Yêu Em Đến Chết
Chương 159: Sự đáng sợ của Chu Ân
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi về nhà, Alex nấu ăn còn Nam Kình rửa bát. Hôm nay, cô của Nam Kình về khá muộn nên cả hai rất đói. Sau khi ăn xong, cậu mới biết hôm sau cô phải đi công tác.
Cô giao lại việc nhà cho Nam Kình, kèm theo đó là số điện thoại của một vài người bạn thân ở gần. Vì cô không có nhà trông coi, mà Alex lại vừa học vừa làm nên thường về rất muộn, sớm nhất cũng phải 7, 8 giờ tối. Khu này tuần trước, đúng vào lúc Nam Kình vừa về nước, đã xảy ra một vụ trộm cướp. Nạn nhân thậm chí còn bị bọn cướp hành hung.
Chuyến công tác kéo dài gần một tháng khiến cô Nam Kình vô cùng lo lắng. Cô dặn dò Alex phải hết sức cẩn thận vì cậu thường về nhà vào ban đêm. Cô lo rằng nếu bọn cướp không lấy được tài sản, chúng có thể làm những chuyện khác còn nguy hiểm hơn.
“Ở đây có số điện thoại của những người con có thể tin tưởng. Số của cảnh sát thì cô dán ngay cạnh cửa. Hạn chế ra khỏi nhà càng nhiều càng tốt nhé! Siêu thị khu này có dịch vụ giao hàng tận nhà, nhưng chỉ được gọi cho số điện thoại của anh giao hàng này thôi, nghe chưa? Cảnh sát đi tuần ban đêm cũng không thể tin tưởng hoàn toàn đâu, hai đứa phải tự chăm sóc lẫn nhau đấy!”
Nghe cô nói xong, Nam Kình càng thêm sợ hãi. Cậu vốn nhát gan, giờ thì không dám ra ngoài nữa. Tối đó, khi về phòng, Nam Kình không xoay mặt ra phía cửa sổ như mọi khi mà quay vào đối diện với Alex. Cậu thậm chí còn quấn chặt mình trong chăn.
“Cô nói vậy khiến anh sợ à?”
“Ai… ai sợ chứ, chỉ là tôi thấy lạnh thôi!” Nam Kình nói vậy rồi nhắm mắt lại ngủ.
Đến khi cậu giật mình tỉnh giấc, đã quá nửa đêm. Nam Kình xoay người ra ngoài thì thấy cửa ban công vẫn chưa khóa, gió thổi vào nghe thật đáng sợ...
“Alex… Alex, dậy đi!… Suỵt!”
“Sao thế?”
Nam Kình ra hiệu bảo Alex nói nhỏ lại, sau đó chỉ tay ra ban công. Alex chỉ thấy cửa ban công đang hé mở, gió thổi nhẹ làm tấm rèm lung lay, ngoài ra chẳng có gì. Nam Kình nắm tay Alex như thể nài nỉ cậu đi đóng cửa lại.
Alex chỉ cười rồi vâng lời đứng dậy đi ra ban công. Khi đưa tay khóa chốt, cậu nhìn xuống và thấy có người đang hút thuốc ở phía ngoài cổng. Nhìn đồng hồ, lúc đó mới gần 3 giờ sáng. Alex không nói gì với Nam Kình cả, cậu quay lại giường rồi kéo Nam Kình sát vào người mình.
“Không có gì đâu, ngủ đi… Có anh ở đây rồi thì không còn gì phải sợ nữa đâu!”
“Ưm…”
Alex cũng biết về vụ trộm cướp tuần trước, nhưng đột nhiên thấy có người ở cổng thì cậu cũng hơi lo lắng.
‘Chẳng lẽ nhà mình lại xui xẻo đến mức bị bọn trộm để ý ư?’
‘Không… chắc không phải vậy đâu.’
Alex nhích người lại gần Nam Kình rồi ôm lấy cậu. Bỗng dưng Alex cũng cảm thấy sợ nên ôm chặt Nam Kình mà ngủ.
“Hai đứa, dậy xuống khóa cửa đi… Nhanh lên nào, cô đến giờ rồi!”
“Vâng…”
Khoảng một lúc sau, Alex thức dậy và đi xuống khóa cửa. Sau đó, cậu quay lên giường nằm cạnh Nam Kình. Alex ôm chân Nam Kình đến tận trưa mới tỉnh giấc. Cả hai cứ mơ mơ màng màng đi xuống bếp tìm đồ ăn. Thường thì cuối tuần cô sẽ nấu ăn, nhưng họ quên mất rằng sáng nay cô đã đi rồi.
“Cậu nấu đi… Tôi đi thay quần áo.”
“Được thôi.”
Alex nấu bữa trưa cho cả hai cùng ăn. Vì sợ những chuyện cô kể, cả hai không ai dám ra ngoài. Suốt cả ngày Chủ Nhật, họ chỉ xem phim, chơi game, ăn rồi ngủ.
Ở một diễn biến khác, Gia Thụy đã tìm được cách liên lạc với Nam Kình. Nhưng không ngờ, khi Gia Thụy nói chuyện này cho Gia Dương biết, chiếc điện thoại mà Chu Ân giấu đã ghi âm lại toàn bộ cuộc nói chuyện. Thành ra, khi biết được chuyện này, Chu Ân trở nên vui vẻ hẳn và nung nấu ý định âm thầm hãm hại Nam Kình!
"Lần này không tốn chút công sức nào mà lại đạt được kết quả vượt cả mong đợi, đúng là trời giúp mình mà. Ha ha…"
Chu Ân đoán chắc chắn Nam Kình sẽ quay về vào ngày diễn ra hôn lễ của Gia Thụy. Từ giờ đến ngày đó không còn xa nữa, Chu Ân quyết định lên một kế hoạch hoàn hảo, vừa là món quà dành cho Gia Thụy, vừa để Nam Kình biến mất khỏi đây mãi mãi...
"Sớm thôi, tôi sẽ để mọi người tận mắt chứng kiến một đại bi kịch!"