163. Chương 163: Nỗi sợ của Alex

Yêu Em Đến Chết

Chương 163: Nỗi sợ của Alex

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Huynh cứ nắm tay đệ thế này sao đệ chọn đồ được?! Buông ra!”
Nam Kình lắc lắc tay nhưng Alex không chịu buông, khiến mọi người trong siêu thị đều ngoái nhìn. Nam Kình cảm thấy vô cùng bất lực, đành đưa giỏ cho Alex cầm rồi chỉ chọn đồ bằng một tay còn lại. Không biết là lại bị lừa hay là thật nữa, Alex cứ bảo nơi đông người cậu ta sẽ sợ. Nam Kình thì nửa tin nửa ngờ, chẳng biết thực hư thế nào.
“Kẹo dùng thử này. Alex, huynh có muốn ăn không?”
Nam Kình dắt Alex đến quầy bánh kẹo, nơi bày kẹo ăn thử cho mọi người. Nam Kình nếm thử thấy rất ngon nên mua liền hai túi. Còn Alex dường như không thích ăn ngọt cho lắm, nên Nam Kình có đút thế nào huynh ta cũng không ăn.
Cả hai tính tiền rồi ra xe. Alex thấy Nam Kình cứ ăn kẹo mãi thì cũng muốn thử, nhưng ăn cả viên kẹo như thế thì sẽ rất ngọt.
“Huynh… đệ cũng muốn huynh ăn thử vị chanh này!!”
“Đệ ăn á… còn huynh không ăn sao?”
Nam Kình bỏ viên kẹo vào miệng thì ánh mắt Alex luôn dõi theo từng cử động của đệ. Nam Kình thấy lạ.
Rõ ràng gương mặt huynh ta rất muốn ăn thử vị chanh này, nhưng lại không ăn mà chỉ ngồi đó nhìn mình ăn là sao??
Nghĩ đến đây, Nam Kình mới hiểu ra. Đệ biết ý định của Alex là gì rồi! Nam Kình vừa nuốt xong viên kẹo thì đúng như dự đoán của đệ, Alex lập tức hôn xuống môi Nam Kình. Huynh ta không thích ngọt, nhưng lại thích vị ngọt từ môi Nam Kình.
“Ưm... Đừng!!”
Alex 'chụt' một tiếng, mút lấy lưỡi Nam Kình và cảm nhận hương vị viên kẹo chanh kia. Cảm giác chua chua ngọt ngọt rất kích thích, vị chua của chanh khiến nước bọt Nam Kình cứ tiết ra còn Alex thì cứ mút mãi không chịu buông.
“Vị này ngon lắm, đệ sẽ bị nghiện mất thôi.” Huynh ta chỉ vào môi Nam Kình và nói như thế. Rốt cuộc là nghiện viên kẹo chanh kia hay là… nghiện người vừa ăn viên kẹo vị chanh đó.
“Nói nhảm, không có lần sau đâu. Nếu huynh hôn đệ nữa thì đệ sẽ đuổi huynh ra khỏi nhà! Đệ nói thật đấy, đừng cười!!”
Nam Kình nói những lời như thế rất đáng yêu, mặt đệ đỏ bừng, môi lưỡi bị Alex mút cũng sưng đỏ lên. Huynh ta cứ thích gặm môi Nam Kình nên mỗi lần như thế đều khiến môi đệ bầm hết cả lên.
Sau khi về nhà, hôm nay Nam Kình xuống bếp nấu ăn. Alex ngồi ở bàn ăn, nhìn Nam Kình đứng đó làm đồ ăn mà tự nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Huynh ta biết mình thích người trước mặt này rất nhiều…
Alex đi đến sau lưng Nam Kình, vòng tay ôm lấy đệ.
“Huynh, đệ thích huynh lắm…”
“Biết rồi, tránh ra đi… Đệ đang nấu ăn đấy. Buông tay ra.”
“Không!!”
Alex không chịu buông mà cứ đứng phía sau ôm chặt. Khi nấu xong, huynh ta nhấc bổng Nam Kình đặt lên chiếc kệ gần đó.
“Huynh điên rồi, thả đệ xuống!”
“Không!!”
Alex vòng tay ôm lấy Nam Kình, tựa đầu lắng nghe tiếng nhịp tim của đệ. Huynh ta vừa hạnh phúc mà cũng vừa sợ hãi, chẳng biết vì sao gần đây lại nảy sinh cảm giác như thế nữa.
Alex sợ tất cả chỉ là một giấc mơ của bản thân, mơ thấy Nam Kình cười nói dịu dàng với mình. Huynh ta sợ khi tỉnh giấc rồi thì Nam Kình sẽ biến mất…
“Huynh đừng biến mất khỏi đệ có được không, chỉ cần thế này thôi cũng được… ở trong tầm mắt đệ có được không?”
Nam Kình nghe thế thì không biết trả lời thế nào, nhưng đột nhiên đệ cảm thấy đùi mình ướt ướt… Khóc sao? Alex khóc… Nam Kình nâng đầu Alex lên thì thấy huynh ta đang khóc.
“Được rồi, đừng khóc… Đệ hứa sẽ không biến mất! Chúng ta móc tay giao ước nhé?”
Lúc này Alex không nói gì, chỉ đưa tay lên và móc tay với Nam Kình. Sau khi móc tay, Nam Kình nâng mặt Alex lên để lau nước mắt, rồi hôn lên trán huynh ta một cái.
“Câu hỏi lần trước… đệ sẽ trả lời khi hôn lễ của huynh đệ hoàn thành!”
“Huynh nói thật sao?”
“Thật, giờ thì ăn thôi!!”
“Vâng.”
“Hai đứa đang làm gì vậy?!”
Cả hai giật mình, vội buông tay nhau ra. Alex đi ra xa, giả vờ bật bếp hâm nóng đồ ăn. Ban nãy Alex còn định hôn Nam Kình nhưng may mắn là chưa kịp, nếu không đã bị phát hiện rồi.
“Cô về rồi!” Nam Kình nhảy xuống và đi phụ cô mình cầm đồ. Nhưng đệ vẫn rất lo… không biết cô đã đứng đó từ bao giờ!
“Không cần cầm lên phòng đâu, hôm sau cô lại đi rồi!”
“Vâng.”