Yêu Em Đến Chết
Chương 21: Chẳng cần liêm sỉ
Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Gia Thụy tỉnh dậy trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, đang ngồi trên bụng Mộc Lăng. Cậu cảm nhận bụng dưới mình căng tức, vật kia trong cơ thể dường như còn lớn hơn. Mặt Gia Thụy đỏ bừng, tay chân run rẩy vỗ vỗ vào mặt Mộc Lăng, đánh thức anh dậy.
“Lăng biến thái, anh lại động tình nữa rồi!”
“Ưm, đừng cắn.” Mộc Lăng nâng đầu Gia Thụy lên, hôn nhẹ lên trán cậu. Vòng eo anh khẽ thúc đẩy, một lần nữa đưa Gia Thụy vào cuộc hoan lạc của hai người. Buổi sáng nghe tiếng nức nở của người nằm dưới thân, nhưng với Mộc Lăng, nhịp độ nhẹ nhàng như vậy sao đủ thỏa mãn. Anh đưa tay bịt miệng Gia Thụy lại, rồi bắt đầu tăng tốc nhanh hơn. Gia Thụy nằm phía dưới, khắp người đầy vết hôn. Cậu khẽ rên rỉ, khiến Mộc Lăng càng thêm hưng phấn. Mặt anh đỏ bừng, đôi mắt nheo lại vì sự khoái cảm. Vận động một lúc, Mộc Lăng cũng dừng lại. Anh lau người và mặc quần áo cho Gia Thụy.
“Chát! Chát! Chát!”
“Tên biến thái! Đứng không nổi nữa rồi… tất cả là tại anh, cái tên biến thái này!”
“Anh đúng là đồ mặt dày!”
Gia Thụy đánh vào mông Mộc Lăng, vừa đánh vừa mắng. Mộc Lăng đã quá quen thuộc với những chuyện này, lần nào “ăn sạch” cậu xong thì hôm sau cũng bị cậu đánh mắng.
“Hôm qua là anh bị lạnh mà.”
“Vậy ý anh là vì mua bánh cho em nên mới bị lạnh, chẳng khác nào em hành hạ anh?”
“Không phải vậy… mà là anh tự nguyện dâng thân mình cho em hành hạ. Em hành anh sướng đến nghiện luôn rồi. Anh còn muốn được em hành hạ đến suốt đời.” Mộc Lăng ôm Gia Thụy ngồi vào đùi mình. Anh nói những lời đó với vẻ mặt tự hào, khiến Gia Thụy vừa ngượng vừa tức.
“Anh… anh đúng là không có chút liêm sỉ nào, chẳng có tiền đồ gì cả!”
“Anh ở cạnh người mình yêu thì cần gì liêm sỉ? Anh không cần, không cần!” Mộc Lăng bây giờ không còn là một tổng tài quyết đoán, tài giỏi nữa rồi, mà là một kẻ mặt dày, không chút liêm sỉ và vô cùng biến thái.
“…” Gia Thụy thật sự đau đầu với Mộc Lăng. Một tên ác ma mà cứ thích mang đôi cánh thiên thần đi dụ dỗ người khác.
Đêm qua, Mộc Lăng được đà lấn tới, cứ đòi hỏi Gia Thụy cả đêm. Gia Thụy không biết Mộc Lăng thích cậu hay thích thân thể cậu, cứ mỗi khi có cơ hội là anh lại như một con thú động tình. Từ khi Gia Thụy đồng ý qua lại với Mộc Lăng, chưa ngày nào cơ thể cậu được “trong trắng”. Nếu không có dấu hôn thì cũng có dấu răng, từ cổ đến chân, chỗ nào cũng từng bị anh “đánh dấu”. Đến cả mông anh cũng cắn. Bây giờ Gia Thụy mới thật sự sợ Mộc Lăng, vì sức lực của một người bình thường không thể chịu nổi ham muốn mạnh mẽ của anh. Gia Thụy tự khâm phục bản thân, vì cậu cứ như một siêu anh hùng vậy, vẫn sống sót sau một đêm bị hành hạ dưới tay Mộc Lăng.
Gia Thụy không biết cách nào để hạn chế ham muốn của anh dành cho mình. Nếu cứ tiếp tục thế này, có ngày cậu sẽ chết trong lúc vừa sướng vừa đau mất thôi.
“Em đang nghĩ linh tinh gì đúng không?”
“Em chỉ đang nghĩ có nên ‘phế bỏ’ anh hay không thôi, chẳng nghĩ bậy bạ gì hết.”
“GIA THỤY, em nỡ lòng nào. Chẳng phải em thích nó nhiều lắm sao?” Mộc Lăng cố ý trêu chọc Gia Thụy. Quả thật, cậu liền đỏ mặt khi nghe những lời đó thốt ra từ miệng Mộc Lăng.
“Cái tên điên này, ai mà thèm thích nó chứ! Hừ.”
“Chậc, đúng là cứng miệng. Hôm qua trước lúc ngất em còn khóc thét lên vì sướng, còn cầu xin anh ‘Mộc Lăng ~~ àh anh…’”
“Anh nói dối!” Mộc Lăng đang cố giả lại giọng nói của Gia Thụy tối qua. Gia Thụy vội dùng tay bịt miệng anh lại, vì cậu biết những câu nói sau đó cũng chẳng hay ho gì.
“Haha, nhìn em đáng yêu quá.” Gương mặt hoảng loạn của Gia Thụy khiến Mộc Lăng bật cười thành tiếng. Việc trêu chọc Gia Thụy khiến anh cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc rất nhiều.