Chương 14: Tận tình chăm sóc (3)

Yêu Em Đến Chết

Chương 14: Tận tình chăm sóc (3)

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mộc Lăng à, anh thích em nhiều đến vậy sao?”
“Thích lắm, thích nhiều lắm.” Mộc Lăng ôm Gia Thụy vào lòng, cưng nựng cậu như báu vật. Trong lòng Gia Thụy cũng cảm thấy rất vui, có lẽ bắt đầu với Mộc Lăng là một quyết định đúng đắn, và sau này sẽ còn nhiều điều thú vị hơn nữa...
Cốc cốc.
“Vào đi.” Mộc Lăng buông Gia Thụy ra rồi quay về bàn làm việc.
“Mộc tổng, chuyến đi cắm trại ngày mai anh có tham gia không? Dẫu sao chúng ta cũng đã hoàn thành hạng mục năm nay rồi. Anh có muốn...” Chưa đợi chị Giao nói hết câu, Mộc Lăng đã lập tức đồng ý.
“Đi, mai tôi sẽ đi. Thư ký Tần Gia Thụy cũng sẽ đi.” Khụ khụ, Gia Thụy nghe Mộc Lăng gọi cả họ lẫn tên mình mà giật mình.
“Được, mai chúng ta sẽ xuất phát lúc 3 giờ để ngắm mặt trời mọc. Anh cùng thư ký Tần hãy đến bãi xe đúng giờ đó.”
“Được.” Chị Giao là trưởng phòng luôn hiểu lòng người. Những buổi dã ngoại như vậy với mục đích thư giãn đầu óc cho nhân viên và giúp họ đoàn kết hơn, nên nhân viên công ty ai cũng phấn khích và tán thành với ý kiến của chị Giao.
“Mộc Lăng, em không muốn đi đâu. Cho em ở nhà thôi mà.” Gia Thụy thật sự không muốn đi, phải thức dậy sớm rồi còn ngồi xe đường dài như vậy, sẽ mệt chết mất.
“Em phải đi để đổi gió chứ, ngày nào cũng ở nhà, em không thấy ngột ngạt sao?”
“...” Đúng là cũng ngột ngạt thật. Gia Thụy chán nản đi về bàn làm việc, trong lòng cậu đã nảy ra một kế hoạch. Gia Thụy định sẽ làm việc đến khi mệt rã rời, rồi ngủ một mạch đến tận hôm sau, như vậy là khỏi phải đi.
* * * *
Cứ thế, cả ngày làm việc mệt mỏi, Gia Thụy cùng Mộc Lăng về đến nhà thì trời đã tối. Cậu tắm rửa, thay đồ xong thì ra phòng khách nằm nghỉ. Mộc Lăng thì loay hoay dưới bếp nấu bữa tối. Gia Thụy không hiểu sao trong lòng cứ nôn nao bồn chồn không yên, cậu ngồi dậy và đi xuống bếp. Cậu rón rén bước đi nhẹ nhàng như mèo, đến mức Mộc Lăng cũng không hề hay biết.
Cậu đứng sau lưng Mộc Lăng, giữ một khoảng cách không quá gần cũng không quá xa. Gia Thụy hít một hơi, cảm nhận được mùi hương thoang thoảng. Đó không phải mùi thức ăn, mà là mùi hương đặc trưng trên người Mộc Lăng.
Cậu nhích người lại gần Mộc Lăng. Còn anh, đang đứng đợi đồ ăn chín thì bất chợt có một bàn tay lạnh lẽo luồn vào trong áo. Anh nghiêng người, thấy Gia Thụy đang ôm lấy anh từ phía sau, bàn tay luồn vào áo vuốt ve phần ngực anh, thậm chí còn bóp nhẹ, mũi thì hít hà hương thơm ở cổ anh. Mộc Lăng bị bàn tay lạnh của Gia Thụy vuốt ve, cơ thể anh lập tức có phản ứng.
“Gia Thụy, em đói sao?”
“Ưm.” Gia Thụy khẽ đáp lấy lệ, sau đó bàn tay cậu từ từ lần xuống, xoa xoa nơi đang hơi phồng lên. Dù cách một lớp quần áo nhưng cảm giác vẫn vô cùng thoải mái. Mộc Lăng bị sự trêu chọc này càng khiến anh thêm kích thích, bàn tay Gia Thụy luồn vào trong quần anh và bắt đầu vuốt ve lên xuống nhẹ nhàng. “Ư... Gia Thụy, em biết mình đang làm gì không?”
“Im lặng nào.” Gia Thụy xoay người tắt bếp rồi kéo Mộc Lăng ra sofa. Môi lưỡi hai người tìm đến nhau, cậu nhiệt tình hôn anh, mút lấy chùn chụt. Cậu hôn từ cằm rồi dọc xuống cổ anh, gặm nhẹ vào nơi uốn lượn sau gáy, bàn tay Gia Thụy thì vẫn lên xuống nhịp nhàng như đang trêu chọc. Trước sự chủ động của Gia Thụy, Mộc Lăng chỉ còn biết hưởng thụ, chứ không còn ý định đẩy cậu ra. Đôi tay mềm mại và hơi lạnh khiến côn thịt anh càng thêm khoái cảm, cả người Mộc Lăng căng cứng, run rẩy.
“Em muốn được uống sữa...”