130. Chương 130: Lời Xin Lỗi Cuối Cùng

Yêu Em Đến Chết

Chương 130: Lời Xin Lỗi Cuối Cùng

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 130 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gia Thụy đã kiệt sức, đầu óc cậu cũng vô cùng mệt mỏi. Cậu lại một lần nữa nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Lo sợ Gia Thụy sẽ suy sụp tinh thần, bác sĩ đã tiêm thuốc an thần cho cậu.
Lúc này, mọi người đều đã có mặt, nhưng không ai thốt lên lời nào. Mẹ cậu khóc đến sưng cả mắt, Mộc Nam Kình cũng vậy. Dù không nói ra, nhưng sự căm phẫn dành cho bà nội cậu hiện rõ trên gương mặt họ.
Chỉ vì một câu chuyện mà đẩy cả bốn người vào bước đường cùng: Yến Tuân – người chú đã tự tử của Gia Thụy, Khải Hoàng – người yêu của Gia Dương, và chính Gia Dương lẫn Gia Thụy.
Đáng lẽ họ phải có một cuộc sống yên bình, nhưng cuộc đời lại luôn đặt ra những thử thách nghiệt ngã. Nếu ngày trước cha mẹ Gia Thụy kiên quyết hơn, Gia Dương đã không phải chịu đựng sự hành hạ của bà nội suốt một thời gian dài. Trong chuyện này, ai cũng có một phần lỗi, nhưng người phải gánh chịu mọi đau khổ lại không phải Gia Dương, mà chính là Gia Thụy.
Từ một đứa trẻ hồn nhiên, cậu lại trở thành một kẻ giết người. Từ một người đang có cuộc sống hạnh phúc, cậu biến thành kẻ phải gánh chịu mọi đau thương. Cuộc sống chưa bao giờ dễ dàng với Gia Thụy; lí trí cậu đang dần bị bào mòn.
Sẽ thế nào nếu những năm trước cậu và Mộc Lăng không gặp gỡ, không yêu nhau?
Sẽ thế nào nếu cậu vẫn nghe lời bà nội, sống theo sự sắp đặt đó? Có lẽ những chuyện như thế này đã không xảy ra... Và nếu cậu là người chủ động chấm dứt mọi đau thương này, liệu cuộc sống của mọi người có thể quay trở lại như lúc ban đầu không?
Trong giấc mơ, Gia Thụy thấy mình chìm rất sâu xuống nước. Cậu lơ lửng trong một không gian mênh mông, nơi không nhìn thấy đáy cũng chẳng có ánh mặt trời, chỉ toàn nước mờ ảo. Rồi khi một ánh sáng xuất hiện, cậu liền bị nó nuốt chửng.
"!!!"
Gia Thụy giật mình tỉnh dậy, nhận ra mình vẫn đang ở phòng bệnh. Ngoài trời đã tối, còn Mộc Lăng thì đang nằm bên cạnh, trông vô cùng mệt mỏi. Cậu nhìn anh, không nói gì, cũng không chạm vào anh. Mãi rất lâu sau, cậu mới cất tiếng nói:
"Nếu bắt anh phải sống một mình, có lẽ đó là một chuyện quá tàn nhẫn!"
Cậu nhìn xuống tay mình, thấy chiếc vòng. Sau một thoáng suy nghĩ, cậu rút kim truyền ra khỏi tay. Gia Thụy rời khỏi giường, lục tìm trong ngăn tủ một cây bút và một tờ giấy.
'Mộc Lăng, em xin lỗi. Có lẽ em thật ích kỷ, nhưng em thực sự không còn dũng khí để đối mặt với anh nữa, ngay cả bản thân em cũng không thể hiểu nổi mình. Em đã cảm thấy mình vô cùng tồi tệ trong suốt thời gian qua, dần trở nên đáng ghét. Em ghét bản thân em lắm... Em nghĩ chúng ta nên tạm dừng lại. Những người ở bên cạnh em đều phải chịu đau khổ, em sợ anh sẽ là người tiếp theo vụt mất khỏi tầm mắt em.
Và em sợ một ngày nào đó, bản thân em sẽ trở thành một người đáng sợ như bà nội. Em biết bà nội đã làm nhiều chuyện quá đáng với anh... nhưng xin anh hãy tha thứ cho em, em thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa rồi. Em chỉ muốn anh được vui vẻ, em không muốn thấy anh buồn... Mặc dù em không phải là nguyên nhân khởi đầu mọi việc, nhưng em mới là người có thể chấm dứt tất cả. Hãy xem đây là yêu cầu cuối cùng của em. Anh hãy tự chăm sóc bản thân thật tốt.'
Viết xong, Gia Thụy kẹp bức thư vào một quyển sách và đặt cạnh Mộc Lăng. Ngay trong đêm đó, cậu quay về căn chung cư cũ của mình – nơi cậu và Mộc Lăng có vô vàn kỷ niệm, nơi họ bắt đầu mối quan hệ, nơi cậu biết rằng có Mộc Lăng chính là gia đình nhỏ của mình... Gia Thụy để lại chiếc nhẫn cùng chiếc vòng, rồi quay lưng bước đi. Tiếp đó, cậu lái xe đến căn nhà mà mẹ cậu đã tặng. Cậu sao chép một đoạn clip từ thẻ nhớ rồi gửi đến căn nhà tổ ở núi Thiên Nam. Hoàn tất mọi việc, cậu mới yên tâm rời khỏi. Đây là lần cậu ích kỷ và vô tâm nhất, cậu đã bỏ mặc tất cả mà ra đi, trốn tránh mọi người...
Xin lỗi và xin lỗi!