20. Chương 20: Anh khiến em nóng ran

Yêu Em Đến Chết

Chương 20: Anh khiến em nóng ran

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Em vừa thỏa mãn xong là bỏ mặc anh như vậy sao?”
“Không… không có.” Gia Thụy giật mình khi Mộc Lăng mở mắt, nhìn chằm chằm vào cậu.
“Bị bắt quả tang rồi mà còn chối ư? Em dùng ‘nó’ có thoải mái không?”
“Không… không có.”
“Vậy sao? Vậy là em chưa biết cách dùng rồi. Anh dạy em nhé.” Mộc Lăng kéo Gia Thụy lại, đặt cậu nằm xuống. Sau khi làm ướt cho cậu, anh liền đưa côn thịt của mình vào. “Ahhh, đau…”
Mới vào được phần đầu đã bị kẹt lại. Mộc Lăng hít một hơi sâu. “Em đừng căng thẳng quá… ư, thả lỏng ra.” Nhân lúc Gia Thụy lơ đãng, anh thúc mạnh vào. “Hư… áhh!!”
“Hộc, hộc… haaa.” Mộc Lăng rùng mình vì bị Gia Thụy kẹp chặt lấy. Anh bắt đầu di chuyển nhẹ nhàng, từ từ đâm rút, tiếng “lép nhép” dần lớn hơn.
“Mộc Lăng à!... A…” Anh hôn lấy môi cậu, phía dưới vẫn kịch liệt. Anh nhìn vào gương mặt Gia Thụy, thấy đôi mắt xanh lá cây đang mê dại. Cả hai thở gấp, giọng anh càng trở nên trầm đục. Mộc Lăng nắm lấy eo cậu, thúc liên tục khiến cậu nức nở. “Mộc Lăng… chậm thôi ahhh!” Cậu siết chặt người lại khiến Mộc Lăng bất ngờ và bắn ra. *Phụt!*
“Chúng ta đổi tư thế khác nhé.”
Mộc Lăng kéo cậu quỳ gối lên, rồi tiến vào từ phía sau. Anh ép người cậu xuống, kéo cao mông cậu lên để dễ dàng thúc đẩy. Tiếng “lép nhép” của dịch lỏng và tiếng “bành bạch” của da thịt va chạm vào nhau càng khiến Mộc Lăng cao hứng. Anh đưa tay ra trước, nhéo lấy hai đầu ti của cậu, khiến cậu giật nảy mình.
“Gia Thụy, anh phục vụ em như vậy có thoải mái không?” Gia Thụy chỉ rên rỉ chứ không trả lời Mộc Lăng. Anh rút ra một chút rồi thúc mạnh vào. “Ưm… Ahh!!” Cậu lắc đầu, xoay người nắm lấy tay anh như lời cầu khẩn anh nhẹ nhàng lại.
“Em cứng đầu thật đấy. Để xem anh làm em thoải mái đến chết… Hự!” Anh kéo người cậu cao lên, thúc liên hồi, mỗi cú thúc đều đâm sâu vào trong. “Sâu… á…” *Bạch bạch bạch!*
“Em xem, nó lại sưng lên rồi này.” Anh đưa tay ấn lên, khiến bên trong cậu co rút dữ dội và bắn ra. *Phụt!*
“Mộc Lăng, dừng lại đi… ưmm… em không chịu nổi!”
“Ahhh, anh rút ra đi… nó to quá… Hức…” Côn thịt của Mộc Lăng ngày càng trở nên lớn hơn. Anh ôm Gia Thụy, xoay người cậu đối diện anh và tiếp tục đâm rút. Chân Gia Thụy bị anh ép banh ra đến mức đau nhức, nên cậu quấn chặt lấy hông anh. “Ahhh… Mộc Lăng, đừng!”
“Đâm vào chỗ này em sướng lắm phải không? Hửm?” Mộc Lăng nhắm vào đúng chỗ đó mà đâm. Gia Thụy sướng đến run người và lại bắn ra. *Phụt!*
“Sướng quá… ahhh, Mộc Lăng, tha… tha cho em! Ưm…”
“Không phải em đang sướng sao? Tiếp tục thôi.”
“Mộc Lăng… sâu nữa đi… ưmmm!”
“Haa, em tự làm đi… Bụng em chứa nhiều thật, chẳng lẽ là các con của anh?”
Mộc Lăng nhấc cậu lên và để cậu ngồi phía trên. Người Gia Thụy đỏ ửng, cậu ngại ngùng khi nhìn thấy vật đó của Mộc Lăng.
“Chết mất, em đáng yêu quá, Gia Thụy. Em làm anh hồn xiêu phách lạc vì em đấy.” Mộc Lăng lại thúc vào như một cái máy.
“Mệt quá, Mộc Lăng…” Giọng Gia Thụy nhỏ xíu gọi tên Mộc Lăng.
“Em thấy ấm hơn chưa? Thấy thoải mái chưa?” Anh ngồi dậy, hôn lấy môi cậu, mút lấy chiếc lưỡi nhỏ kia và còn cắn nhẹ. Gia Thụy lúc này đã rũ rượi, chỉ có thể gục trên vai anh mà rên rỉ. Sau cả trăm lần đưa đẩy, Mộc Lăng với sức lực như trâu cũng đã bắn ra, nhưng lại bắn lên bụng cậu. Gia Thụy thấy Mộc Lăng cuối cùng cũng rút ra nên cảm thấy nhẹ lòng.
“Em nóng lắm rồi, không làm nữa…”
“Nhưng anh lạnh mà, Tiểu Thụy, anh lạnh.” Mộc Lăng bế Gia Thụy nằm xuống. Phía sau, anh lại đưa vào thúc đẩy. Thêm chừng chục cái thì Gia Thụy đã ngất lịm. Mộc Lăng ôm cậu, để cậu nằm sấp lên bụng mình nhưng không rút ra mà cứ thế ngủ.