Yêu Em Đến Chết
Chương 173: Nghi ngờ
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Ân quả là một kẻ tinh ranh. Vừa chụp ảnh xong theo ý mình, hắn đã vội vàng mặc lại quần áo và kéo Gia Dương nằm ngay ngắn trở lại.
Cạch...
"Con làm gì trong này?"
Hắn đang mừng thầm trong lòng thì bất ngờ bà nội đẩy cửa bước vào, khiến hắn giật mình. May mắn thay, cả hai đã mặc quần áo chỉnh tề, nên hắn không lo bị lộ sơ hở, liền bình thản đáp lời.
"Anh ấy vừa nói hơi đau đầu nên con vào xem sao thôi, thưa nội!"
"Ăn nói cho tử tế! Vừa rồi ta còn thấy con lén lút bên ngoài, con thật sự không làm gì sai trái đấy chứ?"
Nghe đến đây, tay Chu Ân khẽ run. Cảm giác lo sợ này y hệt lần hắn đối mặt với Gia Thụy trong bệnh viện, cái lần hắn đe dọa Nam Kình nhưng lại bị phát hiện... Đúng là cảm giác đó.
"Tần lão... Con không có."
"Ta không nói trước thì thôi, nhưng con nên hiểu rõ cái nhà này không phải ai con cũng có thể động vào... Lần này Gia Thụy không bắt gặp nên con còn may mắn, con nghĩ có thể qua mặt được ta sao?!"
Lão phu nhân liếc mắt ra cửa, Chu Ân lập tức bỏ đi. Hắn chạy nhanh đến nỗi chiếc điện thoại dùng để chụp ảnh cũng không kịp cầm theo.
Thấy chiếc điện thoại, bà liền cầm lấy và nhanh chóng bước ra ngoài. Vừa rồi bà có nhận một cuộc điện thoại, nhưng âm thanh nhiễu sóng rất lạ... Bà nghi ngờ trong nhà này đang có vấn đề gì đó, và người khiến bà nghi ngờ nhất chính là Chu Ân.
Chỉ cần nhìn từng cử chỉ, ánh mắt của Chu Ân, bà đã hiểu rõ con người hắn. Hắn quá tinh ranh khiến bà không phát hiện sớm... Nhưng nào có thể dùng một tay che trời mãi được.
Lão phu nhân của gia đình này đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, đâu phải một kẻ khờ mà một tên nhóc như Chu Ân có thể qua mặt. Khi Nam Kình vô tình tiết lộ chuyện Gia Dương hẹn hò, chỉ trong một ngày bà đã điều tra ra tất cả ngọn ngành. Hắn chỉ là một hạt cát nằm trong lòng bàn tay bà.
Sau lần trở về nhà tổ, bà đã suy nghĩ rất nhiều. Bà không quá già nhưng cũng chẳng còn trẻ trung gì... Nếu cứ mãi nắm quyền, ra lệnh cho người khác, cuộc sống này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ngăn cản hạnh phúc của lũ trẻ chỉ khiến chúng ghét bỏ mình, không những thế còn làm hại chúng. Bà đã buông bỏ mọi thứ, chấp nhận hối lỗi mới có được mối quan hệ tốt đẹp như bây giờ. Bởi vậy, ai có ý định chen chân vào chia rẽ, bà quyết định sẽ không dễ dàng tha thứ cho kẻ đó.
Được con cháu kính trọng, hiếu thuận có lẽ là điều bà mong muốn nhất lúc này. Gia Thụy may mắn khi gặp được Mộc Lăng, bà mong sau này Gia Dương cũng tìm được người mình thích.
...
"Anh..."
"Đừng gọi nữa, im lặng một chút đi!"
Nam Kình giúp Alex sấy tóc, nhưng cậu ta cứ bám lấy và gọi cậu mãi. Cậu nghe đến muốn đau cả đầu.
Lúc nào cũng 'anh... anh... anh'. Thật sự mệt chết đi được!
"Được rồi, giờ thì ngủ thôi!"
Nam Kình đặt máy sấy xuống bàn, lập tức trèo lên giường và ôm chăn. Alex phía sau cũng ôm chặt lấy cậu. Thực sự rất nóng nhưng nói thế nào Alex cũng không chịu buông, cứ thế cả hai bắt đầu say giấc.
Khoảng hơn một tiếng sau, Gia Dương tỉnh dậy, đầu hơi đau nhưng anh vẫn cố ngồi dậy để tìm Nam Kình. Anh biết giờ cậu đang ở trong phòng nên lần mò về phòng cậu.
Gia Dương vào phòng và thấy Alex đang ôm Nam Kình ngủ rất ngon. Anh đương nhiên không cam tâm, liền tách cậu và Alex ra để nhảy vào nằm giữa.
Chẳng hiểu Gia Dương làm như vậy để làm gì nữa... hoặc là vì say thuốc chưa tỉnh táo hẳn mà chen vào giữa hai người đó nằm.
Cả ba người đều đã mệt mỏi nên cứ thế ngủ thiếp đi. Nhưng vị trí có chút thay đổi: Alex không còn ôm cơ thể mềm mại của Nam Kình mà thay vào đó là một cơ thể cứng như khúc gỗ. Còn Nam Kình bị văng ra, nằm ôm chăn ở cuối giường nhưng xem ra vẫn ngủ rất thoải mái.
Đến khi gần tối mà cả ba vẫn chưa ai xuống nhà. Gia Thụy không thấy Gia Dương trong phòng nên đã đi đến phòng Nam Kình và Alex.
Gia Thụy mở cửa, sau đó đóng sầm lại... rồi lại mở ra.
"Mình vừa thấy gì vậy?"
"Mộc Lăng, anh mở cửa giúp em... Anh có thấy thứ em vừa nhìn thấy không?"
"..."
Cả Mộc Lăng và Gia Thụy cứ mở ra đóng lại rất ồn ào, cho đến khi Nam Kình tỉnh dậy thì bọn họ mới dừng lại.
"Anh điên hả Mộc Lăng?"
Bình thường, nếu cậu mà mắng Mộc Lăng như thế, Mộc Lăng sẽ nổi điên mắng lại ngay. Nhưng lạ thay, cả hai bọn họ không nói gì mà đồng loạt chỉ về phía sau cậu.
Cậu nhìn theo rồi cũng im lặng, mở tủ lấy quần áo và đi theo bọn họ ra khỏi phòng.