165. Chương 165: Sự im lặng của Nam Kình

Yêu Em Đến Chết

Chương 165: Sự im lặng của Nam Kình

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 165 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đây là lời cảnh cáo đầu tiên, có người nhắn với mày là hãy cút đi, cút khỏi thế giới này đi…” Hắn bị bọn chúng siết chặt cổ, trước mắt hắn cảnh vật đều mờ đi. Cơn đau dữ dội đến mức tưởng chừng có thể chết ngay lập tức.
“A… a…” Nam Kình không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, hắn chỉ la hét trong vô vọng. Đến khi sắp hết hơi, bọn chúng mới buông tay ra.
“Bọn mày bỏ nó ra được rồi. Tên kia không cho phép nó chết lúc này. Tặng nó sợi dây thừng đó xem như quà gặp mặt đi. Đi thôi!!”
“Hự… hah…” Nam Kình sau khi được thả ra thì cảm thấy choáng váng, thở hổn hển vì thiếu hơi. Hắn còn cảm thấy cổ mình như sắp đứt lìa. Nam Kình nhìn theo bóng bọn chúng, lờ mờ thấy bốn năm tên gì đó, ai nấy cũng cao to. Nếu hai tên kia dùng sức thêm chút nữa, có lẽ Nam Kình đã mất mạng thật rồi.
Bây giờ hắn vô cùng lo sợ, tay chân cứ run cầm cập. Hắn biết người căm ghét đến mức muốn lấy mạng mình chỉ có hai người: Tần Gia Dương và tên Chu Ân kia… Nhưng họ làm sao biết được chỗ ở hiện tại của hắn mà tìm đến chứ? Còn Gia Dương… anh ấy sẽ không làm mấy chuyện này.
Nam Kình khuỵu ngoài cửa khá lâu, sau đó cố lấy lại chút tỉnh táo rồi mở cửa đi về phòng. Hai chân hắn run rẩy không còn chút sức lực nào, lê từng bước về phòng cùng cái thùng mà bọn chúng để lại.
Nam Kình chẳng dám nói chuyện này với ai cả. Sau khi về phòng, hắn ngồi một góc rồi bắt đầu bật khóc vì sợ hãi. Vết hằn trên da rất đậm, còn rướm cả máu. Nam Kình ôm lấy cổ mình mà khóc nấc lên, vết thương rất đau… đau đến xé da xé thịt, cái cảm giác ngạt thở khi nãy như muốn giết chết hắn.
Ngắn hắn cố gắng hít thở để lấy lại bình tĩnh, rồi đột nhiên tiếng tin nhắn trong túi áo kêu lên làm hắn giật mình.
“A…” Cái tiếng “Ting” của thông báo tin nhắn bây giờ cũng đủ khiến hắn phát điên. Hắn vội che miệng để không phát ra âm thanh, khi cầm điện thoại lên xem thì thấy trên màn hình hiện số máy lạ mấy hôm trước đã đe dọa hắn. Tin nhắn lần này bọn chúng gửi ngắn hơn mấy lần trước nhiều.
“Mày hãy nhận lấy món quà đầu tiên đi. Bọn tao không tha cho mày dễ dàng đâu, hẹn gặp vào lần tiếp theo!!”
Nam Kình khi đọc xong thì vô cùng hoảng loạn, hắn sợ bọn chúng sẽ đến lần nữa… Ngày mai, hay ngày kia đây? Bọn chúng đến đây để giết hắn mà!! Hàng loạt câu hỏi như vậy khiến cả người Nam Kình phát run.
Hắn cầm con dao đến rạch băng keo trên thùng ra. Bên trong chỉ toàn là giấy, nhưng trên giấy lại viết tên Khải Hoàng… rất nhiều tờ như vậy!!
