22. Chương 22: Lời chúc phúc từ đôi nhẫn

Yêu Em Đến Chết

Chương 22: Lời chúc phúc từ đôi nhẫn

Yêu Em Đến Chết thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi bước ra khỏi lều, Gia Thụy dường như không thể đi nổi, chỉ bước đi chầm chậm vì chân run rẩy, eo và mông đều đau nhức. Mộc Lăng đi phía sau bật cười: “Gia Thụy, trông em cứ như người già vậy.”
“Tên biến thái, không phải nhờ phúc của anh sao? Tên xấu xa!” Gia Thụy nhéo eo Mộc Lăng rồi đi về phía mọi người để dùng bữa sáng.
“Gia Thụy, em bị muỗi đốt à? Lại đây chị bôi thuốc cho, Tiểu Bảo cũng bị này.” Gia Thụy ngượng nghịu đi về phía chị Giao lấy thuốc, chứ không dám để chị ấy bôi vì sợ chị ấy nhìn thấy dấu răng của Mộc Lăng trên ngực mình. Cậu cầm hộp thuốc rồi quay đi, hai tai đỏ bừng. Tiểu Bảo bước đến trêu chọc: “Anh ngại gì chứ?” rồi vỗ vào mông cậu một cái “Bộp”.
“Aaaa!” Gia Thụy hoảng hốt té khụy xuống, khi đứng lên, chân cậu hơi run. Mộc Lăng tiến lại đỡ cậu dậy.
“Anh không sao chứ? Là em mạnh tay quá, xin lỗi anh.”
“Không sao, do anh giật mình thôi.”
Gia Thụy nói rồi buông Mộc Lăng ra, đi về bàn ăn ngồi. Mọi người cũng không nghĩ ngợi gì, cùng về bàn ăn sáng. Sau khi ăn xong, mọi người được đi bắt hải sản ở khu dành cho du khách gần đó. Ai muốn đi thì đi, hoặc có thể tham quan khu đồ lưu niệm, hay vào vườn rau sạch để hái, mục đích là phục vụ cho buổi ăn ngoài trời.
Mọi người chia nhau ra đi và hẹn trưa sẽ cùng nhau ăn và tắm biển. Mộc Lăng cùng Tiểu Bảo và vài người khác đi vào khu bắt hải sản, còn Gia Thụy không đi, chỉ ngồi ở lều đọc sách. Cuối cùng vì quá chán, Gia Thụy đã đi ra ngoài dạo. Cậu đi ra khu bán quà lưu niệm để tham quan thì nghe được câu chuyện của một cặp đôi.
“Em rất muốn gia đình và mọi người chấp nhận để chúng ta công khai, em yêu anh lắm.”
“Chúng ta sẽ hạnh phúc mà, không công khai cũng được…” Câu chuyện của họ cũng giống như cậu và Mộc Lăng. Dù cả hai trong lòng đều thừa nhận đã yêu, nhưng không thể nào thể hiện ra như những cặp đôi bình thường được vì gia đình ngăn cản, vì mọi người kỳ thị.
Bà nội là người khó tính nhưng lại là người yêu thương Gia Thụy nhất, chỉ có điều suy nghĩ của bà còn quá lạc hậu, bà không chấp nhận tình yêu đồng tính. Mặc dù ban đầu Gia Thụy hoàn toàn là trai thẳng, nhưng sự yêu chiều và tình cảm Mộc Lăng dành cho cậu quá nhiều đã khiến cậu muốn dựa dẫm và chấp nhận Mộc Lăng. Mặc dù thời gian quen nhau không dài, nhưng Gia Thụy cũng hiểu Mộc Lăng yêu mình nhiều như thế nào, và cậu cũng đã dành cho Mộc Lăng một vị trí quan trọng trong lòng.
Sau khi nghe câu chuyện của bọn họ, Gia Thụy cảm thấy thương Mộc Lăng nhiều hơn, thương cho tương lai của hai người. Nếu lỡ trong tương lai, người cầm tay anh vào lễ đường không phải là cậu thì sao? Người sẽ ở bên anh sau này không phải là cậu thì sao? Đó là điều đau lòng nhất mà cậu từng nghĩ đến.
Gia Thụy thẩn thờ đi một lúc thì thấy một cửa hàng đồ cổ. Ban đầu cậu chỉ định vào tham quan, nhưng lại thấy một đôi nhẫn bạc có đính hạt ngọc nhỏ ở phía trên. Nghe ông lão kể lại, cặp nhẫn này do một nhà hoàng tộc thời xưa đã làm ra tặng con trai mình với sự cầu mong tìm được hạnh phúc. Và điều đó đã thành sự thật, họ đến được với nhau và sống rất hạnh phúc. Vì vậy, trước lúc tuổi già, họ đã để lại cặp nhẫn này cho người có duyên với nó, cùng với lời cầu mong hạnh phúc sẽ đến.
Gia Thụy đã mua nó mà không cần suy nghĩ gì, vì nó vừa lạ vừa đẹp, giá cũng khá đắt (5000 NDT, khoảng 16 triệu đồng). Gia Thụy nghĩ, dù sao cũng chỉ sống một lần, nên lỡ yêu rồi thì cứ yêu thôi. Cậu sẽ tặng một chiếc cho Mộc Lăng với hy vọng hai người sẽ mãi bên nhau.