146. Chương 146: Nam Kình đến Pháp

Yêu Em Đến Chết

Chương 146: Nam Kình đến Pháp

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trưa hôm sau, Nam Kình tự mình ra sân bay. Cậu không muốn nhiều người biết nên đã âm thầm sắp xếp mọi thứ. Ngay cả Gia Thụy cậu cũng không báo cho biết, vì sợ việc mình rời đi sẽ làm lộ chuyện của Gia Dương và Khải Hoàng.
Nam Kình biết Gia Thụy rất thích Khải Hoàng. Vì vậy, nếu chuyện của Khải Hoàng bị bại lộ, cậu sợ mình sẽ bị Gia Thụy ghét bỏ.
Thế nên, giữ im lặng được chừng nào hay chừng đó. Mộc Nam Kình quyết định sang Pháp chứ không theo sự sắp đặt của Mộc Lăng, dù sao bản thân cậu cũng có tiền, có thể sống một cuộc sống thoải mái. Vì thế, cậu định rời đi và ở lại Pháp với cô họ của mình, có lẽ sẽ không có ý định quay về nữa. Cậu cũng không muốn người khác tìm thấy mình nữa.
Tất cả sẽ trở về con số không, và hôm nay cậu lại bắt đầu một cuộc sống mới.
Paris...
Sau chuyến bay dài, Nam Kình cũng đã đặt chân đến Paris. Cậu được cô họ đón về nhà cách sân bay khoảng 14km. Trong thời gian này, cậu nghỉ ngơi một lát.
Cậu quyết định đến Pháp chỉ sau vài phút suy nghĩ. Và sau hơn mười tiếng ngồi máy bay, cậu đã đến nơi cậu muốn bắt đầu lại.
Cầu mong đây sẽ là khởi đầu thuận lợi.
"Cô... con tự mình đến đây chứ không phải ba con bảo. Cô đừng để người nhà con biết chuyện con sang đây. Xin cô đấy!"
Cô của Nam Kình đang lái xe thì sững sờ, rồi khẽ thở dài. "Được rồi. Hôm sau cô sẽ dành thời gian để nói chuyện với con, bây giờ cứ nghỉ ngơi đi. Cô hứa sẽ giữ bí mật chuyện này!"
Đúng như lời đã hứa, cô không nói gì về chuyện cậu tự ý sang Pháp, cũng không liên lạc với ba của Nam Kình. Còn về phần Nam Kình... sau khi về nhà thì ngủ một mạch đến trưa hôm sau mới mò ra khỏi phòng.
"Cô không đi làm sao ạ?"
"Không, hôm nay công ty không có quá nhiều việc nên cô ở nhà làm việc. Đói rồi sao? Ra ngoài ăn nhé?" Nam Kình gật đầu rồi cả hai nhanh chóng lái xe đi ăn.
Nhà hàng này khá nổi tiếng, cũng là nơi cô họ cậu thường đến dùng bữa với đối tác. Có thể nói là khách quen của nơi này.
"Cậu phục vụ đó sống gần nhà mình, cô đã thuê cậu ấy đến dạy con học tiếng Pháp mỗi tối. Dù sao con cũng quyết định ở lại đây lâu dài rồi còn gì."
Nam Kình nhìn theo thì thấy một thanh niên cao hơn cậu khá nhiều, vẻ ngoài lại rất điển trai. Khi anh ta mang đồ ăn ra, cậu thấy bảng tên gắn trên áo anh ta.
'Là tên Alex...'
"Cô sắp xếp thế nào cũng được. Thôi chuyện này về rồi tính, ăn trước đã!"
Cả hai ăn uống xong rồi đi mua vài thứ, đi hết nơi này đến nơi khác, khi về đến nhà trời đã tối rồi. Nam Kình ôm đồ vào nhà, sau đó đi tắm sạch sẽ. Cậu cứ nghĩ mình sẽ được nghỉ ngơi rồi lại được ăn tối... Nhưng không phải thế, người mà cô nhờ dạy tiếng Pháp cho cậu đã đến tận nhà.
"Alex, con ngồi đó đi. Thằng bé sẽ xuống ngay!"
"Nam Kình. Tối nay học xong thì tự nấu ăn đi, hoặc không thì đặt đồ ăn giao về nhà nghe chưa? Không được ra ngoài ăn vào buổi tối một mình đâu đấy. Cô phải đi dùng tiệc với cấp dưới nên không nấu sẵn cho con được đâu."
Nam Kình nghe cô mình nói xong thì cũng xuống nhà dưới, đầu tóc cậu xù lên hết cả. Bộ dạng này khiến Alex đang ngồi phía dưới không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Ôi trời!" Cô họ Nam Kình nhìn cậu một cách bất lực rồi không nói thêm gì nữa. Cậu bị hai người họ nhìn như vậy thì cũng ngại, lập tức đi lau mặt rồi vuốt tóc lại.
Cậu đâu nghĩ cô mình nói học là sẽ học liền ngay lập tức như thế đâu chứ, rồi ngay lần đầu gặp mặt lại trở thành trò hề như thế này nữa chứ.
"Cậu thật giống gấu koala!"
"Gì? Anh đang muốn khen hay chê cười tôi đấy? Còn anh chẳng khác gì con hươu cao cổ."
"Thế sao! Ha ha."