17. Chương 17: Biển cả

Yêu Em Đến Chết

Chương 17: Biển cả

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một lúc, mọi người lên xe và đi về phía khu cắm trại. Nơi đó không xa bờ biển lắm, với cây cối xanh tươi, khung cảnh cũng mát mẻ hơn hẳn so với lúc nãy. Trước khi bắt đầu dựng trại, mọi người đến nhà hàng gần biển để dùng bữa sáng, đồ đạc thì được cất trong căn nhà gỗ nhỏ gần đó. Mọi người cùng nhau nói chuyện và ăn uống.
“Anh Gia Thụy, đây là lần đầu anh đi cùng mọi người đúng không?”
“Ừm.”
“Tối nay sẽ vui lắm, chúng ta sẽ đốt lửa trại, anh nhất định sẽ thích cho mà xem.” Gia Thụy từ nhỏ đến giờ hầu như chưa từng được đi chơi xa. Ngoài việc đi làm, đi bar, cậu cũng chẳng có dịp nào khác để đi đâu cả. Cậu cứ nghĩ đi chơi bên ngoài cũng chẳng khác gì ở nhà, nhưng không ngờ cuộc sống của mọi người lại thú vị đến thế. Sau bữa ăn, mọi người bốc thăm chia cặp. Chẳng biết là may mắn hay sắp đặt mà Gia Thụy lại được xếp chung với Mộc Lăng. Sau khi phân chia, mọi người bắt đầu dựng lều. Mộc Lăng giành làm hết mọi việc, chỉ để Gia Thụy ngồi chơi.
Cậu chán quá nên đi dọc bờ biển. Gia Thụy thấy có người đang đi dọc bờ biển bắt cua nên tò mò đi theo. Bà lão thấy cậu cứ nhìn chằm chằm nên hỏi:
“Có muốn thử không? Ta cho con làm thử.”
“Con có thể thử thật ạ?” Bà lão mỉm cười gật đầu, đưa cho cậu cái kẹp. Gia Thụy làm theo lời bà lão nói, cuối cùng cậu cũng bắt được một con cua. “Wow!” Hai mắt Gia Thụy sáng lên, cuối cùng cậu đã đi theo bà lão đó cả một buổi. Mộc Lăng dựng lều xong, quay sang thì không thấy cậu đâu, bèn đi quanh tìm nhưng cũng không thấy.
“Tiểu Bảo, cậu thấy Gia Thụy đâu không?”
“Anh ấy lúc nãy đi theo một bà lão dọc bờ biển, anh ra đó thử xem.” Mộc Lăng lập tức đi nhanh ra bờ biển. Anh cứ nghĩ Gia Thụy đã bị người ta bắt đi mất rồi nên rất sốt ruột. Anh đi một đoạn ngắn thì thấy Gia Thụy hai tay cầm hai con cua đã được buộc dây, lon ton chạy về.
“Mộc Lăng, Mộc Lăng nhìn này!” Thấy cậu không sao, anh cũng yên tâm phần nào. Quần áo Gia Thụy dính đầy cát, còn hai tay cầm hai con cua vô cùng đáng yêu, cứ như một đứa trẻ con.
“Em lấy hai con này ở đâu vậy?”
“Là bà lão tốt bụng kia cho em đó.”
“Được rồi, chúng ta về lều thôi. Mọi người đi tắm, em có muốn đi cùng không?”
“Muốn!” Gia Thụy chạy về lều, thay bộ đồ đang mặc và chỉ mặc một chiếc quần short đi ra. Làn da trắng nõn cùng hai nụ hoa hồng kia lộ ra ngoài như vậy khiến Mộc Lăng không thể chịu nổi, liền bắt cậu mặc thêm áo vào.
Thế rồi mọi người cùng nhau xuống biển. Mộc Lăng bơi lặn một hồi với Tiểu Bảo, sau đó lên ghế ngồi để trông chừng hai con cua của Gia Thụy. Trước khi tắm, Gia Thụy đã đào một cái hố và đổ nước vào để thả hai con cua vào đó. Mộc Lăng nhìn thấy vậy thì mỉm cười, một nụ cười đầy yêu chiều.
“Mộc Tổng dạo này tươi tỉnh hẳn ra nha, có phải vì có ‘mặt trời nhỏ’ bên cạnh không?” Chị Giao vừa lúc nãy đi lên thì thấy Mộc Lăng trông hệt như mấy tên ngốc đang yêu trong truyện cổ tích vậy.
“Chị nói Gia Thụy sao? Sao chị lại biết?”
“Là vì ánh mắt và cử chỉ của cậu. Ánh mắt dịu dàng đó chỉ dành cho người mình yêu thôi. Còn những cái chạm tay nữa, nhẹ nhàng như thể sợ Gia Thụy bị thương vậy. Chị hiểu hết... nhưng chị không ngờ Gia Thụy lại chịu qua lại với tên ác ma như cậu.”
“Là em đã tính kế.” Chứ một người như Gia Thụy, có đầu thai cũng chưa chắc đã chấp nhận anh. Từ ‘thẳng’ thành ‘cong’, xem ra Mộc Lăng này cũng không phải dạng vừa đâu. Chị Giao có lẽ ngay từ đầu đã đoán ra nên cũng không bất ngờ mấy, và cũng ngầm ủng hộ hai người bọn họ.