162. Chương 162: Chuẩn bị về nước

Yêu Em Đến Chết

Chương 162: Chuẩn bị về nước

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Alo...”
“Nam Kình, hôn lễ sẽ diễn ra vào gần cuối tháng sau, nhớ về nhé. Đừng có tự dưng biến mất nữa, Gia Thụy đang phát điên vì em đấy!”
“Ừm, nhớ rồi...”
Khi nghe giọng Mộc Lăng, cậu hơi giật mình. Công nhận Mộc Lăng giỏi thật, không ngờ lại liên lạc được với cậu, đúng là tài tình.
“Anh à... Ưm... anh đang nói chuyện với ai thế?!”
“Em cúp máy đây!”
Nam Kình vừa cúp máy thì Mộc Lăng ngớ người ra, ngay cả Gia Thụy ngồi cạnh cũng vậy. Cả hai đều nghĩ mình nghe nhầm chuyện gì đó.
“Rõ ràng Nam Kình nói chuyện nghe như vừa mới ngủ dậy, tức là cậu ấy vẫn còn trên giường hoặc đang nằm ở đâu đó... Vậy giọng nói đó là của ai... người yêu mới của Nam Kình chăng?”
“Em lo lắng quá rồi... ha ha, chắc là bạn thôi!” Mộc Lăng lau mồ hôi trán, miễn cưỡng nói ra câu đó để Gia Thụy yên tâm. Nhưng dường như ngay cả bản thân anh ta cũng không tin nổi, thì làm sao khiến Gia Thụy tin đây...
Alex bị đánh thức bởi giọng nói dễ nghe của Nam Kình, cậu ta cũng đang ghen vì Nam Kình nói chuyện dịu dàng như vậy với người khác. Alex biết người nói chuyện với Nam Kình là nam, nên mới cố tình lên tiếng như vậy.
“Ưm...” Alex ôm chặt Nam Kình rồi vùi đầu vào cổ cậu, dường như vẫn chưa muốn tỉnh dậy. Alex biết chỉ khi ngủ và lúc không tỉnh táo mới dám làm những chuyện như thế này, nên trong thời gian này cậu ta phải tranh thủ ôm được bao lâu thì ôm.
Cũng vừa hay Nam Kình chưa muốn dậy sớm, nên đành để Alex ôm thêm một chút. Vì biết cậu ta thích mình, Nam Kình cũng biết cậu ta sẽ quấn lấy mình như vậy, dù có từ chối thì cậu ta cũng sẽ có cách thôi, nên cứ mặc kệ. Nam Kình cũng không ghét những cử chỉ thân mật của Alex, xem ra cậu ta cũng may mắn đấy!
Cậu ta nghiêng người nằm lên ngực Nam Kình, vùi đầu vào cổ nhưng tay vẫn không chịu để yên. Cứ chạm chỗ này đến chỗ khác, Nam Kình không chịu nổi vì nhột, bèn đẩy cậu ta ra, bật dậy rồi đi vào nhà vệ sinh.
“Hôm nay không đến trường à?”
“Không, hôm nay em được nghỉ!”
“Được rồi, buông tay ra... tôi đi siêu thị mua ít đồ.”
Alex nghe Nam Kình nói vậy thì lập tức ngồi dậy, chạy đi đánh răng, thay quần áo để đi cùng Nam Kình. Cả hai cùng đến siêu thị mua ít đồ về nấu. Lúc này, ở nhà, Gia Thụy đã chạy đến tìm Gia Dương để kể chuyện sáng nay.
“Gia Dương!”
“Xem ra Nam Kình thật sự đã buông bỏ anh rồi, cậu ấy đã có người yêu mới rồi. Hình như còn đang sống chung nữa ấy!”
“Nói nhảm.” Gia Dương không tin, anh nghĩ đây lại là trò đùa của Gia Thụy nên vẫn ngồi trên giường chăm chú đọc sách.
“Hôm nay em đã nghe giọng người yêu cậu ấy rồi, ấm áp lắm nha... Xem ra hai người thật sự đã hết duyên rồi. Có lẽ cuối tháng này Nam Kình sẽ quay về cùng người ấy đấy, đến lúc đó anh tin cũng chưa muộn!” Gia Thụy nói đến đó thì Gia Dương đột nhiên nắm chặt hai bàn tay, nhưng vẫn không chịu nói gì. Cứ giả vờ không quan tâm, đến khi Gia Thụy đi thì anh mới cầm quyển sách ném mạnh vào góc tường.
“Đùa à...” Gia Dương chẳng hiểu cảm xúc lúc này là gì nữa.
“Anh Gia Thụy lại khiến anh nổi giận à?”
“Chu Ân... Cậu vào không biết gõ cửa à?”
“Em xin lỗi.” Chu Ân nhặt quyển sách lên, đi lại gần giường của Gia Dương, cậu ta định ngồi xuống thì đã bị Gia Dương đuổi ra ngoài.
“Cậu ra ngoài, không có sự cho phép của tôi thì không ai được vào đây cả.” Gia Dương chỉ thẳng tay ra cửa, yêu cầu cậu ta phải rời đi ngay. Mặc dù không cam tâm, nhưng Chu Ân vẫn phải ra khỏi phòng.
Lần trước Gia Thụy đã tìm được một người chăm sóc mới cho Gia Dương, nhưng hai bên đã thỏa thuận với nhau cả rồi. Đến ngày hẹn gặp thì người đó lại nói không làm nữa. Thế là bà nội lại cho phép Chu Ân ở lại đây thêm vài tuần, cho đến khi Gia Dương hồi phục hẳn.
Chính vì biết Nam Kình hiểu lầm chuyện của mình và Chu Ân, nên Gia Dương đã cố gắng đi lại mà không chạm vào thanh ngang tập đi trong phòng.
Vả lại, Nam Kình đột nhiên có người yêu như thế, Gia Dương cũng không chấp nhận được. Anh muốn mình phải đi lại bình thường như trước... chỉ có như thế thì mới không phải gặp Chu Ân nữa. Nếu không thì ngày nào cậu ta cũng ở lì trong phòng anh.
“Ài!”
Mặc dù cổ chân còn hơi sưng, nhưng Gia Dương vẫn muốn tự mình đi mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào. Dự đoán hơn ba tuần nữa thì chân sẽ không sưng và đi lại bình thường, nhưng khoảng thời gian đó lại quá dài. Gia Dương không muốn đến ngày diễn ra hôn lễ của Gia Thụy lại phải ngồi xe lăn, càng không muốn gặp lại Nam Kình với bộ dạng như thế này.
“Tôi rất muốn xem người yêu đó của em rốt cuộc là người như thế nào!”