Yêu Em Đến Chết
Chương 16: Bình minh trên biển
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Lăng thay quần áo cho Gia Thụy xong, anh lại chuẩn bị đồ đạc vào vali, không quên cả kem chống nắng và vài món đồ chơi đi biển cho cậu. Xong xuôi mọi thứ, anh trở lại giường, ôm Gia Thụy vào lòng và khẽ nhếch môi cười. Đúng là người tính không bằng trời tính.
Gần đến giờ khởi hành, xe đã đến đón hai người đến điểm tập trung. Mộc Lăng sai người mang vali xuống xe, còn anh thì lấy chăn quấn chặt Gia Thụy rồi bế cậu đi. Gia Thụy vẫn ngủ say sưa trong lòng Mộc Lăng, hoàn toàn không hay biết gì. Lớp chăn dày bên ngoài giúp cậu không bị lạnh mà còn cảm thấy dễ chịu hơn. Đến nơi tập trung vừa đúng giờ, Mộc Lăng bước xuống xe với "cục bông" trên tay, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
“Mộc Tổng, trên tay anh là gì vậy?” Mọi người tò mò, một phần vì ánh sáng ở đây còn lờ mờ nên không nhìn rõ.
“Là Gia Thụy, cậu ấy đang ngủ.”
“???” Mọi người đều ngơ ngác, không hiểu bằng cách nào Mộc Lăng lại bế Gia Thụy đến đây được. Chỉ có thể lý giải rằng hai người họ ở chung, hoặc là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Mọi người trong công ty ai nấy cũng tò mò về mối quan hệ giữa họ, bởi lẽ nó thân mật hơn hẳn quan hệ cấp trên - cấp dưới thông thường, mà giống một mối quan hệ mập mờ hơn.
Khi mọi người đã đông đủ, tất cả cùng lên xe và bắt đầu cuộc hành trình. Mộc Lăng vẫn ôm khư khư Gia Thụy trong lòng không rời. Một lúc sau, Gia Thụy cựa quậy. Cậu dịch người xoay đối diện với anh, chân quấn lấy eo, còn cằm thì đặt lên một bên cổ anh. Gia Thụy ôm Mộc Lăng chặt như một chú gấu koala, có lẽ đây là hành động vô thức để tìm một chỗ dựa thoải mái. Thấy cậu ôm chặt, Mộc Lăng mỉm cười. Anh kéo chăn đắp kín cho cậu rồi nhẹ nhàng vỗ lưng Gia Thụy, sau đó cả hai lại chìm vào giấc ngủ một lúc.
Con đường dẫn đến khu cắm trại nằm gần biển, đó cũng là lý do mọi người muốn đến đây để ngắm bình minh, bởi nơi này được xem là điểm đẹp nhất, nơi đầu tiên đón ánh mặt trời. Cuối cùng cũng đến nơi, Mộc Lăng bế Gia Thụy xuống. Gia Thụy nghe tiếng nói chuyện của mọi người nên thức giấc. Vừa mở mắt ra đã thấy mình được Mộc Lăng bế trên tay, cậu liền biết mình đã bị anh đưa đi cùng. Gia Thụy nhìn xung quanh, đó là khung cảnh bình minh trên biển, đẹp đến mức cậu hoàn toàn đắm chìm, ngắm nhìn một cách tập trung và đầy hứng thú.
Mộc Lăng thấy đôi mắt cậu sáng rực lên liền mỉm cười: “Đẹp lắm đúng không?” “Đẹp lắm,” cậu vô thức đáp lời. Quả thật, khung cảnh quá đỗi đẹp đẽ và yên bình, khiến lòng người cảm thấy hạnh phúc.
“Gia Thụy, qua đây nào, nhanh lên!” Mọi người réo gọi cậu sang hướng khác. Gia Thụy nhìn Mộc Lăng như muốn hỏi ý kiến. Thấy vậy, anh thả cậu xuống. Gia Thụy thích thú đi về phía mọi người. Hướng đó, những con thuyền bắt đầu ra khơi và cũng có thuyền trở về, khiến không gian dần trở nên nhộn nhịp.
“Mộc Lăng, mọi người đông quá!”
“Lại đây nào... Ở đây sáng nào cũng vậy. Họ đợi thuyền vào và đưa cá lên bờ. Còn có những người đi bắt hải sản gần bờ nữa. Vui lắm đúng không?”
Mộc Lăng lại bế Gia Thụy cao hơn để cậu có thể nhìn thấy xa hơn. Dường như đây là lần đầu tiên cậu thấy cuộc sống của người dân đánh bắt trên biển nên vô cùng tò mò.