157. Chương 157: Điều chưa ngỏ

Yêu Em Đến Chết

Chương 157: Điều chưa ngỏ

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Xin lỗi, nhưng việc cậu yêu cầu chúng tôi điều tra... hoàn toàn không có kết quả!”
“Sao lại thế? Các anh chắc chắn là không thể tìm ra sao?”
“Đúng vậy, chúng tôi không điều tra được gì cả.”
Chu Ân siết chặt điện thoại, lòng đầy tức giận. Cậu ta muốn biết Nam Kình đã gây ra chuyện gì khiến Gia Dương nổi giận đến vậy, và càng muốn Nam Kình phải rời đi, không bao giờ quay lại nữa. Nếu Gia Dương hồi phục, anh ấy sẽ có cơ hội thừa kế, nên việc được ở bên cạnh Gia Dương lúc này là điều cậu ta mong muốn nhất.
Chỉ cần có được một phần nhỏ trong khối tài sản này, ba đời sau cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc. Trong mắt Chu Ân, Gia Dương chính là một “quả trứng vàng”. Vì vậy, cậu ta luôn muốn độc chiếm Gia Dương, không cho bất kỳ ai khác lại gần.
Thậm chí, cậu ta còn nghe lén tất cả các cuộc gọi hay những cuộc trò chuyện của Gia Dương để kiểm soát anh ấy trong lòng bàn tay mình. Việc bị Gia Thụy ghét bỏ nằm ngoài dự tính của Chu Ân. Bởi vậy, thay vì đối phó với Nam Kình, cậu ta chuyển sang đối phó với Gia Thụy trước để giữ vững vị trí hiện tại của mình.
“Anh có gọi bà nội đến thì cũng chẳng làm gì được tôi đâu!”
Ngay khi thấy Gia Thụy rời đi, Chu Ân lập tức bước vào phòng Gia Dương. Cậu ta biết Gia Thụy có ý định khiến Gia Dương ghét mình để rồi thay người chăm sóc, nên Chu Ân đã tính toán rất kỹ lưỡng.
Cậu ta vào phòng, giữ một khoảng cách nhất định với Gia Dương, giúp anh đắp chăn và kéo rèm cửa lại. Chu Ân muốn thể hiện mình là một người chăm sóc tận tâm, mong chiếm được chút lòng tin của Gia Dương để có thể tiếp tục ở lại đây.
“Anh cứ nằm nghỉ đi, em ra ngoài...”
“Đúng vậy, cậu nên ra ngoài đi, vì đêm nay tôi sẽ ở lại đây!”
Nói rồi, Gia Thụy mang đồ ăn vào và đóng cửa lại, để Chu Ân đứng bên ngoài.
“Làm như vậy có quá đáng không?”
“Anh nói xem có quá đáng không? Lần anh đuổi Nam Kình đi, cậu ấy cũng đứng đợi bên ngoài cả đêm, về đến nhà liền sốt mấy ngày. Tại sao lúc đó anh không thấy bản thân mình quá đáng? Em chỉ mới bảo tên đó ra ngoài thôi mà anh đã cho rằng em cố ý làm khó người khác sao?” Gia Thụy giữ thái độ điềm tĩnh, lần lượt bày đồ ăn ra. Trên mặt anh không hề biểu lộ chút giận dữ nào, mặc dù lời nói lại ẩn chứa sự gay gắt.
“Anh không có ý đó, và cũng không biết chuyện Nam Kình đã đợi bên ngoài.”
“Đúng vậy. Làm sao anh biết được chứ? Lúc đó anh chỉ nghĩ cho bản thân mình thôi. Anh chẳng quan tâm gì đến Nam Kình cả. Hôm cậu ấy ngất là vì bị em đánh... Cậu ấy còn định tự tử vì nghĩ rằng làm thế mới khiến anh hết giận. Cậu ấy luôn cho rằng anh căm ghét cậu ấy vì Khải Hoàng!”
Gia Thụy nói xong thì không nói thêm gì nữa, và cả căn phòng chìm vào im lặng từ đó. Gia Thụy ngồi cạnh Gia Dương ăn cơm, còn Gia Dương nằm quay lưng về phía ban công. Anh không ngờ Nam Kình lại có ý định tự tử...
Thực ra, Gia Dương không hề ghét Nam Kình như mọi người vẫn tưởng.
Anh thừa nhận mình đã sai khi trong cơn hôn mê lại nhận nhầm Nam Kình là Khải Hoàng. Bởi lẽ, vào thời điểm đó, người anh yêu nhất là Khải Hoàng, và nhìn người mình yêu chết đi, anh không cam lòng.
Suy nghĩ của Gia Dương cũng hệt như Nam Kình: anh biết Nam Kình thích mình. Cậu ấy luôn ở bên cạnh chăm sóc Gia Dương sau khoảng thời gian anh bị bỏng nặng. Nhưng anh nghĩ, bản thân mình sau khi bị bỏng sẽ mang đầy sẹo xấu, chân lại bị thương nặng đến vậy. Thậm chí, anh biết tâm lý của mình lúc đó không ổn định, có thể sẽ làm hại Nam Kình. Nếu để Nam Kình ở bên cạnh, cậu ấy sẽ phải chịu nhiều thiệt thòi.
Sau chuyện đó, Gia Dương không biết mình còn có thể đi lại bình thường hay không. Nếu đột nhiên trở thành một người bị liệt chân, điều đó sẽ khiến Nam Kình khổ sở. Anh luôn từ chối gặp Nam Kình vì sợ cậu ấy nhìn thấy anh trong tình trạng đó sẽ đau lòng. Nam Kình bằng tuổi Gia Thụy. Cậu ấy vẫn còn trẻ, nếu cứ phải chăm sóc một người như anh suốt đời, cậu ấy sẽ chẳng thể hạnh phúc.
Rõ ràng cả hai đều tôn trọng và yêu thương đối phương, nhưng cả hai cũng sợ làm người kia buồn, nên chẳng ai dám nói ra sự thật với ai. Gia Dương biết chuyện tình cảm của mình sẽ không thể như những người bình thường. Anh biết mình là con trai trưởng, nên việc thừa kế và có con là vô cùng quan trọng.
Liều mình một lần đến với Khải Hoàng, Gia Dương không hề hối hận... Nhưng vào thời điểm bà anh chưa chấp nhận chuyện yêu đương này mà anh lại đón nhận Nam Kình, anh sợ rằng người tiếp theo có kết cục như Khải Hoàng chính là... Nam Kình!!