận lợi với cậu.
Nhìn dáng vẻ vui vẻ của cậu khi làm việc, quả thật khiến người khác cũng cảm thấy vui lây. Gia Thụy hiện là nhân viên bán hàng tại cửa hàng tiện lợi mới xây dựng gần đây. Có lẽ cậu rất thích công việc này, dường như cả ngày cậu đều nở nụ cười tươi tắn.
"Cậu không định đón Tần Gia Thụy về sao? Dường như cậu ấy ốm đi nhiều rồi, cả người xanh xao gầy guộc hẳn đi!"
"Không sao, cứ để em ấy tạm sống ở đây. Tâm trạng của em ấy cũng khá hơn rồi. Tôi sẽ đợi đến khi em ấy chịu gặp tôi."
"Vậy chúng tôi sẽ cho người thu xếp phần còn lại. Giờ đây, hơn nửa khu phố này đều là người của chúng ta rồi, có lẽ mọi chuyện đến nay đều tạm ổn."
"Tốt!"
Sau cuộc trò chuyện đó, chiếc xe đen đỗ cạnh cửa hàng từ từ lùi lại rồi rời đi. Một ngày nữa lại bình yên trôi qua...