133. Chương 133: Gặp Lại

Yêu Em Đến Chết

Chương 133: Gặp Lại

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 133 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tháng nữa lại trôi qua, Mộc Lăng vẫn kiên nhẫn đợi chờ cậu. Nhưng hôm nay trời mưa rất to và lạnh, Gia Thụy một mình dầm mưa chuyển đồ từ bên ngoài vào cửa hàng. Thấy cảnh đó, Mộc Lăng ngồi trong xe không yên. Anh lập tức mở cửa xe, định chạy về phía cậu nhưng đi được nửa đường thì khựng lại. Anh thấy có người ra gọi cậu vào trong và phụ giúp Gia Thụy phần việc còn lại, nên Mộc Lăng mới quay trở lại xe của mình.
Vừa rồi dính mưa nên quần áo của anh đã ướt sũng. Anh vẫn quyết định đợi cho đến khi cậu xong việc và về nhà rồi mới chịu rời đi. Khoảng 30 phút sau, cửa hàng mới đóng cửa. Anh nhìn thấy Gia Thụy cầm ô bước ra và đi về nhà.
Cậu thật sự rất kiên cường, suốt khoảng thời gian qua không hề tiêu xài một đồng nào của anh. Số tiền cậu dùng là tiền tiết kiệm từ khi còn ở căn hộ cũ, và từ ngày rời đi, cậu cũng chẳng than vãn nửa lời. Hỏi những người làm cùng, ai nấy đều hết lời khen ngợi cậu.
Đáng lẽ một người quen sống trong sung sướng từ trước đến giờ sẽ chẳng thể chịu đựng nổi, nhưng Gia Thụy sao lại giỏi giang và kiên cường đến thế chứ.
Về đến nhà, Gia Thụy thay quần áo, uống một ly sữa nóng rồi mở điện thoại xem tin tức. Ban đầu chỉ là những bản tin vặt vãnh, nhưng sau đó cậu lại thấy một tin tức liên quan đến Mộc Lăng.
Công ty của Mộc Lăng đã chuyển giao quyền quản lý cho người khác. Cậu bất ngờ khi đọc tin này và bắt đầu suy nghĩ không biết có nên gọi điện hay nhắn tin cho anh hay không.
Mặc dù đã tạm thời đổi điện thoại khác, nhưng số của anh cậu luôn ghi nhớ. Gia Thụy bấm số rồi lại xóa, soạn tin nhắn rồi lại bỏ, bởi vì cậu chẳng biết nên nói gì.
Hỏi anh có đang gặp vấn đề gì không?! Hay là dạo này anh sống thế nào?!
Mặc dù khoảng thời gian qua cậu sống rất tốt, nhưng không phải cậu đã quên hẳn Mộc Lăng, mà là càng nhớ anh hơn. Gia Thụy đã quen được Mộc Lăng cưng chiều, nên giờ không có anh, cậu cảm thấy rất nhớ. Bề ngoài thì cậu nói anh đừng tìm, nhưng trong lòng lại mong Mộc Lăng xuất hiện ngay tại đây vào lúc này.
Gia Thụy uống cạn ly sữa rồi đặt xuống bàn, sau đó cậu hít một hơi thật sâu rồi hét lên như muốn trút hết mọi bực dọc.
"Mộc Lăng!!!!"
Tiếng hét rất lớn, át cả tiếng mưa lúc bấy giờ. Đúng lúc anh chuẩn bị rời đi thì nghe thấy tiếng Gia Thụy hét, anh nghe rất rõ cậu gọi tên mình. Mộc Lăng nhìn vào nhà cậu thì thấy đột nhiên đèn tắt hết. Anh hoảng loạn lao ra khỏi xe và chạy về phía căn nhà của cậu.
"Mở cửa... Này..."
Anh đập cửa rầm rầm, như muốn làm bung cả cánh cửa. Không nghe thấy động tĩnh gì, Mộc Lăng càng thêm lo lắng, anh thầm nghĩ... lỡ cậu xảy ra chuyện gì không hay...
"Gì vậy, bị điên à?!"
Lúc này, cánh cửa đột nhiên mở ra, đèn trong nhà cũng sáng lên. Mộc Lăng thấy Gia Thụy vẫn bình an vô sự đứng trước mặt mình thì vui mừng ôm chầm lấy cậu.
"Tiểu Thụy, em không sao là tốt rồi. Anh sợ chết khiếp đi được!"
"Mộc Lăng... sao anh lại ở đây?"
Cậu cứ để mặc anh ôm, nhưng mãi không thấy Mộc Lăng trả lời thì cậu mới đẩy anh ra. Mộc Lăng bị cậu đẩy ra thì loạng choạng ngã xuống đất. Gia Thụy đưa tay chạm vào mặt anh thì mới nhận ra anh đã sốt rồi.
Gia Thụy thở dài, rồi dìu anh vào phòng mình, thay quần áo và lau người bằng nước ấm cho Mộc Lăng. Lúc nãy đang nằm, nghe tiếng đập cửa dồn dập, cậu còn tưởng là tên điên nào đang lên cơn chứ. Nào ngờ lại là Mộc Lăng, năm phút trước còn hùng hổ đập cửa như muốn phá nát nhà cậu, giờ lại nằm xụi lơ ở đây mà ăn vạ.
"Haiz. Đến giờ vẫn chẳng thể hiểu nổi cái tên này!"