179. Chương 179: Ngày Thành Hôn

Yêu Em Đến Chết

Chương 179: Ngày Thành Hôn

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 179 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi việc dần trở nên êm xuôi, và hôm nay chính là ngày trọng đại – hôn lễ của họ. Mọi người đều chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Hôn lễ được tổ chức riêng tư với sự góp mặt của những người thân cận nhất, bởi Gia Thụy không thích sự rình rang, và Mộc Lăng đã chiều theo ý cậu.
Địa điểm tổ chức chính là bãi biển mà Gia Thụy và Mộc Lăng từng ghé qua, một nơi ồn ào náo nhiệt vào buổi sáng nhưng lại vô cùng yên bình khi hoàng hôn buông xuống. Dưới ánh chiều tà, gió biển mơn man, cùng tiếng nhạc du dương… Gia Thụy khoác lên mình bộ vest trắng tinh, cài một đóa hồng trên ngực áo, trông cậu thật sự vô cùng xinh đẹp. Mộc Lăng cũng diện bộ vest trắng đơn giản, gương mặt anh rạng ngời hạnh phúc. Cả hai từng bước tiến về trung tâm buổi tiệc, trên gương mặt họ tràn ngập sự mãn nguyện và tình yêu sâu sắc dành cho đối phương.
Sau ngày hôm nay, Mộc Lăng sẽ là chỗ dựa vững chắc duy nhất để Gia Thụy nương tựa. Anh đã mong chờ khoảnh khắc này từ rất lâu, và giờ đây nó đã trở thành hiện thực. Mộc Lăng dường như hạnh phúc đến muốn bật khóc khi được nắm tay Gia Thụy, đứng trước mặt song thân hai bên và tất cả mọi người. Anh nhẹ nhàng hôn lên tay cậu, rồi cất tiếng nói thật lớn với mọi người có mặt tại đây.
“Ngay từ đầu, người anh yêu là em, và cả đời này cũng chỉ có mình em. Anh nguyện che chở, bảo vệ em, chỉ đặt riêng em vào trái tim này. Anh đã từng hứa sẽ yêu em bằng cả sinh mạng này, từ giờ và về sau, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, anh vẫn sẽ yêu em trọn một kiếp người… Tần Gia Thụy, anh yêu em!!” Mộc Lăng nắm lấy tay Gia Thụy, đặt lên ngực trái của mình, để cậu có thể cảm nhận rõ từng nhịp đập con tim anh, chỉ rung động vì có cậu ở bên. Anh sẽ yêu cậu cho đến hơi thở cuối cùng.
“Mộc Lăng, em cũng yêu anh… Cảm ơn anh vì thời gian qua đã luôn ở bên em… Em không biết phải diễn tả hết lời trong lòng thế nào, nhưng em cũng sẽ yêu anh bằng cả sinh mạng này, chỉ riêng mình anh thôi!” Vừa dứt lời, Mộc Lăng lấy ra một hộp nhẫn và đeo vào tay Gia Thụy. Dù không phải là chiếc nhẫn đắt đỏ nhất thế gian hay một thiết kế cầu kỳ, nhưng đây lại là đôi nhẫn quý giá nhất mà bà nội đã dành tặng cho cả hai. So với những vật phẩm đắt tiền khác, đôi nhẫn này mang giá trị vô giá, không chỉ đơn thuần là món trang sức trên tay mà còn là sự ủng hộ tuyệt đối của bà nội dành cho tình yêu của họ.
Không gì quý giá hơn khi nhận được sự ủng hộ hết lòng từ người thân. Có lẽ, ngoài cha mẹ, bà nội vẫn là người mà Gia Thụy mong chờ nhất sẽ chúc phúc cho mình. Cậu không cần phải cho cả thế giới biết hôm nay là ngày hôn lễ của mình, điều cậu muốn là chứng minh tình yêu giữa hai người là có thật. Dù mọi người nghĩ gì hay nói gì về họ, sau ngày hôm nay, cậu sẽ chẳng còn bận tâm nữa. Người quan trọng nhất đang ở ngay trước mặt cậu… Vậy thì, cớ gì cậu phải để ý đến những lời đàm tiếu của người khác chứ!
Sau nghi thức trao nhẫn, Mộc Lăng nhẹ nhàng đặt lên môi Gia Thụy một nụ hôn sâu, trân trọng như thể sợ cậu sẽ tan biến mất. Nụ hôn nồng nàn ấy khiến những người phía dưới không ngừng hò reo. Dù biết Mộc Lăng đang hôn mình, Gia Thụy vẫn không khỏi ngượng ngùng, mặt cậu đỏ bừng rồi khẽ nép vào lòng anh, giống như một thiếu nữ mới chớm yêu lần đầu.
“Anh yêu em!!”
“Em cũng yêu anh!”
Đích đến cuối cùng của một tình yêu chính là lễ cưới. Gia Thụy thật sự hạnh phúc khôn xiết khi nhận được sự chúc phúc của tất cả mọi người. Có lẽ, số trời đã định sẵn, mang anh đến bên cậu và rồi cũng mang một thiên thần nhỏ đến với cuộc đời cậu.
Tối hôm đó, sau khi hôn lễ kết thúc, Gia Thụy vô cùng bất ngờ khi nghe Mộc Lăng kể về việc nhờ một người mang thai hộ đáng tin cậy. Mọi việc đã diễn ra rất thành công, sau khi siêu âm, họ biết đó là một bé trai vô cùng khỏe mạnh, chỉ còn khoảng hai tháng nữa sẽ chào đời. Thực ra, trước đây Gia Thụy từng lo lắng về chuyện con cái, sợ Mộc Lăng vì cậu mà không có người nối dõi, nhưng giờ đây cậu không cần phải sợ hãi nữa rồi. Đứa bé này sẽ là con chung của hai người… Sau hôn lễ lãng mạn, cả hai đã khẳng định đối phương là của riêng mình, và giờ đây họ cũng có thể có một gia đình nhỏ như bao người khác. Đứa bé là con của Gia Thụy nhưng sẽ mang họ Mộc Lăng, và ông nội Mộc đã đặt cho bé một cái tên… Mộc Hy Vũ!
“Từ giờ, em phải bám lấy anh đến hết cuộc đời này!! Em đã có một ‘đại Mộc’ (Mộc Lăng) và một ‘tiểu Mộc’ (Mộc Hy Vũ), em không được phép rời bỏ anh và con đâu!”
“Nhất định sẽ bám lấy anh mà.”
Mộc Lăng mỉm cười mãn nguyện, anh ngả vào lòng Gia Thụy, tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc ngập tràn này. Có lẽ anh là người đàn ông may mắn nhất trên đời khi có hai bảo bối, một lớn một nhỏ, trong tay. Con sẽ giống Gia Thụy, lớn lên xinh đẹp và thông minh… Rồi anh sẽ cùng cậu nuôi dạy thằng bé thật tốt!! Cả gia đình sẽ sống hạnh phúc bên nhau, cho đến bạc đầu răng long!!
[Hoàn thành chính văn. Tiếp theo sẽ là ngoại truyện của Mộc Lăng và Gia Thụy, cùng với việc kể tiếp câu chuyện của Nam Kình… Tác phẩm ban đầu còn nhiều thiếu sót và tôi đã cố gắng khắc phục. Rất vui vì mọi người đã ủng hộ tôi trong suốt thời gian qua. Sau khi tác phẩm này kết thúc, tôi sẽ cho ra mắt một bộ truyện thật sự hoàn chỉnh và mong mọi người tiếp tục ủng hộ!!]