156. Chương 156: Ai sẽ là người giải quyết ai đây?

Yêu Em Đến Chết

Chương 156: Ai sẽ là người giải quyết ai đây?

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau ca phẫu thuật, Gia Dương được chuyển đến phòng chăm sóc đặc biệt nhất của bệnh viện. Chu Ân vẫn không rời nửa bước, túc trực bên Gia Dương 24/24, dường như muốn ở lại đó mãi mãi. Cậu ta cũng chẳng muốn ai khác đến thăm Gia Dương. Mỗi lần Gia Thụy ghé thăm, đều thấy Chu Ân cứ như thể người yêu của Gia Dương vậy.
“Bà nội, bà đón Chu Ân về đây để chăm sóc Gia Dương, hay là bà muốn hai người họ ở bên nhau luôn vậy ạ?!”
“Vì thằng bé nói muốn chăm sóc Gia Dương, với lại, người trong nhà ta ai cũng bận rộn nên ta mới để nó đến chăm sóc Gia Dương cho tiện... Chuyện yêu đương của Gia Dương, ta không dám nhúng tay vào nữa đâu!!”
“Nhưng con không thích như vậy, con không hề thích cậu ta!! Con muốn người khác chăm sóc anh ấy cơ!!”
“Được rồi, sáng mai ta sẽ về xem xét.”
“Vâng ạ!” Gia Thụy nói rồi cúp điện thoại.
Chu Ân đúng là tự đánh giá bản thân quá cao rồi. Không có cậu ta, Gia Thụy vẫn có thể tìm được người tốt hơn gấp mười lần.
Ban đầu, Gia Thụy còn nghĩ cậu ta hiền lành, có lòng tốt nên cũng có chút thiện cảm. Nhưng bây giờ thì nhìn kiểu gì cũng không thể ưa nổi. Dám lên giọng với Nam Kình là Gia Thụy đã không thể chấp nhận được rồi, chưa kể đến chuyện tự nhận mình sẽ ở bên chăm sóc Gia Dương cả đời, rồi nào là được bà nội đích thân đón về...
Hừ...
Sau khi cúp điện thoại, Gia Thụy đi thẳng vào phòng và thẳng thắn yêu cầu Chu Ân rời đi.
“Cậu ra ngoài đi, tôi có chuyện riêng cần nói với anh ấy!!”
“Nhưng mà em phải cho anh ấy uống nước đã!”
“Phẫu thuật ở chân chứ có phải ở tay đâu, cậu xem anh tôi bị liệt rồi à?!”
Gia Thụy nói đến nước đó, cậu ta mới chịu rời đi. Sau đó, Gia Thụy khóa cửa lại rồi mới ngồi xuống nói chuyện với Gia Dương.
Gia Thụy vừa đóng cửa phòng, ánh mắt Gia Dương vẫn hướng ra ngoài, khiến Gia Thụy thắc mắc.
“Gia Dương, anh làm gì vậy?! Anh muốn tìm ai, hay đang lưu luyến vì cậu ta rời đi?”
“Lưu luyến gì chứ... Em đến đây một mình à?” Gia Dương vẫn nhìn về phía cửa, Gia Thụy lúc này hiểu ý anh trai nên mới nói.
“Nam Kình đã ra nước ngoài rồi, anh có tìm ở đây cũng không gặp được đâu! Lần trước là cơ hội cuối cùng của hai người, anh không nắm giữ thì bây giờ đã hết cơ hội rồi... Cậu ấy đã quyết định buông tha cho anh rồi đấy, cậu ấy chấp nhận việc anh tìm được người mới. Nhưng đó là Nam Kình chấp nhận, còn em thì chẳng thể nào đồng ý để một người như Chu Ân bước thêm một bước vào nhà mình... Nói thẳng ra là em ghét cậu ta.”
“Nói gì vậy, anh thích Chu Ân hồi nào... Nhưng tại sao... lại ra nước ngoài?!” Lần này, Gia Dương thực sự cảm thấy mất mát rồi.
“Vì sợ anh Tần Gia Dương đây phiền phức, sợ anh ấy chướng mắt... Đừng hỏi nữa, dù sao anh cũng ghét cậu ta còn gì, còn bảo Chu Ân đến đuổi Nam Kình đi mà. Giờ thì đúng ý anh rồi, anh còn hỏi gì nữa!”
Gia Thụy vẫn còn đang giận nên lời nói có phần hơi quá đáng với Gia Dương, nhưng Gia Thụy nghĩ lại thì cũng thấy Gia Dương đáng bị như vậy. Sinh ra có gương mặt đẹp trai nhưng cái miệng thì lúc nào nói ra cũng khiến người khác phát điên.
“Gì nữa đây!! Tần Gia Dương, anh đúng là khó hiểu hơn cả con gái... Mấy người này thật là hết nói nổi!!”
Đột nhiên Gia Dương chuyển sang vẻ buồn bã, anh ta đúng là khiến Gia Thụy mệt mỏi thật mà.
Gia Thụy trăm công nghìn việc, nhưng những chuyện như thế này cậu vẫn phải ra tay giải quyết. Lúc nào cậu cũng tạo cơ hội cho Nam Kình, nhưng anh ta lại không dám đối mặt vì cứ nghĩ lỗi là do mình gây ra.
Còn cái tên Gia Dương này, lúc gặp thì lớn tiếng, hết la hét người ta rồi lại đuổi người ta về... Đến khi người ta đi rồi thì lại trơ cái mặt ra hối hận.
Gia Thụy thật sự không hiểu nổi đầu óc của hai người này nghĩ gì nữa. Và đến giờ, Gia Thụy vẫn không biết Nam Kình đang ra sao, liên lạc không được càng khiến cậu lo lắng hơn.
Gia Thụy biết Nam Kình từ nhỏ, cậu ấy vốn luôn sống gần ba mẹ nên căn bản không thể ở một mình nơi đất khách quê người được.
“Nếu anh hối hận và muốn tìm Nam Kình về, thì em đây sẽ giúp anh một tay... Anh thấy sao?”
“Tìm được ư?” Gia Dương hơi nghi ngờ lời nói của Gia Thụy.
“Anh không muốn thì thôi vậy, hừm!! Tự dưng Mộc Lăng lại sắp xếp cho Nam Kình đi...”
Gia Thụy nói đến đó thì không nói nữa, rồi cầm điện thoại ra ngoài mua đồ ăn. Đêm nay, Gia Thụy chắc chắn sẽ không để Chu Ân vào đây cho đến khi tìm được người chăm sóc khác.
“Để tôi đây ghét thì cậu tiêu đời rồi đấy!!!”
Sau khi Gia Thụy rời đi, Chu Ân từ sau góc tường bước ra, toàn bộ cuộc nói chuyện của bọn họ đều lọt vào tai Chu Ân, vì cậu ta đã đặt một chiếc điện thoại khác ở dưới gầm giường Gia Dương.
Lần này cậu ta đến đây là muốn một bước nhảy thẳng vào Tần gia mà, chính vì thế, mọi việc liên quan đến Gia Dương đều đã được cậu ta tính toán kỹ lưỡng.
“Tôi xem anh giải quyết tôi bằng cách nào đây, Gia Thụy!!”