Yêu Em Đến Chết
Chương 172: Nguy hiểm rình rập
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 172 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Ân khi thấy cảnh Gia Dương hôn Nam Kình thì tức đỏ cả mắt, cậu đi vào phòng mình mà tức đến nỗi hai tay run bần bật.
"Không thể như vậy được... không thể để thằng khốn đó sống thêm ngày nào trên đời này nữa... Ahhh, sao mày dám hả?"
Chu Ân vừa chửi rủa vừa cầm gối đập liên hồi xuống giường, mặt và mắt cậu ta đỏ ngầu như muốn phát điên.
"Chết tiệt, bao nhiêu công sức của mình bấy lâu nay... Mẹ kiếp Mộc Nam Kình... mày đi chết đi! Tên khốn nạn... mày không nên sống trên đời này!"
Hắn ta hét lên điên loạn, rồi lại đi tìm điện thoại để nghe lén xem phòng khách đang có chuyện gì mà từ nãy đến giờ cứ người ra kẻ vào ồn ào thế.
"Rè... rè... mấy cậu dọn... sân sau, tối nay... rè... rè... có... tiệc ngoài trời..."
Chu Ân chẳng hiểu sao hôm nay tín hiệu kém đến thế. Nhưng đại khái cậu ta biết được sắp có người đến dọn dẹp để tối nay tổ chức tiệc ngoài trời.
"Ha ha... Đúng là trời giúp mình rồi, lần này ông trời lại đứng về phía mình... ha ha ha!" Chu Ân cười điên dại rồi cầm lấy phi tiêu phóng vào tấm ảnh của Nam Kình và Gia Thụy đang ghim trên bảng.
Trút giận xong, cậu ta lại trở về vẻ mặt ngây thơ, không biết gì của mình.
"Anh Nam Kình, anh về lần này cả nhà vui lắm đấy!"
"Thế à... ha ha." Nam Kình ngượng cười rồi cố lờ đi cậu ta, đi xuống nhà dưới. Thấy Alex ngồi một mình, cậu nắm tay Alex đi dạo một vòng quanh vườn.
"Cậu thấy vui không?"
"Vui chứ, được gặp gia đình anh khiến em vui lắm!"
Nam Kình kéo cậu lại băng ghế, rồi chỉ tay vào mũi cậu ta. "Nói dối, cậu chỉ ngồi đó im lặng thôi, chắc là buồn lắm nhỉ! Tôi thấy hết đấy nhé!"
"Anh nói gì vậy chứ... em không hiểu!"
"Lại ngại rồi sao... ôi, dễ thương quá đi mất!"
Nam Kình xoa xoa mặt Alex, dù không cam tâm nhưng cậu ta vẫn ngoan ngoãn để Nam Kình trêu chọc.
"Em thích anh quá thì phải làm sao bây giờ!"
"Hả?"
Không nói gì thêm, Alex liền hôn lên môi cậu. Nụ hôn không kéo dài nhưng đủ để Nam Kình biết cậu ta đang phát điên vì yêu cậu.
"Em yêu anh... yêu anh... rất yêu anh!"
"Yêu nhiều đến thế sao?!"
"Đúng vậy, vì anh rất đẹp trai... lại còn lấy mất nụ hôn đầu của em nữa chứ!"
Cậu ta nói đến nụ hôn đầu, Nam Kình liền thấy ngại.
"Nói nhảm... là cậu cưỡng hôn tôi mà."
"Không phải anh cũng rất hưởng thụ đó sao?"
"Kỹ năng cậu kém quá đấy, đau hết cả môi rồi."
Nam Kình nói thế, Alex liền giận dỗi, xoay lưng lại với Nam Kình rồi gục đầu xoa xoa hai tay mình. Cậu không thể tin được người này đã hơn hai mươi tuổi mà lại giống trẻ con đến thế. Cứ biết mình được cưng chiều là hở một tí liền giận dỗi.
Lần này Nam Kình không dỗ nữa, cứ khoanh tay ngồi nhìn xem cậu ta làm gì. Alex cứ nghĩ mình sẽ được dỗ nên cứ ngồi như vậy mãi. Nào ngờ rất lâu mà Nam Kình chẳng để ý đến mình... Cậu ta lại sợ Nam Kình giận nên vội xoay qua dỗ dành.
"Anh... anh, giận sao?"
"Ha ha... Alex, cậu thật sự rất giống trẻ con đấy."
Nói đến đây, Alex lại muốn hôn cậu nhưng cậu đưa tay từ chối. Bây giờ đang ngồi ngoài sân mà cứ hôn nhau suốt, lỡ bị người làm bắt gặp thì lại bị cười chê.
"Lên phòng tắm thôi, chuẩn bị ăn trưa nữa. Cậu còn phải uống thêm một cữ thuốc nữa đấy!"
Alex gật đầu rồi ngoan ngoãn đi theo Nam Kình về phòng. Cậu nắm tay Alex từ ngoài vào, ai cũng mở to mắt nhìn, nhưng nhìn thì nhìn vậy thôi chứ họ không nói gì cả.
Chỉ mỗi Gia Dương là nhìn không rời mắt, đến khi bọn họ lên phòng anh mới dời mắt đi chỗ khác.
"Cậu ta bị làm sao mà cứ dính lấy người ta thế?"
"Là vì cậu ta thích người của anh đó. Ngu ngốc!" Gia Thụy nói thế rồi cũng chạy đi tìm Mộc Lăng. Cứ thế anh nhìn về phía phòng Nam Kình bằng ánh mắt tò mò, còn người phía sau lưng anh thì nhìn bằng ánh mắt căm ghét.
Chu Ân đứng từ xa lén bỏ một viên thuốc gì đó vào bình nước của Gia Dương. Sau đó cậu ta để lại khay rồi có người làm mang lên phòng để sẵn cho Gia Dương.
Khi mọi người xuống nhà đông đủ, bữa ăn bắt đầu.
Cả buổi rất im lặng. Ăn xong, Nam Kình và Alex bắt đầu về phòng nghỉ ngơi. Cả Mộc Lăng và Gia Thụy cũng vậy. Còn về phần Gia Dương, anh về phòng uống thuốc.
Anh rót nước từ bình ra, uống xong một ly liền cảm thấy buồn ngủ mà ngã lăn ra giường.
Chu Ân đứng bên ngoài, thấy rõ Gia Dương đã ngủ say do tác dụng của thuốc thì liền vào phòng và khóa cửa lại.
Cậu ta cởi bỏ quần áo của mình rồi tiếp đến cởi bỏ quần áo của Gia Dương. Thuốc này rất mạnh, có lẽ đến tối anh mới có thể tỉnh dậy nên lúc này Chu Ân muốn làm gì thì làm.
Cậu ta nằm lên cánh tay của Gia Dương rồi ôm lấy cơ thể rắn chắc của anh. Sau đó còn lấy điện thoại chụp lại những bức ảnh thân mật.
"Đây là những thứ thuộc về mình... căn nhà này, tiền bạc, kể cả người đàn ông này... ha ha!"