Yêu Em Đến Chết
Chương 166: Kinh hoàng
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vài ngày sau, cô Nam Kình lại có một chuyến công tác ngắn hạn, còn Alex đã trở lại với công việc thường nhật. Căn nhà thuê của Alex cũng đã sửa xong... có lẽ sắp tới cậu ấy sẽ chuyển về đó.
Hôm nay cũng vậy, cậu vẫn không dám bước chân ra khỏi nhà vì sợ hãi đám người kia. Bọn chúng đã dọa sẽ quay lại tìm cậu sớm, nên cậu sợ phải đối mặt với chúng.
Nam Kình sợ bị bọn chúng theo dõi từ xa, nên đã đề nghị cô thay rèm cửa khác và cô cũng đã đồng ý. Hôm trước, nhân lúc Alex có ở nhà, Nam Kình đã gọi công ty trang trí nhà cửa đến để thay những tấm rèm màu tối và dày hơn. Toàn bộ rèm từ phòng khách đến ban công đều được thay mới. Cửa sau cũng được đổi thành loại chắc chắn hơn, đồng thời lắp đặt thêm rất nhiều camera giám sát quanh nhà.
Cậu đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất, lỡ có chuyện gì xảy ra, vẫn có camera ghi lại làm bằng chứng. Và chắc chắn nếu bọn chúng dám đến, cậu sẽ thấy rõ mặt chúng qua camera. Kể từ hôm bị bọn chúng siết cổ, ngày nào Nam Kình cũng sống trong nơm nớp lo sợ. Thậm chí cậu không dám ngủ sớm một mình mà luôn phải đợi Alex về. Nam Kình rất cần một người ở cạnh mình trong những lúc như vậy, nhưng cậu lại chẳng dám nói với bất kỳ ai.
Ting... Ting...
"Mày ra sân sau gặp tao!!"
"Mày dám không nghe lời thì đừng trách bọn tao ra tay nặng với mày!!"
Nam Kình đọc xong thì đi về phía cửa sau. Lúc này trời cũng đã gần tối. Cậu biết chắc phía sau không có đèn nên sẽ rất tối tăm và vắng vẻ. Nếu ra đó... nhưng nếu không làm theo, bọn chúng sẽ làm những chuyện đáng sợ hơn nữa.
Nam Kình cầm chiếc chìa khóa trong tay, cậu đã tra chìa vào ổ nhưng vẫn chưa dám mở ra... Đột nhiên, đúng lúc này...
Rầm! Rầm...
"A!"
Nam Kình ngã bật ra phía sau vì quá hoảng sợ. Bọn chúng đá cửa rồi... Chẳng lẽ bọn chúng sẽ xông vào đây sao? Nam Kình lại bắt đầu run rẩy, co rúm người lại. Lại là cái cảm giác sợ hãi đến tột cùng này. Nam Kình nhanh tay rút chìa khóa ra rồi quăng đi.
Cậu lết về phía trước để tìm điện thoại nhưng hai chân cứ run rẩy, quỳ gối cũng không vững. Nam Kình lết đến chỗ chiếc điện thoại bàn đang đặt trên bàn gần đó. Cậu quyết tâm sẽ báo cảnh sát, cậu sẽ tìm cảnh sát đến bảo vệ mình.
"Cảnh sát... số... số điện thoại cảnh sát... ở đâu... ở đâu?"
Nam Kình điên cuồng lật tìm trong sổ danh bạ, cậu sợ đến mức tay run rẩy không lật được sang trang khác. Nhưng Nam Kình chợt nhớ lại... cô cậu từng nói số điện thoại được dán ở cửa.
Cậu vội nhìn ra cửa, quả nhiên thấy một dãy số. Ngay lập tức, Nam Kình bấm số vào điện thoại bàn. Nhưng chưa kịp bấm xong, toàn bộ đèn trong nhà đều tắt ngúm... Tất cả như chìm vào màn đêm thăm thẳm, cậu không còn thấy gì nữa... mọi thứ đều tối đen như mực.
"Bọn chúng làm gì vậy?"
Lúc này cậu càng thêm sợ hãi. Lần mò men theo chiếc ghế sopha, cậu đã chạm tới được cửa sổ phía trước. Nam Kình hé một góc rèm để nhìn ra ngoài.
Không may là mấy tên kia cũng vừa đi ra sân trước.
"Nó kìa, xem ra đang sợ thật rồi... Ha ha."
"Tụi bây im lặng, để tao dọa nó một phát vì tội không nghe lời. Đưa cái đèn pin cho tao!"
Tên cầm đầu trong đám côn đồ cầm đèn pin rồi tiến lại gần cậu. Rồi đột nhiên, hắn ta áp sát mặt vào cửa kính. Gương mặt hắn ta, với ánh đèn pin rọi thẳng vào, trắng bệch ra, khiến Nam Kình sợ đến mức phát khóc.
"AHHH!!!"
Cậu hoảng loạn và điếng hồn. Nhưng vì trời tối quá không nhìn thấy gì, Nam Kình cứ hết va vào chỗ này lại đụng vào chỗ khác. Bọn chúng ở bên ngoài thấy dọa được cậu thì bật cười hả hê.
Tiếng cười ghê rợn của bọn chúng trong đêm khiến Nam Kình cảm thấy rợn tóc gáy. Rồi ánh đèn bên ngoài lại rọi thẳng vào trong, cậu thấy rõ cái bóng to lớn của tên côn đồ kia hiện trên tấm rèm đen. Bọn chúng đang cố tình giả thần giả quỷ để hù dọa cậu.
Lúc này Nam Kình thật sự đã sợ đến mức ngất xỉu ngay trên sàn nhà.