134. Chương 134: Anh sẽ không làm em đau

Yêu Em Đến Chết

Chương 134: Anh sẽ không làm em đau

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mộc Lăng được uống thuốc và lau nước ấm thường xuyên nên đến gần sáng thì cơn sốt đã thuyên giảm. Khi anh tỉnh lại, thấy Gia Thụy đang ngồi cách đó không xa, ánh mắt vẫn luôn dõi theo mình.
"Anh đến đây bằng cách nào thì về bằng cách đó đi!"
"Cái gì?" Mộc Lăng ngạc nhiên nhìn cậu, không ngờ cậu lại đuổi mình đi. Anh muốn xác nhận xem mình có nghe nhầm hay không. Nhưng khi nghe cậu nhắc lại lần nữa, anh chỉ muốn phát điên lên.
"Xem ra em không còn cần anh nữa rồi. Được lắm Tần Gia Thụy, em lợi dụng anh xong rồi liền muốn phủi mông bỏ đi sao?"
Gia Thụy tránh né ánh mắt anh. Trong lòng cậu rõ ràng rất vui khi Mộc Lăng ở đây, nhưng cái miệng lại cứ buông lời ngang ngược như vậy.
"Em thật sự chưa muốn gặp anh bây giờ. Anh về đi."
"Gia Thụy... Anh đau đầu quá, lại còn lạnh nữa."
"..."
Mộc Lăng lại bắt đầu giở trò yếu ớt, giả vờ đáng thương... Gia Thụy biết anh cố tình nên đã cố gắng giữ vững lập trường trước anh.
'Không được mềm lòng, Tần Gia Thụy! Mày không được để anh ta dùng sắc đẹp dụ dỗ! Tỉnh táo lên!'
Thấy Gia Thụy phớt lờ mình, Mộc Lăng quyết định không lùi bước. Anh liền mở nút áo ra.
"Anh khó chịu quá, ngứa quá... lại còn lạnh nữa. Hắt xì!"
Mặc dù Gia Thụy có tính cách ngang ngược, hung dữ, nhưng cậu lại rất dễ mềm lòng trước những chiêu trò nũng nịu của anh.
"Được rồi, chỉ đêm nay thôi đó, sáng hôm sau anh quay về đi!"
Đúng như dự đoán, Gia Thụy đã đồng ý cho anh ở lại. Mộc Lăng vui thầm trong lòng, rồi gật đầu lia lịa.
"Anh lạnh quá, Tiểu Thụy, mau đến ôm anh đi!"
"Anh lắm trò quá rồi đấy!"
Mặc dù đang bực mình, nhưng cậu vẫn làm theo. Trước tiên, cậu lấy một bộ quần áo hơi rộng để anh thay. Cậu tìm trong tủ và thấy một bộ đồ cỡ lớn nên đưa cho anh.
Mộc Lăng hiểu ý, liền đi tắm rửa sạch sẽ rồi nhanh chóng chạy vào ôm lấy cậu.
"Anh nhớ em nhiều lắm đấy!"
Mộc Lăng ôm cậu từ phía sau, hôn lên tóc, gáy rồi đến cổ cậu. Gia Thụy vẫn cứ nằm yên để anh hôn mình, bởi thật ra cậu cũng nhớ Mộc Lăng nhiều lắm, nhớ đến mức ngày nào, giờ nào cũng nhớ, thậm chí trong mơ cũng thấy.
Gia Thụy áp bàn tay mình lên bàn tay to lớn của Mộc Lăng, rồi đan chặt các ngón tay vào nhau. Gia Thụy xoay người lại, nâng cằm Mộc Lăng lên rồi chủ động vươn đầu lưỡi mình ra. Lúc này, Mộc Lăng như thừa thắng xông lên, anh há miệng ngậm lấy lưỡi cậu và mút điên cuồng.
Hương vị ngọt ngào của người yêu thật không gì sánh bằng. Anh dùng lưỡi mình trêu đùa với lưỡi cậu. Môi trên, môi dưới, anh đều mút hết.
Tiếng mút cứ chùn chụt vang lên bên tai. Nước bọt chảy dài theo khóe miệng Gia Thụy, trông vô cùng kích thích.
Anh đè cậu nằm xuống dưới, rồi vén áo cậu lên. Ôi cái eo này, làn da này, đặc biệt là hai đầu ti màu hồng kia, khiến anh nhớ phát điên.
"Ưm..."
Mộc Lăng dùng hai tay chà xát lên hai nhũ hoa của cậu, anh xoa tròn rồi lại véo nhẹ, đến khi Gia Thụy quằn quại vì khoái cảm thì mới dừng lại. Mộc Lăng cúi người, đưa đầu lưỡi ra liếm phớt qua một cái, cậu liền rùng mình.
"Đừng... đừng làm vậy!... Ha..."
"Ngoan nào, anh không làm em đau đâu."
Mộc Lăng nói xong, liền kéo quần lót của cậu xuống. Anh nâng hai chân cậu đặt lên vai mình, rồi hôn lên bắp đùi non mềm của cậu. Anh hôn đến đâu, da thịt Gia Thụy tê rần đến đấy, những dấu hôn nổi đầy cả bắp đùi.
"Nhột... Mộc Lăng... đừng!"
Cậu dùng hai tay đẩy đầu Mộc Lăng ra nhưng chẳng còn chút sức lực nào. Mộc Lăng thấy cậu cứ vùng vẫy lung tung nên quyết định siết chặt hai cổ tay cậu lại.
Anh hôn đến dương vật đang cương cứng của cậu, rồi thè lưỡi liếm dọc theo chiều dài của nó.
"Ahhh!"
Mộc Lăng vẫn không bỏ được cái tật biến thái của mình. Anh cố tình kéo hai tay cậu lên cao, khiến cậu phải ngẩng đầu nhìn xuống. Gương mặt Mộc Lăng lúc thè lưỡi liếm láp trông vô cùng dâm đãng, như thể đang muốn dụ dỗ cậu đến chết mê chết mệt vì anh vậy.
"Ưm..."