180. Chương 180: Cuộc hẹn

Yêu Em Đến Chết

Chương 180: Cuộc hẹn

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tuần sau đó, Chu Ân thực sự không còn gây ra chuyện gì quá đáng. Sở dĩ cậu ta vẫn chưa rời đi là vì gia đình có chút chuyện, họ đang chuyển nhà nên có lẽ phải vài ngày nữa cậu ta mới thu xếp xong để trở về.
Vào ngày hôn lễ, Alex và Gia Dương luôn bám sát, không rời Nam Kình nửa bước. Đến cả khi cậu đi vệ sinh, hai người họ cũng đi theo. Nhưng hôm ấy Nam Kình thực sự nhẹ nhõm vì không thấy Chu Ân xuất hiện, và cũng rất vui khi chứng kiến anh trai mình cùng Gia Thụy có thể công khai tình cảm như vậy... thật đáng ngưỡng mộ biết bao. Chỉ cần nhìn nụ cười của Gia Thụy cũng đủ hiểu hai người họ yêu nhau sâu đậm đến mức nào, rồi nhìn lại hai người đang đứng cạnh mình thì…
Tuần trước đó…
“Hai người có thể ngừng lại không, nhân vật chính đang ở trên sân khấu kìa, trên sân khấu đó! Hai người nhìn tôi làm gì?!”
“Anh đẹp như một bông hoa, đương nhiên phải nhìn rồi!!” Alex đáp lời trêu chọc Nam Kình.
Lúc này, Gia Dương tỏ vẻ khinh khỉnh. Anh vẫn luôn nắm chặt tay Nam Kình mà không nói gì. Anh xoa xoa ngón tay cậu rồi mơ ước sau này sẽ tự tay đeo nhẫn cưới cho cậu. Anh cứ mãi suy nghĩ như vậy mà cười tít cả mắt.
Ngay sau khi Mộc Lăng và Gia Thụy trao nhau nụ hôn, một màn pháo hoa hoành tráng đã bùng nổ. Mọi người đều ngước mắt nhìn lên, và Alex đã thừa cơ hội đó, xoay mặt Nam Kình về phía mình rồi bất ngờ đặt một nụ hôn lên môi cậu.
“Em. Yêu. Anh”
“Ưm..”
Lúc này không chỉ Nam Kình bất ngờ, mà Gia Dương cũng nghiến răng tức giận. Nhưng những lời Alex nói, Nam Kình nghe rất rõ. Cậu biết Alex thích mình nhiều đến mức nào, biết cậu ấy quan tâm mình ra sao. Nhưng Gia Dương cũng vậy, cậu biết cả hai người họ đều thích mình. Thế nhưng….
“Đừng uống nữa, em say quá rồi!”
Gia Dương giữ tay cậu lại, không cho cậu uống thêm nữa. Kể từ màn bắn pháo hoa, Nam Kình cứ mãi suy nghĩ điều gì đó rồi uống rượu không ngừng. Chính cậu cũng không biết từ nãy đến giờ mình đang suy nghĩ chuyện gì nữa.
Có lẽ cậu đã say rồi. Hôn lễ của Mộc Lăng diễn ra rất thuận lợi và êm đẹp, khi kết thúc còn có tin vui là hai tháng nữa sẽ chào đón một thiên thần nhỏ. Có lẽ vì thế mà Nam Kình cười ngây ngốc, rồi mơ màng gục vào lòng Alex.
Vì đã quá khuya, không thể quay về được nên cả ba vào khách sạn để thuê phòng. Ai cũng muốn ở cùng phòng với Nam Kình, thế là một cuộc cãi vã kéo dài. Nhân viên lễ tân vì thế mà sắp xếp cho cả ba người họ một phòng thượng hạng, giường lớn, thoáng mát lại nằm ở tầng cao nhất. Thế là tối đó, cả ba cùng nằm chung một giường, ngủ một giấc đến sáng.
Hôm sau, khi thức dậy, Nam Kình chẳng biết rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì mà vừa mở mắt, cậu đã thấy mình chỉ mặc mỗi chiếc áo tắm và nằm giữa hai người họ… Quả thật cậu có chút sợ hãi, nhưng Nam Kình cũng chẳng hỏi đến hay dám nhắc lại, cứ thế mà im lặng bỏ qua.
“Alex này, cậu đã đi cùng tôi lâu như vậy… gia đình không lo hay sao?”
“Em đã lớn rồi mà, dù bao lâu em cũng sẽ ở cạnh anh… Anh nhất định không được bỏ rơi em đâu, hôm đó anh đã nói vậy với bọn em rồi mà!”
Lúc này, Nam Kình đang nhắm mắt nằm trên ghế thì bật ngồi dậy ngay lập tức… Cậu đã nói gì với bọn họ cơ?! Rốt cuộc đêm đó đã xảy ra chuyện gì?
“Tôi… Tôi nói gì cơ?!” Nam Kình hoang mang hỏi lại, nhưng vừa hay Alex nhận được một cuộc điện thoại từ nước ngoài. Cậu ta đứng dậy đi nghe máy, vì thế Nam Kình vẫn chưa có cơ hội nói chuyện rõ ràng với Alex về vấn đề này.
Trong thời gian này, bà của Gia Thụy đã về Thiên Nam giải quyết vài việc, dự định sẽ quay lại sớm. Còn Gia Thụy cùng Mộc Lăng thì đã đi du lịch. Ở nhà chỉ còn mỗi Nam Kình và Alex, cũng khá buồn chán. Dạo gần đây cậu cũng hay đưa Alex đi chơi, nhưng hôm nay cậu khá lười, chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi. Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói cho đến khi Nam Kình lại nhận được một tin nhắn điện thoại.
Chiếc điện thoại mà Nam Kình đang sử dụng là một chiếc điện thoại mới, thẻ sim cũng mới. Cậu chỉ dùng nó để liên lạc với người thân… Không thể nào, không thể nào người khác biết được số này... hoặc là người khác chỉ nhầm số. Nam Kình cầm điện thoại mà tay hơi run, nỗi ám ảnh kinh khủng này… Cậu thực sự không muốn nó xảy ra thêm một lần nào nữa.
Khi mở điện thoại, trên màn hình chỉ vỏn vẹn hiện lên dòng chữ:
“ Khách sạn Thiên Lịch, phòng 1252”
Tiếp theo đó lại là một tin nhắn khác: “Lần này là nói chuyện nghiêm túc, mong cậu sẽ đến!”
'Là Chu Ân, là Chu Ân đúng không... cậu ta vẫn chưa buông tha mình sao?!'
Nam Kình khá hoảng sợ sau tin nhắn đó, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại và hồi đáp.
"Được, tôi cũng muốn một lần nghiêm túc nói chuyện rõ ràng với cậu. Tôi mong cậu đừng giở trò với tôi, lần này tôi sẽ không nhịn nữa đâu. Chu Ân!!"