Yêu Em Đến Chết
Chương 168: Làm Rõ
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 168 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi bị tra hỏi, Nam Kình chỉ lắc đầu nói không biết, thân thể run rẩy, vừa nói vừa khóc.
“Tôi không biết… bọn chúng đáng sợ lắm… Ahhh!!”
Nam Kình điên cuồng đấm vào người Alex vì quá sợ hãi. Cậu ta sợ giọng nói của bọn chúng, sợ tiếng cười và ánh mắt như muốn nuốt chửng cậu ta lúc nãy.
“Bọn chúng là những con quỷ đáng sợ… Alex, rất đáng sợ đó Alex!! Bọn chúng đang muốn giết tôi… huhu…”
Lúc này, Nam Kình vô cùng hoảng loạn. Khi Alex hét lên, cậu ta càng thêm sợ hãi.
Vì vậy, Alex cố gắng ôm chặt Nam Kình vào lòng, vừa ôm vừa vỗ nhẹ lưng trấn an: “Không sao rồi.”
Khi Alex nhẹ giọng nói bên tai một lúc, Nam Kình mới dần dần tiếp thu những lời cậu ta nói.
“Hít thở đi… Ở đây chỉ có anh và em thôi. Không ai có thể vào đây cả!!”
“Hít thở… Em ở đây, không sao cả!!”
“Hức… hư… hức!!”
Alex nhận ra Nam Kình rất hoảng sợ khi có người lớn tiếng, nên cậu ta lại hạ giọng, ngồi xuống sàn nhà ôm lấy chân Nam Kình, để cậu ta có thể nhìn rõ mặt mình.
“Bây giờ huynh hãy nói cho đệ nghe đi… Huynh bị làm sao vậy? Ai dám làm huynh bị thương… Nói ra có được không?”
“Đệ sẽ bảo vệ huynh mà… Huynh nói đi, ai đã làm cổ huynh ra nông nỗi này?!”
Khi Alex nhắc đến cổ, Nam Kình lập tức đưa tay lên sờ. Thấy cổ mình đã được băng bó, cậu ta lại nức nở bật khóc một lần nữa, sau đó ngả về phía trước ôm lấy cổ Alex.
Nam Kình không muốn bản thân yếu đuối như vậy, nhưng cậu ta thực sự không chịu đựng nổi nữa. Mọi thứ cứ dồn dập ập đến khiến cậu ta chỉ muốn tìm đến cái chết. Cậu ta không biết vì sao mình trở nên như thế, dường như có thứ gì đó muốn nhấn chìm cậu ta.
Cậu ta sợ lắm, bọn chúng khiến cậu ta sợ lắm.
Nhưng vì bản thân cố gắng nghĩ về những điều tốt đẹp, nghĩ về những người thân, nghĩ đến Gia Thụy là người đã cho mình cơ hội được tái sinh, cậu ta lại cố gắng chịu đựng và vượt qua những chuyện này.
Cậu ta cắn răng nhẫn nhịn vì không muốn mọi người nghĩ mình là kẻ vô dụng. Dù không thể tài giỏi như người khác, nhưng cậu ta không muốn bị mọi người cho là kẻ chuyên gây rắc rối.
Cậu ta đã cố gắng rồi, rất cố gắng rồi… Nam Kình ôm lấy Alex khóc rất lâu, đến tận khuya mới có thể ngừng khóc. Sau khi im lặng tựa vào lòng Alex và suy nghĩ, cậu ta lấy hết can đảm kể cho Alex nghe chuyện mình bị người khác đe dọa và bảo hãy chết đi.
Cậu ta kể về việc suýt mất mạng khi bị bọn chúng siết cổ ngay trước sân nhà, kể về việc bị bọn chúng hù dọa đến ngất đi vì sợ hãi… Nam Kình kể hết toàn bộ cho Alex nghe, không bỏ sót một chi tiết nào, kể cả những tin nhắn mà bọn chúng đã gửi đến.
Nam Kình nằm gọn trong lòng Alex, run rẩy khi nhắc đến chuyện đó. Nhưng khi được Alex ôm chặt, cậu ta cảm thấy an tâm hơn một chút. Alex thấy Nam Kình lúc này vô cùng đáng thương. Cậu ta ôm chặt Nam Kình và ngả lưng xuống giường, để Nam Kình nằm lên cánh tay mình.
“Không sao cả, có đệ ở đây bọn chúng sẽ không dám làm gì huynh… Đệ không nổi giận với huynh, đệ không lớn tiếng với huynh. Nào, nhắm mắt lại và ngủ một giấc đi… Ngày mai sẽ không còn ai dám đe dọa huynh nữa… mau ngủ đi!”
Alex vừa nói vừa vỗ nhẹ lưng cho Nam Kình, rất nhẹ nhàng dỗ dành cho đến khi cậu ta chìm vào giấc ngủ.
Khi đó, Alex mới buông Nam Kình ra và rời khỏi phòng. Alex đi xuống phòng khách, mở điện thoại của Nam Kình lên để xem những tin nhắn mà bọn chúng mới gửi đến. Tâm trạng Alex vô cùng phức tạp, chẳng biết nên nói gì hay làm gì nữa. Cậu ta cứ ngồi im lặng nhìn điện thoại của Nam Kình, nhưng lại không thể đọc được tin nhắn từ bọn chúng. Một lúc sau, Nam Kình trên phòng giật mình gọi tên Alex.
Alex lập tức chạy như bay lên phòng, nắm lấy tay Nam Kình để cậu ta yên tâm. Sau đó, Alex ngồi bên cạnh xem đi xem lại tin nhắn.
Rồi Alex gọi điện cho cô Nam Kình để kể hết mọi chuyện và hỏi xem tin nhắn mà bọn chúng gửi là gì.
Nhưng vì đã khuya, cô Nam Kình vẫn chưa xem được tin nhắn, thế là Alex đành cất điện thoại đi. Rồi leo lên giường, ôm chặt lấy Nam Kình.
Alex thực sự không muốn Nam Kình phải rời xa mình. Cậu ta ra sức ôm Nam Kình vào lòng, hôn lên trán cậu ta rất nhiều lần.
“Đệ sẽ không để ai làm hại huynh nữa!!”