160. Chương 160: Phải chi ta đừng lớn lên

Yêu Em Đến Chết

Chương 160: Phải chi ta đừng lớn lên

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 160 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nam Kình và Alex cứ thế trải qua tuần đầu tiên đầy vui vẻ. Nam Kình vốn không thích làm việc ở công ty của cha mình, cậu không ưa cái nếp làm việc từ 7 giờ sáng đến 11 giờ trưa, rồi lại từ sau bữa trưa đến 5 giờ chiều mới về. Đối với Nam Kình, cuộc sống như vậy thật sự rất nhàm chán.
Nam Kình sở hữu các khách sạn và quán bar, thỉnh thoảng cậu còn đầu tư vào nhiều lĩnh vực khác. Cậu yêu thích một cuộc sống tự do, được làm những điều mình muốn. Dù không quá tài giỏi, nhưng Nam Kình lại rất hiền lành và ngoan ngoãn. Đôi lúc cậu cũng có phần bướng bỉnh, nhưng vẫn luôn là cậu em trai mà Mộc Lăng yêu thương nhất.
Khi còn nhỏ, Nam Kình từng đòi Mộc Lăng mua một chiếc máy ảnh để chụp hình một người bạn dễ thương trong lớp. Ban đầu, Mộc Lăng không đồng ý vì loại máy đó không tốt bằng những loại khác. Thế nhưng, thấy Nam Kình quá đỗi yêu thích, Mộc Lăng cuối cùng cũng đành mua cho cậu.
Khi nhận được máy ảnh, Nam Kình vui đến mức nhảy tung tăng ngoài đường. Đi đâu cậu cũng mang theo nó. Và cậu đã dùng chính chiếc máy ảnh mà Mộc Lăng mua này để chụp hình cho người bạn cùng lớp kia đầu tiên, đương nhiên, người đó không ai khác chính là Gia Thụy.
Kể từ lần đầu gặp Gia Thụy, Nam Kình đã vô cùng yêu thích và muốn chơi cùng cậu bạn này. Thế nhưng, khi còn nhỏ, Gia Thụy rất hung dữ, lúc nào cũng lớn tiếng với Nam Kình, khiến mọi người trong lớp cứ thích bắt nạt cậu.
Đến khi Nam Kình bị đánh, Gia Thụy lại là người ra ngăn cản, thậm chí còn đánh cho bọn chúng một trận tơi bời. Chẳng hiểu vì sao, dù lúc đó bị Gia Thụy bắt nạt, Nam Kình vẫn cứ bám theo để làm quen... Nghĩ lại, thật sự buồn cười.
Hôm nay, chẳng có việc gì làm, Nam Kình lại lục lọi dọn dẹp đống đồ mình mang theo. Cậu chợt thấy chiếc máy ảnh được cất giữ rất kỹ trong vali. Nam Kình lấy chiếc máy ảnh cũ kỹ đó ra xem. Dù máy đã rất cũ nhưng được Nam Kình nâng niu gìn giữ, dường như dù muốn hư cũng không thể hư được.
Bên trong máy còn đầy đủ những tấm ảnh mà cậu đã chụp từ bé đến bây giờ. Ảnh Gia Thụy lúc nhỏ có, lúc lớn cũng có. Gia Dương cũng được cậu chụp rất nhiều. Đặc biệt là tấm ảnh tốt nghiệp, Mộc Lăng, Gia Dương, Gia Thụy và cậu đều chụp chung một tấm. Nghĩ lại, khoảnh khắc đó thật vui biết bao... Nam Kình dùng tay vuốt đi vuốt lại khuôn mặt của Gia Dương trên ảnh, cậu khao khát được chạm vào người mình yêu như thế này...
"Gia Dương... em nhớ anh lắm!!"
Nói đến đây, nước mắt cậu liền rơi xuống chiếc máy ảnh.
Nam Kình ngồi đó rất lâu, chỉ để xem đi xem lại vài tấm ảnh cũ. Cậu ước gì thời gian khi ấy có thể quay trở lại, để bản thân có thể làm hết những việc mình muốn và sửa chữa những sai lầm...
"Haha, tóc Nam Kình ngắn quá đi mất... trông cậu thật dễ thương!!"
"Chụp ảnh tốt nghiệp nào... cả anh cậu và anh tôi nữa, chúng ta sẽ cùng nhau lớn lên nhé..."
"ĐƯỢC!!!!"
"Hức... hức..."
'Ước gì chúng ta đừng lớn lên... để có thể sống mãi trong một khoảnh khắc thế này.'
"Anh!! Đang làm gì thế?" Nghe giọng Alex từ cửa, Nam Kình vội vàng lau nước mắt.
"Chỉ là xem lại đống đồ này thôi.."
"Wo, chiếc máy ảnh này đẹp quá... em cũng muốn xem thử!" Thấy Alex háo hức như vậy, Nam Kình cũng không nỡ từ chối.
"Được rồi, đừng làm hư đấy nhé." Nam Kình đưa máy cho Alex, cậu ta liền cầm ngược máy và tự chụp ảnh cho mình.
(Tách...)
"Ôi xấu quá đi mất!!"
Tấm ảnh chỉ thấy được mỗi mái tóc chứ chẳng thấy được gì khác. Nam Kình nhìn rồi cũng bật cười thành tiếng.
"Dễ thương quá đi mất!... Để tôi chụp giúp cậu.."
Alex vui vẻ đưa máy cho Nam Kình rồi ngồi xuống ghế để cậu chụp. Cậu ta làm đủ mọi kiểu, nhờ vậy Nam Kình cũng chụp được rất nhiều ảnh.
Thế là hôm nay, trong chiếc máy ảnh cũ kỹ này lại có thêm thành viên mới là Alex rồi.
<Ting... Ting...>
Nam Kình vẫn đang chụp ảnh thì điện thoại cậu đặt trên bàn rung lên hai tiếng. Chỉ nhìn qua, cậu thấy có tin nhắn đến... nhưng lại là từ một số máy rất lạ!!