Khi đọc những tờ giấy đó, hắn lại thấy những tội lỗi mà mình gây ra. Đây có thể nói là thứ tra tấn tinh thần Nam Kình một cách kinh khủng nhất. Sự thật này mọi người chưa biết, nhưng hắn không sợ việc mình làm bị người khác phát hiện, mà hắn sợ cảm giác tội lỗi không cách nào có thể sửa chữa.
Nam Kình cố gắng nhét chúng lại vào thùng. Sau đó đem giấu dưới giường. Hắn co ro ngồi trong góc tường, cứ liên tục nói xin lỗi và phát run lên.
Cốc cốc…
“Anh, em muốn vào phòng. Mở cửa cho em!!”
Nghe giọng Alex, Nam Kình bật dậy và chạy lại cửa. Hắn muốn ôm lấy Alex… nhưng khi vừa chạm tay vào nắm cửa, hắn lại buông ra rồi quay vào trong đổi một cái áo khác. Hắn sợ chuyện này sẽ bị mọi người biết, hắn sợ bọn chúng sẽ làm hại cả những người bên cạnh hắn lúc này.
Hắn vẫn còn run nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để mở cửa cho Alex vào. Sau khi vào phòng, cậu ta để ý thấy hai mắt của Nam Kình rất đỏ.
“Anh sao vậy, khóc sao?”
“Không có…”
Alex thấy Nam Kình cứ úp mở thì kéo hắn ngồi xuống đùi mình: “Anh đang giấu em chuyện gì đúng không? Tay anh đang rất lạnh và run đây này.”
Nam Kình bị hỏi như thế thì hắn không trả lời gì, chỉ cuộn người lại và ngồi gọn trong lòng Alex, đầu cứ liên tục lắc ra hiệu là không có gì. Khi thấy Nam Kình phản ứng như vậy, Alex cũng không biết có nên hỏi tiếp hay không. Cậu ta chỉ đành ngả xuống giường để ôm lấy Nam Kình. Do bất ngờ, khi ngả xuống, chỗ bị thương ở cổ Nam Kình đập vào tay Alex khiến hắn đau điếng cả người.
“A…”
“Em làm anh đau sao? Để em xem.” Alex đưa tay định kéo cổ áo Nam Kình xuống thì hắn ngay lập tức dùng sức ôm chặt lấy Alex, nhưng cổ vẫn rất đau. Nam Kình đau đến rơi nước mắt nhưng vẫn cắn răng chịu đựng và không nói gì.
Từ nãy đến giờ Nam Kình cư xử rất lạ, việc này khiến Alex nghi ngờ. Nhưng lúc này Nam Kình cứ run rẩy như vậy, cậu ta chỉ đành kéo chăn lên đắp ngang người Nam Kình rồi ôm lấy hắn.
“Có gì thì nói, đừng giấu em!”
Alex nói từ nãy giờ rất nhiều nhưng hắn vẫn không trả lời, mà nằm trong lòng Alex với đôi mắt vô hồn, tay thì vẫn còn run nhưng không nhiều như trước. Alex biết chắc chắn Nam Kình đang sợ gì đó nhưng lại không nói ra.
...
“Đã làm xong, mọi chuyện rất thuận lợi!!”
“Tốt lắm, bọn mày cứ ra tay nhẹ nhàng với nó đi. Nó sẽ chẳng dám làm gì ngoài khóc đâu… Đừng lấy mạng nó là được, nó đang là món đồ đặc biệt tao tặng cho người khác. Bọn mày chú ý đấy!!” Nói xong, Chu Ân chuyển cho bọn người kia một số tiền khá lớn.
Lần này cậu ta lại đi trước Gia Thụy một bước nữa rồi, lại sử dụng cách cũ để moi móc thông tin từ chỗ Gia Thụy và Gia Dương.
Nếu Nam Kình không nói ra thì chẳng ai ngờ đến chuyện này cả, nhưng Chu Ân đã trực tiếp ra mặt như vậy thì cậu ta đã biết trước Nam Kình chẳng dám làm gì rồi… vì mặc cảm tội lỗi!!!